Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
cuc-lac-hop-hoan-cong

Cực Lạc Hợp Hoan Công

Tháng 12 6, 2025
Chương 730: đột phá tiên nguyên, quỷ dị Kiếp Vân! Chương 729: giả bộ một đợt Tiên Vương, thu hoạch lớn như vậy?
naruto-dung-khoa-hoc-cai-tao-gioi-ninja

Naruto: Dùng Khoa Học Cải Tạo Giới Ninja

Tháng 10 19, 2025
Chương 456: Cho hấp thụ ánh sáng (đại kết cục) - FULL Chương 455: Senritsu no Tatsumaki

Giết Địch Trở Nên Mạnh Mẽ, Bắt Đầu Giết Quan Vũ, Cướp Đỗ Phu Nhân

Tháng 4 23, 2025
Chương 434. Đăng cơ xưng đế! Thế giới nhất thống, Hoa Hạ Vĩnh Xương! Chương 433. 13 châu quy nhất, thiên hạ chấn động, bách tính hoan hô!
sieu-cap-ong-trum-tai-nguyen.jpg

Siêu Cấp Ông Trùm Tài Nguyên

Tháng mười một 27, 2025
Chương 909: Công ty đưa ra thị trường! (2) Chương 909: Công ty đưa ra thị trường! (1)
ta-mot-cai-kim-bai-luat-su-bi-ban-gai-truy-tinh-vong-bao

Ta Một Cái Kim Bài Luật Sư Bị Bạn Gái Truy Tinh Võng Bạo

Tháng 12 26, 2025
Chương 277: Hắn làm được (đại kết cục ) Chương 276: Thủ hộ giả
cao-vo-co-vo-xuong-doc-nhung-ta-la-hoang-co-thanh-the-a.jpg

Cao Võ: Cổ Võ Xuống Dốc, Nhưng Ta Là Hoang Cổ Thánh Thể A!

Tháng 1 16, 2026
Chương 341: Gãy đuôi cầu sinh! Chương 340: Phệ Tinh tộc thần tử!
da-noi-lam-game-rac-titanfall-la-cai-quy-gi.jpg

Đã Nói Làm Game Rác, Titanfall Là Cái Quỷ Gì

Tháng 3 24, 2025
Chương 583. [phiên ngoại] Hoàng Kim truyền thông 4 Chương 582. [phiên ngoại] Hoàng Kim truyền thông 3
ta-tan-the-cho-tranh-nan-he-thong

Ta Tận Thế Chỗ Tránh Nạn Hệ Thống

Tháng mười một 21, 2025
Chương 844: Tinh thần đại hải (cuối cùng) Chương 843: Trận chiến cuối cùng
  1. Dị Giới Thương Nhân
  2. Chương 364: Dương mưu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 364: Dương mưu

Nam Việt Vương Phủ động tác quả thực vô cùng nhanh nhẹn, chỉ một ngày sau Lý An đã đứng ở tại một căn cứ của Lạc Hồng Thương Hội, phía trước là năm trăm hộ vệ xếp hàng chỉnh tề.

Căn cứ này nằm ở phía nam của Linh Kính Thành, dùng để cho Hộ Vệ Đội lâu dài trú đóng. Để dễ hình dung thì nơi này cũng giống như doanh trại của quân đội vậy, tất nhiên cơ sở vật chất sẽ có đôi chỗ không bằng nhưng diện tích rộng lớn thì không hề chút nào thua kém.

Dù sao hiện tại đang là thời chiến, thứ không đáng giá nhất chính là mạng người, thứ không đáng giá thứ hai chính là đất đai.

Cho nên dù cho có năm trăm cái hộ vệ đội giáp mũ chỉnh tề đứng cùng một chỗ trên luyện võ trường rộng lớn cũng không hề trông có chút chật chội nào.

Đã hơn mười năm không tiếp xúc với thương hội, Lý An không khỏi lau mắt nhìn kỹ những hộ vệ đội này. Tất nhiên trong số này hắn không thể nhận ra được bất cứ người nào, tuy nhiên bộ giáp màu đỏ cùng với tiêu ký chim hạc màu vàng kim bên vai phải lại vô cùng thân thuộc.

Nếu như so với hộ vệ đội lúc vừa được thành lập mà nói, năm trăm hộ vệ đứng trước mặt hắn hiển nhiên cao lớn hơn rất nhiều, trên người giáp sắt sáng choang, bên hông đeo một thanh trường đao, sau lưng đeo một khẩu súng hỏa mai dài tới gần hai mét.

Nam Việt Vương quả nhiên không lừa hắn, năm trăm hộ vệ này tất nhiên đều là tinh nhuệ đã được tuyển chọn kỹ càng.

Nhưng Lý An vẫn cảm thấy trên người bọn hắn thiếu một cái gì đó. Năm đó gần ngàn cái hộ vệ đầu tiên được tuyển chọn ra từ đám nạn dân chạy nạn, trong tay cũng chỉ có vũ khí tạp nham thu thập được ở khắp nơi, mỗi người đều gầy tới da bọc xương, nhưng hắn luôn cảm thấy đấy mới thực sự là hộ vệ đội.

Trên đầu mây đen dày đặc, mưa bắt đầu lâm thâm rơi.

Mùa đông đã coi như chính thức bắt đầu, cơn gió thổi qua trộn lẫn cùng mưa bụi lạnh buốt có thể cắt da cắt thịt. Trời đất u ám một màu đen xám lạnh lẽo.

Dưới bối cảnh đó, năm trăm hộ vệ đội mặc áo giáp màu đỏ đứng im lìm trên luyện võ trường trông như một bức tranh thủy mặc phá cách xuất phát từ tay một họa sĩ già.

Lý An đứng trên đài cao, ánh mắt như điện dõi mắt nhìn một lượt toàn bộ hết thảy, âm thanh ầm ầm chấn động giống như có thể làm cho trời đất lắc lư theo cùng: “Các ngươi biết ta là ai chứ?”

Bên dưới năm trăm người đồng thanh như một: “Biết!”

“Tốt!” Lý An thật mạnh gật đầu, âm thanh càng lớn: “Từ giờ trở đi các ngươi sẽ trực tiếp nghe lệnh của ta. Sắp tới có một nhiệm vụ vô cùng quan trọng, nếu như thành công mà nói thì toàn bộ những người đứng ở đây đều là khai quốc công thần.”

Một hộ vệ thân hình cực kỳ lực lưỡng, đầu đội mũ sắt bước lên mấy bước, trên người áo giáp sắt va vào nhau kêu lẻng kẻng, hắn nghiêm giọng nói: “Ngài là ân nhân của toàn bộ Linh Kính Thành, được phụng sự ngài chính là phúc phần của chúng ta. Chúng ta sẵn lòng vì ngài lên núi đao xuống biển lửa, có chết cũng không từ!”

“Có chết cũng không từ!”

“Có chết cũng không từ!”

….

Năm trăm hộ vệ gào giọng hét vang, âm thanh lớn tới mức phân nửa cái Linh Kính Thành đều phải giật mình. Thậm chí màn mưa giống như cũng bị từng làn sóng âm thanh chấn động cho lắc lư trái phải.

Lý An khẽ gật đầu, ra hiệu cho mọi người có thể giải tán sau đó nhanh chóng bước xuống đài cao.

Cuối cùng thì không phải toàn bộ nhân loại bên trong Linh Kính Thành đều là hạng vong ân phụ nghĩa, hành động một kiếm chém giết Giao Cốt của hắn vào mười năm trước ít nhất vẫn còn có người nhớ tới.

Hắn men theo con đường đất lầy lội đi một lúc lâu mới trở về tới nơi ở, đó là một căn lầu ba tầng trông vô cùng bình thường. Tuy nhiên bên trong căn cứ chỉ toàn là lều bạt thấp bé này đây đã là kiến trúc cao nhất.

Lý An đi vào bên trong đóng cửa lại, âm thanh mưa rơi ríu rắt cùng cái lạnh cắt da cắt thịt ở bên ngoài lập tức bị chặn lại, không gian giống như đã được ngăn cách là một ô vuông nho nhỏ.

Trong phòng đèn nến sáng trưng, củi trong lò sưởi kêu lách tách khiến cho không khí vô cùng thoải mái dễ chịu.

Mộc Huyền Linh trên người vẫn đang mặc một chiếc váy mùa hè màu đỏ nhạt, vai áo bên phải hơi trễ xuống để lộ một khoảng da thịt trắng buốt. Lúc Lý An trở về nàng đang ngồi bên bàn, vô cùng chăm chú dùng một chiếc cối đá nhỏ cẩn thận sơ chế dược liệu.

Lý An chưa từng nhìn thấy ai làm việc tập trung chăm chú hơn Mộc Huyền Linh, một đôi mắt đen tuyền sâu không thấy đáy không chớp lấy một cái, hai hàng lông mày nhíu chặt lại, tóc mai rủ xuống che kín đi một bên mặt.

“Ta về rồi!”

Lý An khẽ ho khan một tiếng thông báo, tuy nhiên thấy đối phương vẫn mắt điếc tai ngơ hắn cũng chỉ có thể tìm một chiếc ghế ngồi xuống sau đó tự rót cho mình một chén trà.

Lý Tiểu Hoa đã được hắn sắp xếp tại một nơi an toàn, hiện tại bên trong Linh Kính Thành này hắn cũng chỉ còn có Mộc Huyền Linh là có thể tin tưởng. Cái này nói ra thực sự là có chút số phận trêu ngươi.

Mộc Huyền Linh vẫn chăm chú nghiền thuốc, đầu cũng không thèm ngẩng lên nhưng lại vươn tay lấy một chiếc khăn bông bên cạnh ném qua.

Lý An theo bản năng bắt lấy chiếc khăn bông trắng tinh như tuyết, không khỏi nghi hoặc nhìn sang.

“Người ngươi ướt hết rồi kìa, mau lau khô người đi cẩn thận bị cảm.” Mộc Huyền Linh vẫn không ngẩng đầu mà nói, giọng nói giống như lúc nàng hỏi ông chủ cửa hàng dược liệu một cân Hoàng Tham bao nhiêu tiền vậy.

Lấy tu vi của Lý An tự nhiên không sợ dính chút nước mưa này nhưng hắn vẫn cẩn thận dùng chiếc khăn lau khô đầu tóc.

“Cô cảm thấy đề nghị của Nam Việt Vương như thế nào?” Lý An một bên lau đầu một bên hỏi.

Mộc Huyền Linh cuối cùng cũng chịu ngừng làm việc, nàng hừ lạnh một tiếng: “Còn phải nói, cái gì mà Thanh Châu đệ nhất nhân chứ, có mà Thanh Châu đệ nhất con cáo già thì có! Hắn để ngươi dẫn năm trăm hộ vệ đi chiếm tiền đồn yêu tộc mục đích quá mức rõ ràng, thứ nhất chính là muốn ngươi buộc phải sử dụng Thiên Gia Kiếm, tới lúc đó hắn còn cần sợ ngươi một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa? Thứ hai chính là muốn ăn cắp thiết kế súng hỏa mai có thể liên tục khai hỏa chín phát đạn, muốn chiếm tiền đồn ngươi chắc chắn cần sản xuất số lượng lớn loại súng này, như vậy hắn muốn ăn cắp bản thiết kế chẳng phải là dễ như trở bàn tay hay sao?”

Lý An có chút không phục nói: “Nói như vậy là cô không tin ta có thể chiếm được Nhập Vân Sơn?”

“Vấn đề không phải là tin hay không tin. Bên trên Nhập Vân Sơn vô số yêu thú tạm thời không nói tới. Tuy nhiên Chu Kiến Sơn loại người này đáng sợ như thế nào không phải ngươi không rõ ràng. Nhập Vân Sơn cách Linh Kính Thành có hơn hai mươi dặm mà thôi, thật chẳng khác nào một con dao nhỏ chĩa vào bên mạn sườn của Nam Việt Vương Phủ. Lấy tính cách của Nam Việt Vương nhưng lại chỉ có thể im lặng chịu đựng, ngươi nghĩ như thế nào?” Mộc Huyền Linh tức giận nói.

Lý An gật đầu trầm ngâm không nói, những gì Mộc Huyền Linh vừa nói cũng chính là suy nghĩ của hắn. Lần đánh cược này không phải là một âm mưu của Nam Việt Vương là một dương mưu, nếu như muốn lấy lại Lạc Hồng Thương Hội Lý An chỉ có thể tình nguyện chui đầu vào lưới.

Bên trong căn phòng lâm vào trong yên tĩnh, tiếng mưa rơi đã len lỏi được qua khe cửa mà truyền vào bên trong căn phòng ấm áp.

Mộc Huyền Linh đi tới, khẽ đặt một bàn tay lên vai của Lý An.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt như tranh vẽ của đối phương, bên trong đôi mắt đẹp khôn xiết của nàng ta giống như có vô số lời muốn nói.

Mộc Huyền Linh yên lặng nhìn Lý An khoảng nửa phút rồi nhỏ giọng lên tiếng: “Nếu như việc này quá nguy hiểm thì ngươi có thể bỏ lại tất cả, đi tới một nơi khác làm lại từ đầu. Ta sẽ theo ngươi!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nu-hiep-cham-da.jpg
Nữ Hiệp Chậm Đã
Tháng 1 20, 2025
ta-ban-gai-la-mot-my-nhan-ngu.jpg
Ta Bạn Gái Là Một Mỹ Nhân Ngư
Tháng 1 23, 2025
thien-than-quyet.jpg
Thiên Thần Quyết
Tháng 1 26, 2025
kiem-trieu.jpg
Kiếm Triều
Tháng 12 30, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved