Chương 366: Khách không mời
Tuyết trắng như lông ngỗng rơi trắng cả trời, gió rét thổi qua như ngàn vạn con dao lóc da lóc thịt. Trận tuyết lớn này đã rơi liên tục hơn mười ngày, cả một vùng trời đất bao la rộng lớn bên ngoài Linh Kính Thành đều phủ một màu trắng xóa cả.
Giống như toàn bộ màu sắc trong trời đất này đều đã bị từng chồng tuyết trắng hút hết sạch.
Nhập Vân Sơn cao lớn chọc trời, từ trên đỉnh núi cao hơn ngàn trượng xuống tới chân núi cũng đều đã là một màu trắng xóa, bên trên đừng nói là cỏ cây chim muông, dù chỉ là một khối đá lớn thôi cũng không nhìn thấy được.
Ngọn núi này giống như một cây cột lớn chống trời được đắp nên từ tuyết vậy. Cũng không biết mấy ngàn yêu tộc trú đóng nơi này trốn đi đâu hết cả rồi.
Trên đỉnh cao nhất của Nhập Vân Sơn, nơi này bốn mùa luôn chìm trong biển mây trắng xóa, người bình thường sống ở chân núi cả đời cũng không thể nào trông thấy được diện mạo.
Nay đang giữa trời đông gió tuyết rơi dày, nơi này càng mịt mù sương khói giống như đang trong tiên cảnh.
Nếu như tiến lại gần có thể lờ mờ nhìn thấy hai bóng người đang đơn độc đứng trên đỉnh núi, trên nền trời đất trắng xóa xung quanh vô cùng nổi bật.
Trong số này có một trung niên nam tử thân hình oai vệ, bên trên khuôn mặt lúc nào cũng nở một nụ cười vô cùng niềm nở, ấm áp, hoàn toàn trái ngược với hoàn cảnh xung quanh. Người này không ai khác chính là Chu Kiến Sơn, nhân tộc phản đồ, kẻ bị toàn bộ nhân loại phỉ nhổ.
Bên cạnh hắn đứng một kẻ có ngoại hình vô cùng quái dị. Kẻ này hình dạng giống như một phụ nhân tuổi tác đã khá lớn, thân hình nhưng lại cao tới hơn ba mét, sau lưng mọc ra một đôi cánh ba màu lục, cam, vàng vô cùng nổi bật. Phần miệng của phụ nhân cũng không phải là miệng nhân loại mà là một cái mỏ chim sắc bén như móc câu, trên người rất nhiều nơi cũng mọc lên lông vũ như chim.
Không thể nghi ngờ gì nữa phụ nhân chắc chắn là một con yêu thú tu vi cao thâm hóa hình thành.
Phụ nhân dùng âm thanh the thé như hai miếng sắt cứa vào nhau lên tiếng: “Tên nhân tộc hôi thối ngươi định ở lại nơi này tới bao giờ? Đã hai năm rồi, món đồ kia vẫn chưa luyện chế xong sao?”
“Còn thiếu một chút!” Chu Kiến Sơn nhếch miệng cười, âm thanh so với gió đông bên cạnh còn muốn rét lạnh.
…
Bên trong Linh Kính Thành, gió tuyết quá mức lạnh lẽo khiến cho số dân cư ít ỏi còn bám trụ trong thành không dám ra khỏi nhà.
Những ngôi nhà cũ nát lâu năm không được tu sửa không ngừng ọt ẹt kêu vang trong gió tuyết, ánh lửa leo lắt hắt ra từ cửa sổ cũng giống như hình dán giấy ở trên tường.
Tuy nhiên bên trên luyện võ trường trong doanh trại của hộ vệ đội thuộc Lạc Hồng Thương Hội lại đứng kín người. Những người này đều là thanh niên trai tráng cực kỳ khỏe mạnh, trên người giáp mũ màu đỏ tươi cực kỳ nổi bật dưới mưa tuyết.
Những hộ vệ đội này đang luyện tập sử dụng những vũ khí mới vừa được biên chế. Đó là một loại súng hỏa mai có thể liên tục khai hỏa chín phát đạn, một loại pháo công thành có tốc độ nạp đạn cực kỳ nhanh, cùng với một loại máy bắn đá khổng lồ cao tới hơn năm mét.
Những vũ khí này sử dụng tuy không phức tạp tuy nhiên muốn phát huy được uy lực lớn nhất của chúng cần phải lập thành đội hình thích hợp, đồng thời binh lính cũng phải luyện tập nhiều tới nỗi thành thạo như trở bàn tay.
May mắn cho Lý An chính là năm trăm hộ vệ đội mà Nam Việt Vương đưa cho hắn đều là tinh binh, khả năng học tập rất mạnh cho nên chỉ mới qua nửa tháng cơ bản bọn hắn đã có thể sử dụng thành thạo những loại vũ khí hoàn toàn mới mẻ này.
Tuy nhiên điều này không hề làm cho Lý An bớt lo lắng đi chút nào. Thời gian qua hắn thường xuyên bí mật tiềm nhập lên Nhập Vân Sơn do thám tình hình, tuy không dám tiếp cận những chỗ trọng yếu nhưng hắn cũng có thể khẳng định lực lượng yêu tộc chiếm đóng nơi này cực kỳ mạnh, hơn nữa cộng thêm địa hình mười phần hiểm yếu, thực sự muốn dùng phương thức bình thường chiếm được tiền đồn của yêu tộc này chỉ là người si nói mộng.
Cộng thêm thời tiết mưa tuyết lạnh buốt thấu xương như thế này bình thường muốn leo lên Nhập Vân Sơn thôi đã là vấn đề huống hồ gì còn có vô số yêu tộc ngăn cản. Lần đánh cược này của Lý An thực sự là thiên thời địa lợi đều không có.
Trên luyện võ trường, mấy trăm cái hộ vệ vẫn đang không ngừng luyện tập sử dụng mấy chục cỗ máy bắn đá vừa sản xuất được. Bởi vì không lắp đạn cho nên loại vũ khí công thành uy lực tuyệt luân này chỉ có thể phát ra từng trận tiếng vang xé gió thật lớn.
Lý An đứng ở trên đài cao quan sát binh lính hành động, thỉnh thoảng sẽ lên tiếng điều chỉnh một chút đội hình của bọn hắn.
Chợt bên ngoài có hộ vệ chạy vào báo rằng có hai người một nam một nữ muốn gặp mặt Lý An.
Bởi vì Thiên Gia Kiếm nguyên nhân cho nên Lý An trước giờ chưa từng tuyên bố hành tung của mình đối với ngoại giới, tuy nhiên một khi đã công khai lộ diện bên trong doanh trại Lạc Hồng Thương Hội như thế này thì việc bị người khác phát hiện cũng là sớm muộn.
Chỉ là không biết đối phương là thần thánh phương nào mà lại có thể nhanh như vậy đã tìm tới cửa.
Lý An không khỏi dấy lên trong lòng cảnh giác, phân phó hộ vệ mời hai vị khách không mời mà tới này vào sảnh đường.
Chỉ là khi mở đại môn bước vào bên trong sảnh đường Lý An lại không khỏi hơi ngẩn người, bởi lẽ hai người ngồi bên trong hắn đều biết. Hơn nữa không phải vừa quen biết mà là đã từng cùng nhau thực hiện nhiệm vụ tuyệt mật tại Huyền Sơn Thành.
Trong số hai người, nữ tuổi tác chừng ba mươi nhưng phong thái vẫn còn đó, dung mạo như hoa như nguyệt theo thời gian càng trở nên nội liễm khó quên. Trên người của phụ nhân ngược lại mặc một bộ y phục nhà nghèo cực kỳ bình thường, cùng với nhan sắc cùng phong thái người đang mặc nó mà nói hoàn toàn không tương xứng.
Nam thì tuổi tác đoán chừng cũng xấp xỉ phụ nhân nhưng phong thái xa xa không bằng, ngoại hình tuy không thể nói là không oai phong nhưng đứng đằng sau phụ nhân trông như một cái người hầu hoàn toàn không đáng chú ý.
Hai người này không phải là Hàn Bảo Anh cùng Cẩm Thư Trung từng cùng Lý An thực hiện nhiệm vụ bắt sứ giả yêu tộc bên trong Thái Hoang Sơn Mạch thì còn có thể là ai?
Kể từ khi Huyền Sơn Thành bị phá tới nay Lý An chưa từng gặp lại bất cứ ai ở nơi đó, hắn còn tưởng đại đa số mọi người đều chết dưới chân vô số yêu tộc rồi. Hiện tại gặp được cố nhân nơi đất khách quê người cũng coi như là một niềm vui nho nhỏ, chỉ là không vì vậy mà cảnh giác trong lòng của hắn giảm đi nửa phần.
Pháp thuật bản mệnh của Hàn phu nhân giống như là có thể điều khiển động vật, còn pháp thuật bản mệnh của Cẩm Thư Trung là biến hình thành một con Tuyết Ảnh Ưng vô cùng lợi hại. Hai người bọn hắn dù cho sa cơ thất thế đi chăng nữa thì cũng chẳng phải là người bình thường, không thể nào có chuyện bọn hắn muốn tới gặp Lý An để ôn lại chuyện cũ cả.
Chỉ là mặc kệ trong lòng đề phòng thì đề phòng tuy nhiên Lý An vẫn vội vàng niềm nở cười lớn: “Hàn phu nhân! Mặc huynh! Đã lâu không gặp, mọi người vẫn khỏe cả chứ?”
Hàn Bảo Anh đứng dậy chắp tay, mỉm cười như hoa: “Đa tạ Lý hội chủ quan tâm, chúng ta vẫn ổn.”
Lý An vội phân phó hạ nhân chuẩn bị trà cùng điểm tâm sau đó ngồi xuống ghế chăm chú nhìn khuôn mặt được bảo dưỡng rất tốt của Hàn Bảo Anh. Dụng ý rất rõ ràng, hắn đang muốn hỏi đối phương rốt cuộc hôm nay tới là vì việc gì?