Chương 363: Đánh cược
Không khí bên trong nghị sự đường căng như dây đàn, lần cuối nơi này trở nên căng thẳng như vậy chính là mười năm trước khi Linh Kính Thành bị vô số yêu tộc vây tới nước chảy không lọt.
Lúc đó rất nhiều kẻ đều muốn bỏ thành chạy trốn, mỗi người đều nháo nhào như kiến ngồi trên chảo dầu. Nếu như không có Trang Ngọc một tay dẫn dắt thì đám người này chỉ sợ đã mỗi người một ngả như bầy chim sẻ nghe thấy tiếng súng săn rồi.
Nam Việt Vương tuy trên mặt vẫn tràn đầy nộ khí nhưng bên trong ánh mắt lại vô cùng trong suốt. Có thể ngồi tại vị trí cao như hắn tự nhiên không thể nào là một tên hữu dũng vô mưu được, ba ngàn cân thuốc nổ nếu như cùng lúc nổ tung bên dưới Nam Việt Vương Phủ thì chỉ sợ đừng nói là tòa vương phủ rộng thênh thang này, chỉ sợ nửa cái Linh Kính Thành đều sẽ phải chôn cùng.
Hơn nữa vấn đề cốt lõi chính là kẻ trước mắt hoàn toàn có khả năng để làm được việc này.
“Nói như vậy bên dưới Nghị Sự Đường này cũng có chôn thuốc nổ?” Nam Việt Vương hắng giọng hỏi.
“Đúng vậy! Đào sâu khoảng 5m sẽ nhìn thấy.” Lý An mỉm cười gật đầu, đoạn hắn không khỏi lo lắng dặn dò: “Nên nhớ đừng dùng vũ lực nếu không thuốc nổ vô tình bị kích phát Lý mỗ cũng không có cách nào ngăn lại.”
Chương Nham nghe vậy khẽ gật đầu, lão chầm chậm đứng dậy khỏi ghế, trong tay lóe lên một tia sáng trắng sau đó xuất hiện một chiếc cuốc nhỏ.
Cuốc ở đây chính là cây cuốc bình thường mà người nông dân vẫn dùng để làm ruộng. Tuy nhiên cây cuốc ở trong tay của Chương Nham lại hoàn toàn được cô đọng nên từ ánh sáng màu trắng, bên trên có những tia sáng màu vàng kim không ngừng chuyển động giống như vật sống.
Dưới ánh mắt chăm chú của ba người còn lại, Chương Nham giống như một lão nông bình thường bắt đầu đào từng lớp đất lên một.
Một khắc thời gian sau ngay chính giữa Nghị Sự Đường trang nghiêm đã bị đào ra một cái hố sâu hoắm, thân hình gầy gò của Chương Nham sớm đã không còn nhìn thấy nữa, đứng ở bên trên chỉ có thể thấy từng cục đất đá bị ném lên khỏi miệng hố mà thôi.
“Ở ngay phía trước.” Lý An đứng bên miệng hố to giọng nói.
Bên dưới hố tiếng cuốc đất lập tức dừng lại.
Chẳng bao lâu sau Chương Nham đã từ dưới đáy chiếc hố nhảy lên, trong tay lão chiếc cuốc cô đọng nên từ bạch quang đã không còn nhìn thấy bóng dáng tuy nhiên lại nhiều thêm một chiếc hộp sắt.
Chiếc hộp sắt hình dạng vô cùng vuông vức góc cạnh, dài khoảng một mét. Chương Nham dùng tay khẽ kéo một cái liền dễ dàng kéo thủng một góc của chiếc hộp.
Từ bên trong thuốc nổ ào ào rơi xuống như thác, mùi lưu huỳnh gay mũi đặc trưng lập tức lan tỏa khắp căn phòng.
Lý An từ trong không gian đan điền lấy ra một mồi lửa ném xuống đất, lập tức một quả cầu lửa khổng lồ bùng lên dữ dội. Ngọn lửa đỏ rực chớp mắt đem phân nửa Nghị Sự Đường đều nuốt trọn.
Ngay khi tưởng chừng một vụ hỏa hoạn là không thể tránh khỏi thì đột nhiên một cơn gió tuyết lạnh buốt thổi qua đem lửa đỏ toàn bộ dập tắt. Từng bông tuyết hình lục lăng trắng tuyết tung bay trong gió như những bông bồ công anh.
Bốn người có mặt tại bên trong Nghị Sự Đường tuy đều bị lửa lớn nuốt gọn nhưng đều bình an vô sự, thậm chí trên y phục một vệt bẩn cũng không nhìn thấy được.
Lý An phủi bàn tay vốn không bám một hạt bụi của mình, mỉm cười hỏi: “Bây giờ thì Nam Việt Vương đã tin lời của Lý mỗ chưa. Ta tới đây cũng không phải không có chuẩn bị gì. Ta đã cẩn thận điều tra rồi, lương thực sự trữ cùng với lượng lớn vũ khí đều đang được cất giấu ở bên trong Nam Việt Vương Phủ, nếu như tất cả đều bị đốt cháy hết mà nói thì Linh Kính Thành chỉ sợ không trụ nổi nửa tuần trăng đâu.”
“Xin phụ thân suy nghĩ lại! Nếu như quả thực Lý hội chủ có thể giúp chúng ta đoạt lại Thanh Châu mà nói, một thanh Thiên Gia Kiếm hoàn toàn không đáng để vào mắt.” Trang Ngọc nhìn Nghị Sự Đường bị đốt cháy đen một mảnh xung quanh, tiến tới bên cạnh Nam Việt Vương nhỏ giọng nói.
Nam Việt Vương không khỏi im lặng suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng hắn lạnh giọng nói: “Nếu như chuyện đã tới bước này chi bằng chúng ta hãy cùng nhau làm một trận đánh cược?”
“Đánh cược như thế nào?” Lý An không khỏi hứng thú hỏi, vị này Thanh Châu đệ nhất nhân tựa hồ rất thích đánh cược thì phải.
“Cách Linh Kính Thành ba mươi dặm về phía đông có một ngọn núi gọi là Nhập Vân Sơn, đây là một tiền đồn của Yêu tộc. Nhập Vân Sơn sở dĩ có cái tên đó bởi vì nó vô cùng cao, phân nửa đỉnh núi đều chìm vào bên trong biển mây. Trên núi có khoảng ngàn đầu yêu tộc tinh nhuệ, dẫn đầu là một con hung thú vô cùng lợi hại.” Nam Việt Vương chầm chậm nói.
Lý An khẽ gật đầu không đáp mà chờ đối phương tiếp tục lên tiếng.
“Nếu như Lý hội chủ đã tự tin có thể giúp bổn vương đoạt lại Thanh Châu như vậy thì trước tiên cần chứng minh khả năng điều binh khiển tướng của mình đã. Bổn vương sẽ cấp cho ngươi năm trăm hộ vệ tinh nhuệ của Lạc Hồng Thương Hội, nếu như ngươi có thể dựa vào chừng ấy người mà chiếm được Nhập Vân Sơn, bổn vương lập tức sẽ trao trả Lạc Hồng Thương Hội cho ngươi, Nam Việt Vương Phủ cùng Lạc Hồng Thương Hội từ đó trở đi sẽ trở thành đồng minh cùng tiến cùng lùi.” Nam Việt Vương một tay vỗ mạnh bàn, giọng nói không lớn nhưng chắc nịch.
Lý An tạm không vội vàng lên tiếng đáp lại, đây rõ ràng đã là ranh giới cuối cùng mà Nam Việt Vương có thể nhượng bộ rồi. Lần đánh cược này thoạt nhìn thì không có gì để mà cần suy nghĩ, năm trăm người đánh một tiền đồn của yêu tộc, lấy thực lực cùng thủ đoạn của Lý An đáng nhẽ ra không phải là vấn đề gì lớn mới đúng. Chỉ là Nam Việt Vương sẽ dễ dàng như vậy trao trả Lạc Hồng Thương Hội cho hắn sao?
Không thể nào, trong này chắc chắn có sự tình mờ ám nào đó.
Nam Việt Vương không vội thúc giục Lý An trả lời mà chậm rãi nói tiếp: “Bổn vương từ khi có thể nhận thức tới bây giờ đều là người vô cùng rõ ràng, một là một còn hai là hai, một khi đã nói thì chính là núi lật biển trào cũng không lay chuyển. Ta cũng không giấu diếm ngươi, bên trên Nhập Vân Sơn ngoại trừ đông đảo yêu tộc chiếm đóng còn có một người.”
“Đà chủ Kim Long Thương Minh, Chu Kiến Sơn?” Lý An lạnh giọng hỏi, dù vậy nhưng trong lòng hắn đã biết chắc đáp án.
“Đúng vậy! Chu Kiến Sơn mấy năm nay đều ở trên Nhập Vân Sơn. Tên phản đồ này ngay cả bổn vương cũng không nắm được nông sâu, ngươi muốn chiếm được Nhập Vân Sơn từ trong tay hắn không phải là chuyện dễ dàng gì.” Nam Việt Vương thẳng thắn gật đầu đáp.
“Đa tạ Vương gia đã thẳng thắn nói cho Lý mỗ biết. Ta đồng ý trận đánh cược này. Tuy nhiên ngoại trừ 500 hộ vệ tinh nhuệ ta còn cần những nguồn lực khác của Lạc Hồng Thương Hội hỗ trợ.” Lý An chắp tay lại khẽ khom người nói.
“Được! Tuy nhiên bổn vương cũng có một điều kiện, các ngươi chỉ có nửa tháng thời hạn để chiếm được Nhập Vân Sơn.” Nam Việt Vương cũng chắp tay trả lời.
“Được! Thống nhất như vậy đi. Thời gian không có nhiều, Lý mỗ xin cáo từ.” Lý An trầm trọng hướng Nam Việt Vương gật đầu một cái sau đó hướng Trang Ngọc cùng Chương Nham chắp tay cáo từ rồi nhanh chóng rời khỏi nơi đầm rồng hang hổ này.
Bên trong Nghị Sự Đường rộng lớn chỉ còn lại ba người, rất lâu không ai lên tiếng.
“Chu Kiến Sơn còn có con hung thú khó chơi kia nữa, nếu như Lý An có thể dùng năm trăm hộ vệ chiếm được Nhập Vân Sơn thì ngay cả ta cũng phải tâm phục khẩu phục.” Chương Nham nhỏ giọng nói giống như là đang lẩm bẩm một mình. Nói xong hắn cũng không quản hai người còn lại mà nhanh chóng rời khỏi Nghị Sự Đường.
Trang Ngọc im lặng nhìn cánh cửa mở toang hồi lâu rồi quay sang nói với phụ thân của mình: “Lấy phong cách làm việc hùng hổ dọa người của phụ thân, có thể ngồi xuống cùng người khác đánh cược như vừa rồi thực sự là hiếm thấy nha!”
“Hừ! Nếu như hắn không phải là con rể tương lai thì ta đã một phát chụp chết rồi. Tên nhóc con ranh ma!” Nam Việt Vương tức giận hừ lạnh một tiếng.
“Cái gì mà con rể tương lai chứ? Phụ vương chỉ nói bậy nói bạ là giỏi.” Trang Ngọc hừ lạnh một cái, tức giận quay người rời khỏi Nghị Sự Đường.
Nam Việt Vương ở phía sau vẫn nói vọng theo, giọng nói vô cùng thâm ý sâu xa: “Ta thấy họ Lý cũng không tệ đâu, chẳng trách có thể làm cho Thanh Châu đệ nhất mỹ nhân của chúng ta động lòng phàm.”
Trang Ngọc không đáp lại tuy nhiên bước chân lại càng nhanh hơn mấy phần, phần da thịt trắng ngần lộ ra khỏi cổ áo đã ửng đỏ hết cả.
Nam Việt Vương thấy vậy không khỏi vui vẻ cười lớn, tiếng cười như hồng chung đại lữ vang vọng phân nửa Nam Việt Vương Phủ rộng lớn.