Chương 361: Vương phủ nghị sự
Kể từ khi để cho Lý An chạy trốn vào hai năm trước, Nam Việt Vương một mực chờ đợi tin tức của hắn.
Vị này đức cao trọng vọng lại thực lực cường đại không phải không cho người tìm kiếm Lý An tung tích nhưng thiên hạ này rộng lớn như vậy, muốn tìm một người căn bản khó như mò kim đáy biển.
Trải qua thời gian lâu như vậy Nam Việt Vương thậm chí đã mất hết hy vọng, y không khỏi hối hận vì ngày đó đã cho Lý An rời đi.
Nếu như biết đối phương một đi không trở lại như vậy thì dù cho phải liều cái mạng già này hắn nhất định cũng phải cướp bằng được Thiên Gia Kiếm. Huống hồ gì bên cạnh còn một cái Chương Nham, hai người bọn hắn liên thủ tuy không dám xưng là vô địch thiên hạ nhưng kém cũng không quá nhiều.
Cho nên khi Nam Việt Vương đang ngồi trong thư phòng giải quyết công vụ đột nhiên nghe thuộc hạ bẩm báo Lý hội chủ cầu kiến, y cơ hồ tưởng là bản thân đang nằm mơ.
“Mau dẫn Lý hội chủ vào phòng khách. Đi thông báo cho Chương Nham cùng với quận chúa cũng tới phòng khách.” Nam Việt Vương vứt công văn trên tay xuống bàn, gấp giọng hạ lệnh.
Bên ngoài hạ nhân vội vàng lĩnh mệnh rời đi. Bên trong phòng Nam Việt Vương cau chặt lông mày suy nghĩ. Lý An một kẻ gian xảo như vậy đột nhiên lại tự mình chui đầu vào rọ như thế này, hắn không thể nào không cảnh giác được.
Khoảng năm phút sau, bên trong phòng khách của Nam Việt Vương Phủ đã ngồi đủ bốn người.
Căn phòng này rộng phải tới hơn hai mươi mét, bốn phía bày biện vô cùng xa hoa. Nơi này bình thường là nơi tụ tập của quan viên tướng lĩnh trong Linh Kính Thành để bàn chuyện quốc gia đại sự, mỗi lần tụ tập ít cũng phải hơn trăm người. Cho nên khi chỉ có bốn người ngồi ở đây khiến cho căn phòng vô cùng trống vắng, không gian cũng lặng yên tới mức có thể nghe được tiếng kim rơi.
Trong số bốn người bọn hắn, có ba kẻ là Nhị Châu Cảnh luyện khí sĩ, một người là Lục Huyết Cảnh luyện thể sĩ, đây cơ hồ đã là toàn bộ đỉnh cao chiến lực của nhân loại tại Thanh Châu này.
Lý An yên lặng nhìn một lượt ba người đối diện, đối với những kẻ tu vi như bọn hắn mà nói hai năm thời gian thật chẳng khác nào một cái chớp mắt. Trang Ngọc vẫn xinh đẹp tuyệt trần như ngày nào, Chương Nham vẫn là một lão già lọm khọm như con khỉ già, Nam Việt Vương một thân vương bào ngồi trên chủ vị vẫn khiến cho người ta kính sợ.
Nam Việt Vương là người đầu tiên lên tiếng phá vỡ trầm lặng: “Lý hội chủ bảo cần suy nghĩ nhưng không ngờ lại cần những hai năm thời gian. Thế nào, hội chủ suy nghĩ kỹ chưa? Ngọc nhi nhà ta chắc hẳn rất nóng lòng nghe câu trả lời của hội chủ đấy.”
“Phụ thân…” Trang Ngọc khẽ nhỏ giọng ngăn phụ thân mình nói tiếp. Vị này quận chúa đức cao vọng trọng vậy mà hiếm có hơi đỏ mặt.
Lý An thần sắc vẫn như thường, hướng ba người chắp tay rồi từ từ nói: “Lý mỗ đã suy nghĩ kỹ. Được kết tóc se duyên cùng quận chúa đây thực sự là phúc phần lớn hơn trời tuy nhiên Lý mỗ không thể đồng ý được. Thứ nhất ta là người đã thành gia lập thất, thứ hai ta căn bản không xứng với quận chúa đại nhân.”
“Cái gì? Ngươi đã thành thân? Tại sao ta chưa từng nghe nói tới chuyện này?” Trang Ngọc nhíu chặt cặp lông mày đen tuyền, nhỏ giọng hỏi.
“Ta vừa mới thành thân hai năm trước.” Lý An nhẹ giọng trả lời.
Bên trong căn phòng xa hoa rộng lớn lập tức lặng yên như tờ, không khí cũng trở nên trầm trọng như chì.
Nam Việt Vương hai mắt lạnh lùng nhìn Lý An, ánh mắt cao cao tại thượng bao quát chúng sinh khiến cho người đối diện đều không tự chủ được cảm thấy bản thân hèn mọn nhỏ bé.
Chương Nham cũng ngồi thẳng dậy, thân hình vẫn gầy còm nhưng một cỗ khí thế kinh hồn đang chầm chậm ấp ủ.
Nếu như Lý An đã không đồng ý đề nghị của Nam Việt Vương Phủ thì giữa bọn hắn cũng chẳng còn cái gì để nói nữa.
“Các vị không ngại nghe Lý mỗ nói hết!” Lý An ngược lại thoải mái mỉm cười.
Không quản ánh mắt nghi hoặc của ba người phía trước, hắn từ không gian đan điền lấy ra hai vật.
Thứ nhất chính là một hộp gỗ nhỏ bề ngoài vô cùng bình thường, thứ hai chính là một khẩu súng hỏa mai, tuy nhiên khẩu súng này bề ngoài lại cùng những khẩu súng hỏa mai thường thấy có một ít khác biệt.
Lý An cầm lên hộp gỗ rồi mở ra, từ bên trong bắn ra ngũ sắc quang mang chói mắt: “Ngày đó ta cứu quận chúa cùng với Vạn tiền bối khỏi nanh vuốt của Bích Thủy Thần Giao. Trang quận chúa đã lấy viên nội đan linh thú Ngũ Sắc Khổng Tước này làm vật tạ ơn, hẳn người vẫn nhớ?”
“Đúng vậy!” Trang Ngọc nghiêm giọng nói.
Viên nội đan linh thú này chính mẫu thân trước khi lâm chung để lại cho nàng làm của hồi môn, để mất nó vẫn luôn là tiếc nuối lớn nhất của nàng.
Tất nhiên lấy tài trí của nàng tự nhiên cũng nghe ra ý tứ ẩn trong lời nói của Lý An. Đối phương đối với Nam Việt Vương Phủ đã từng có 2 lần đại ơn, thứ nhất chính là cứu nàng cùng ngoại tổ phụ khỏi Bích Thủy Thần Giao, thứ hai chính là một kiếm giết chết Giao Cốt cứu mạng nàng cùng sư phụ.
Vậy mà bây giờ Nam Việt Vương Phủ lại lấy oán báo ơn, một mực nhăm nhe Thiên Gia Kiếm trong tay đối phương. Việc này thực sự khiến cho Trang Ngọc cảm thấy vô cùng xấu hổ, chỉ là quyền quyết định mọi chuyện ở trong tay phụ thân cùng sư phụ chứ không phải ở trong tay nàng.
Nam Việt Vương trầm giọng hỏi: “Ngươi muốn dùng viên nội đan Ngũ Sắc Khổng Tước này để chuộc về Lạc Hồng Thương Hội? Hay muốn dùng viên nội đan này để đổi lấy bình an rời khỏi nơi này.”
Lý An hoàn toàn không sợ, khẽ cười: “Lạc Hồng Thương Hội nằm trong tay các người thì cũng chỉ là một cái thương hội bình thường mà thôi, ta tin Nam Việt Vương Phủ chưa tới nỗi thiếu chút tiền như vậy. Tuy nhiên Lạc Hồng Thương Hội nằm trong tay ta lại là một chuyện khác, đừng quên ta đã từ một đoàn nạn dân chạy nạn mà xây dựng nên nó.”
“Giao Lạc Hồng Thương Hội cho ngươi thì sẽ có gì khác?” Chương Nham trực tiếp hỏi.
Quả thực bọn hắn đối với Lạc Hồng Thương Hội không có bao nhiêu hứng thú, lợi nhuận của thương hội đúng là rất lớn nhưng đối với thế lực như Nam Việt Vương Phủ thực sự không đáng chú ý. Điều khiến cho bọn hắn thực sự thèm muốn chính là Hộ Vệ Đội của thương hội.
Tuy nhiên sau khi lên nắm quyền thì Chương Nham mới phát hiện Hộ Vệ Đội danh tiếng vang xa này thực chất chỉ là một lũ ô hợp mà thôi, trong đó đa phần đều là nông dân xuất thân. Ngoại trừ được trang bị lượng lớn súng hỏa mai cùng pháo thần công ra thì thực lực của bọn hắn so với binh lính vương phủ thực sự không thể so sánh được.
Sau khi Lý An dẫn theo Mộc Huyền Linh biến mất thì Lạc Hồng Thương Hội cũng không còn ai biết cách chế tạo thuốc nổ. Món làm ăn chính của thương hội là buôn bán vũ khí tự nhiên cũng không thể tiếp tục làm được, những năm qua Lạc Hồng Thương Hội tuy mỗi ngày một phát triển nhưng thực chất lợi nhuận cũng chẳng được bao nhiêu, thậm chí nhiều lúc Nam Việt Vương Phủ còn phải dùng tiền của mình để bù lỗ.
Thành thử ra hiện tại Lạc Hồng Thương Hội chỉ là một thứ gân gà, một quân bài mà Nam Việt Vương Phủ dùng để trao đổi cùng Lý An mà thôi.
Lý An không trả lời câu hỏi của đối phương mà cầm lấy khẩu súng hỏa mai trên bàn rồi đứng dậy.
Một chuỗi âm thanh chát chúa vang lên, đạn bắn ra khỏi nòng súng tóe ra từng tràng hoa lửa đẹp đẽ mê người.