Chương 368: Giao dịch
Thiên địa xám xịt một màu trắng xám lạnh lẽo, tuyết trút rào rạt như mưa rơi, tuy nhiên một góc bầu trời phía đông Linh Kính Thành lại được nhuộm bởi ba màu đỏ lục lam cực kỳ mỹ lệ.
Ánh sáng như lưu ly phủ xuống thiên hạ, ngàn vạn bông tuyết giống như cũng trở thành ngàn vạn ngôi sao rực rỡ chói mắt, cả trời sao đêm đang rào rạt rơi xuống nhân gian. Cảnh tượng đẹp không sao kể siết!
Lý An nhưng lại không có tâm thần đâu thưởng thức vẻ đẹp này, bởi vì hắn biết ẩn phía sau vẻ đẹp lại là tồn tại khủng bố tới mức nào.
Tam sắc đám mây tưởng di động chậm chạp nhưng giây trước còn ở cuối chân trời giây sau đã ở ngay trên đầu, từ bên trong truyền ra một âm thanh rõ không phải tiếng người nhưng vẫn có thể hiểu được: “Nhân loại tiểu tử ngươi là ai? Tại sao bổn vương chưa thấy ngươi bao giờ? Tên hỗn bát đản Nam Việt Vương đang ở đâu?”
“Nam Việt Vương không có ở đây.” Lý An mỉm cười đáp.
Từ bên trong đám mây lại truyền ra một tiếng ồ thật lớn, nó cười lớn nói tiếp: “Vậy tức là ngươi một thân một mình tới chỗ này? Hơn nữa…”
“Hơn nữa còn đem theo một viên nội đan Ngũ Sắc Khổng Tước giá trị vô song!” Lý An thản nhiên nói nốt lời của đối phương.
Chủ nhân của giọng nói bên trong đám mây im lặng một lúc lâu giống như đang quan sát xem xung quanh có mai phục hay không.
Lý An thần sắc nghiêm túc lớn tiếng nói: “Tại hạ họ Lý tên An, là hội chủ Lạc Hồng Thương Hội. Ta hôm nay tới đây là để làm một vụ giao dịch.”
“Họ Lý tên An? Chưa nghe qua bao giờ!” Bên trong tam sắc đám mây truyền ra tiếng nói lanh lảnh: “Trao đổi? Ngươi muốn dùng cái gì để đổi lấy cái mạng nhỏ của mình đây?”
Lý An đối với khí thế ép người quá đáng của đối phương điềm nhiên như không thấy ngược lại khinh thường cười nhạt một tiếng.
Đúng lúc này đám mây tam sắc ở trên đầu đột nhiên sôi trào dữ dội, từ bên trong bắn ra một mũi tên ánh sáng ba màu hướng về phía viên nội đan Ngũ Sắc Khổng Tước đang phiêu phù trên không.
Tốc độ của mũi tên ánh sáng không chỉ nhanh mà còn nhanh tới cực hạn, người bình thường ngoại trừ một ánh chớp lóe lên rồi biến mất ra thì khó mà nhìn thấy được cái gì.
Chi mũi tên đâm thẳng xuống đất, một tiếng trầm đục vang lên, khói bụi nổi lên mịt mù cả một góc trời.
“Làm người không được nóng vội, làm yêu cũng là như vậy!” Lý An hướng trên đầu mỉm cười một cái, trong tay chiếc hộp gỗ chứa nội đan Ngũ Sắc Khổng Tước lặng yên không một tiếng động biến mất.
Bên trong đám mây tam sắc không có âm thanh trả lời, tuy nhiên bề mặt đám mây lại càng ngày càng sôi trào mãnh liệt giống như một ngọn núi lửa có thể bùng phát bất cứ lúc nào, khí thế như trời lay đất sập.
Lý An nhưng lại không những không lùi mà tiến, hắn chầm chậm bay lên không trung, từ trên người không ngừng có mây đen phóng ra bốn phương tám hướng.
Theo hắn càng bay lên cao thì mây đen xung quanh càng ngày càng dày đặc, đợi tới lúc ngang tầm với tam sắc đám mây thì mây đen cũng đã ùn ùn che kín phân nửa bầu trời, bên trong đen tuyền một màu giống như một hồ nước đổ đầy mực.
Hắc vân cùng tam sắc đám mây chính diện giằng co với nhau, khí thế không hề thua kém chút nào. Tại nơi giao nhau của hai đám mây tạo thành một đường biên giới thẳng tắp kéo dài tới hơn một dặm, trong phạm vi mấy dặm toàn bộ mưa tuyết đều biến mất, lớp băng dày hàng trượng trên mặt đất cũng đang dùng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được mà tan thành nước.
Tam sắc đám mây càng sặc sỡ bao nhiêu thì đám hắc vân càng tối tăm u ám bấy nhiêu, một tràng thiên địa dị tượng này thậm chí có thể dùng mắt thường quan sát được từ Linh Kính Thành cách đó hai mươi dặm.
Lý An thân hình đã chìm trong biển mây đen, chỉ có âm thanh ầm vang hữu lực vẫn vô cùng rõ ràng: “Ngươi muốn đánh bại ta cũng không phải là không thể, chỉ là cái giá tuyệt đối không phải ngươi có thể chấp nhận được. Viên nội đan Ngũ Sắc Khổng Tước này đối với ngươi chính là chí bảo không gì có thể so sánh được, nhưng đối với một cái nhân loại như ta mà nói chỉ là một cái gân gà mà thôi, cùng lắm cũng chỉ được dùng làm nguyên liệu luyện chế pháp cụ.”
Giọng nói bên trong đám mây chần chờ một lúc rồi vang lên: “Ngươi muốn giao dịch như thế nào?”
“Rất đơn giản! Ta đưa cho ngươi nội đan Ngũ Sắc Khổng Tước, ngươi đưa cho ta Nhập Vân Sơn.” Lý An chỉ chờ có vậy lập tức trả lời.
“Haa..aa!” Bên trong tam sắc đám mây truyền ra tiếng cười mỉa mai vô cùng nhân tính hóa, nó nói: “Ngươi là thực sự ngu ngốc hay là đang giả vờ ngu ngốc vậy. Ta nếu như hai tay dâng Nhập Vân Sơn cho ngươi thì Yêu Ma Đế Quốc dù rộng lớn cũng còn chỗ dung thân cho ta hay sao? Hơn nữa trên Nhập Vân Sơn đệ nhất cao thủ cũng không phải ta mà là Chu Kiến Sơn, dù ta có đồng ý rời bỏ Nhập Vân Sơn thì ngươi cũng không có khả năng chiếm được nơi này.”
Chuyện này Lý An đã tính tới từ lâu dù vậy trong lòng cũng không khỏi trầm trọng. Nghĩ lại cũng thật sự nực cười, muốn đánh chiếm Nhập Vân Sơn thử thách lớn nhất của hắn không phải là yêu tộc đại quân mà là một tên nhân tộc.
“Chỉ cần đợi tới khi chúng ta tấn công Nhập Vân Sơn, ngươi giả vờ bị trọng thương trốn đi là được, trở về yêu tộc dù cho có trách mắng cũng chẳng thể nói ngươi thế nào. Còn như về phần Chu Kiến Sơn, ta cần ngươi…..” Lý An mỉm cười lên tiếng, âm thanh càng ngày càng nhỏ đến cuối cùng hoàn toàn biến mất trong cơn gió lạnh.
…
Ba ngày sau.
Bão tuyết đạt tới đỉnh điểm, nhiệt độ đã xuống thấp tới mức người bình thường chỉ cần ra khỏi nhà mấy bước lập tức sẽ bị đóng thành một bức băng điêu.
Nơi khác đã lạnh như vậy, bên trên đỉnh Nhập Vân Sơn quanh năm ngập trong mây mù càng lạnh lẽo gấp bội. Tại nơi đây không gian giống như cũng đã bị đóng một lớp băng mỏng, gió tuyết mãnh liệt thổi không giây nào ngừng nghỉ dù chỉ một chút.
Tại đỉnh núi này đừng nói là con người, dù cho có là yêu thú cũng sẽ lập tức bị đông chết.
Tuy nhiên tại vị trí cao nhất của đỉnh núi nhưng lại lơ lửng một đôi cánh trắng buốt.
Đôi cánh này chiều dài mỗi bên lên tới ba mét, được tạo nên từ những chiếc lông vũ khổng lồ trong suốt như băng điêu được sắp đặt tới mức hoàn hảo. Bản thân đôi cánh giống như là một phần của khoảng thiên địa này, theo gió thổi mà không ngừng trôi nổi bốn phía.
Tuy nhiên một khi gió tuyết tới gần trong phạm vi ba trượng xung quanh đôi cánh lập tức sẽ bị nó hấp thụ. Đôi cánh tinh xảo tưởng chừng như yếu ớt nhưng dù cho thôn phệ lấy bao nhiêu gió tuyết lạnh lẽo thấu xương đi chăng nữa cũng không hề có bất kỳ thay đổi nào, cũng không biết cảnh tượng này đã kéo dài bao lâu rồi nữa!
Cách đỉnh núi khoảng một dặm, Chu Kiến Sơn đang ngồi khoanh chân đả tọa trên một tảng đá lớn, toàn thân hắn không ngừng bốc lên hơi nước trắng xóa, mưa tuyết rơi xuống cùng với lớp tuyết dày xung quanh hắn đều bị bốc hơi hết sạch.
Đột nhiên Chu Kiến Sơn hơi hơi mở mắt nhìn về bên dưới núi. Chỉ thấy một phụ nhân thân hình xấu xí, sau lưng là hai chiếc cánh chim mọc lông vũ ba màu, miệng mọc một cái mỏ chim xấu xí đang chầm chậm leo lên đỉnh núi.
Hai bên nhìn nhau trong chốc lát rồi Chu Kiến Sơn tiếp tục nhắm mắt tu luyện. Nhập Vân Sơn dù sao cũng là địa bàn của người ta, hắn mượn nơi đây luyện chế pháp cụ chung quy cũng phải nể mặt chủ nhân nơi này một chút.
Quái phụ thản nhiên vượt qua Chu Kiến Sơn, không bao lâu đã đi tới trên đỉnh núi, khoảng cách với đôi cánh màu trắng tinh xảo tuyệt luân chỉ chưa tới ba mét.
“Nhân loại tiểu tử! Ngươi nói đôi cánh rách này của ngươi đã tại nơi này hấp thu hàn phong hơn sáu năm rồi, rốt cuộc khi nào mới hoàn thành đây?” Quái phụ dùng âm thanh vô cùng quái dị hỏi, cùng với âm thanh phát ra từ đám mây tam sắc ba ngày trước cùng Lý An trao đổi giống nhau như đúc.
“Sắp thành! Sắp thành rồi!”
Chu Kiến Sơn qua loa lấy lệ trả lời, tuy nhiên bên trong hai mắt ánh lên vẻ cuồng nhiệt tới cực hạn nhưng lại không tài nào che giấu nổi.