Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-dua-vao-viet-sach-thanh-thanh

Ta Dựa Vào Viết Sách Thành Thánh

Tháng 12 3, 2025
Chương 1045 thế giới quy nhất ( đại kết cục ) Chương 1044 có người theo dõi
trai-ac-quy-thoi-dai-chi-co-ta-thuc-tinh-haki.jpg

Trái Ác Quỷ Thời Đại: Chỉ Có Ta Thức Tỉnh Haki

Tháng 2 1, 2025
Chương 204. (chương cuối nhất) ma thần chi danh Chương 203. Cuối cùng nhất chiến đấu
kinh-di-tro-choi-bat-dau-ke-thua-to-tong-van-uc-minh-te.jpg

Kinh Dị Trò Chơi: Bắt Đầu Kế Thừa Tổ Tông Vạn Ức Minh Tệ

Tháng 1 17, 2025
Chương 481. Đại kết cục Chương 480. Thẩm phán phương Tây Quỷ Đế
toan-cau-luan-hoi-ta-than-phan-co-van-de.jpg

Toàn Cầu Luân Hồi: Ta Thân Phận Có Vấn Đề

Tháng 2 1, 2025
Chương 588. Hậu hoa viên Chương 587. Luân Hồi tháp tồn tại
ra-mat-that-bai-ta-bi-giao-hoa-goi-di-cuc-dan-chinh.jpg

Ra Mắt Thất Bại, Ta Bị Giáo Hoa Gọi Đi Cục Dân Chính

Tháng 1 21, 2025
Chương 219. Đại kết cục! Tác giả: Vai nam mặt đỏ Tam Mộc Chương 218. Bộc phát! Tác giả: Vai nam mặt đỏ Tam Mộc
quy-ngau-su-bat-dau-bop-ra-sss-cap-tai-ach.jpg

Quỷ Ngẫu Sư: Bắt Đầu Bóp Ra Sss Cấp Tai Ách!

Tháng 1 12, 2026
Chương 262: Ân uy tịnh thi Chương 261: Sievert chút mưu kế
chu-thien-ta-sieu-nang-luc-moi-gioi-doi-moi.jpg

Chư Thiên: Ta Siêu Năng Lực Mỗi Giới Đổi Mới

Tháng 1 18, 2025
Chương 719. Trên tinh hạm hưởng thụ Chương 718. Bên trên tinh hạm
tu-hokage-bat-dau-chuong-khong-thoi-gian.jpg

Từ Hokage Bắt Đầu Chưởng Khống Thời Gian

Tháng 2 3, 2025
Chương 1000. Viết tại kết thúc về sau Chương 862. Hồi cuối
  1. Dị Giới Thương Nhân
  2. Chương 360: Ta sẽ không trốn chạy nữa
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 360: Ta sẽ không trốn chạy nữa

Lý An đã cẩn thận đọc đi đọc lại bức thư của Liễu Thanh Nhi, bức thư quá ngắn so với lời từ biệt của hai người đã chung sống với nhau hơn hai mươi năm như bọn hắn.

Nội dung bức thư chỉ vỏn vẹn 13 dòng, 191 chữ mà thôi, viết trên trang giấy được gấp gáp xé ra từ một cuốn sách nào đó.

Lý An đã thuộc lòng nội dung bức thư nhưng vẫn cầm nó lên mà đọc thành tiếng:

“Gửi Lý đại ca!

Gặp được huynh chính là may mắn lớn nhất cuộc đời muội, cũng là niềm hạnh phúc lớn lao nhất. Thành thân cùng với huynh chính là điều mà muội mong muốn hơn cả sự sống, hơn cả mặt trăng và mặt trời. Nếu được trở thành thê tử của huynh, muội nhất định sẽ là nữ nhân hạnh phúc nhất trần đời, dù cho là hoàng hậu trong cung cấm hay Hằng Nga trên cung trăng cũng không thể so được.

Tuy nhiên những năm qua muội đã quá hạnh phúc, đã tới lúc để trả lại phần hạnh phúc này cho huynh và những người khác. Chúng ta là những người thân thuộc của nhau nhưng đồng thời cũng là những cá thể độc lập, muội có lựa chọn của muội và sẽ làm việc mà bản thân cho là đúng đắn. Chỉ có như vậy muội mới có thể thanh thản sống nốt phần đời ngắn ngủi còn lại của mình được.

Muội đi đây! Làm ơn đừng tìm muội, làm ơn!

Người yêu huynh hơn cả chính bản thân mình, Liễu Thanh Nhi.”

Lý An buông thõng cánh tay xuống, bức thư nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất như một sợi lông hồng.

Những người bên ngoài thấy Lý An ở trong phòng của tân nương nửa ngày nhưng vẫn không xuất hiện, cũng không thấy có âm thanh gì phát ra thì không khỏi nghi hoặc. Mấy người trưởng bối trong thôn dự định tiến vào xem thử tình hình bên trong thế nào. Dù sao giờ hoàng đạo cũng đã được chọn tốt không thể nào để lỡ được.

Tuy nhiên khi đám người sắp đi vào phòng thì bị Mộc Huyền Linh ngăn lại, nàng khoanh hai tay ở trước ngực, đứng án ngữ trước cửa căn phòng nhỏ giống như môn thần, mỉm cười nói: “Phu thê người ta ở trong phòng thủ thỉ tâm sự, mấy lão già các ngươi lại định vào đấy làm phiền. Thực không biết mớ tóc bạc trên đầu các người dùng để làm gì nữa.”

Mấy người kia tuổi tác ít nhất cũng đã ngoài sáu mươi, nghe một nữ nhân đáng tuổi cháu mình nói lời vô lễ như vậy thì đều giận tím mặt. Tuy nhiên lại không có ai dám lên tiếng quở trách.

Một vị lão giả khuôn mặt hồng hào mỉm cười nói: “Chúng ta chỉ muốn nhắc nhở tiểu Lý một chút mà thôi. Dù sao đêm xuân còn chưa tới, cũng không cần gấp gáp như vậy! Người trẻ lúc nào cũng gấp gáp, các ngươi nói đúng không….”

Phía sau lập tức vang lên một trận cười vang. Đang là ngày đại hỷ, không ai sẽ tiết kiệm nụ cười. Bên ngoài kèn trống lại kêu vang, không khí vô cùng náo nhiệt.

Mộc Huyền Linh đối với những lời của đám người Thạch Thôn này mắt điếc tai ngơ, chỉ cần bọn hắn không bước vào phòng thì nàng cũng lười quản.

Lý An không biết mình đã ngồi yên trong phòng bao lâu, chỉ biết một lần nữa hắn lấy lại tinh thần thì ngoài trời đã tối hẳn. Ánh mặt trời rực rỡ đã thay thế bằng ánh sao nhợt nhạt, màn trời xanh biếc đã thay bằng một tấm màn đen tuyền.

“Hôn lễ thế nào rồi?!”

Lý An chầm chậm đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa hỏi.

Mộc Huyền Linh mở cửa phòng đi vào, âm thanh đầu tiên phát ra lại là một tiếng thở dài. Nàng chán nản nói: “Còn có thể thế nào, tân nương thì bỏ trốn, tân lang thì trốn trong phòng không ra. Khách khứa cũng về hết rồi.”

“Sao cô biết Thanh Nhi bỏ trốn?” Lý An quay đầu lại hỏi, đôi mắt như hai thanh lợi kiếm chiếu thẳng vào người khiến cho Mộc Huyền Linh cảm giác đau rát.

“Ta bắt gặp cô ta xách tay nải trốn đi chứ sao nữa.” Mộc Huyền Linh ương ngạnh trả lời.

“Tại sao cô không ngăn Thanh Nhi lại?” Lý An lớn giọng nói, gần như là gầm lên. Một cỗ khí thế vô hình tản ra bốn phía, bên trong căn phòng kín mịt đột nhiên nổi lên một cơn gió lớn làm cho đồ đạc rơi vỡ.

Mộc Huyền Linh thân hình mảnh mai thậm chí còn không đứng vững, tóc tai bay phần phật trong gió nhưng vẫn ương ngạnh trả lời: “Ngăn cản? Sao ta lại phải ngăn cản. Cô ta cũng không phải bị người ta ép mà là tự nguyện muốn rời đi, ta chỉ đơn giản là tôn trọng lựa chọn của người khác. Nhà ngươi chẳng nhẽ còn muốn ép người ta lấy mình làm tướng công không bằng?”

Gió mạnh trong căn phòng từ từ tản đi, khí thế trên người Lý An giống như ảo ảnh tan biến vào trong màn đêm đen kịt, hắn thẫn thờ ngồi xuống ghế.

Mộc Huyền Linh ngoài mặt thì tỏ ra cứng rắn như vậy thôi nhưng cũng bị một tràng vừa rồi dọa cho sợ hãi không thôi, không hổ là một tên khí thể song tu.

Nàng rót cho mình một chén trà nguội ngắt, uống một ngụm thấm giọng rồi vô cùng cảm thông vỗ vai Lý An: “Ngày thành thân mà tân nương lại chạy trốn đi mất. Ngươi nói có phải là do ngươi quá mức xấu xí, ăn nói lại thô lỗ hay không, nếu như ta là Liễu Thanh Nhi mà nói cũng sẽ bỏ của chạy lấy người trước tiên. Gì thì gì chứ chuyện chung thân đại sự không thể chọn bừa được, nếu như chọn sai nam nhân để gửi gắm cả đời mà nói thì chính là đại họa không thể sửa chữa được.”

Lý An mặc kệ đối phương nói cái gì cũng không phản ứng, hoặc thậm chí hắn căn bản không nghe thấy đối phương đang nói cái gì.

Mộc Huyền Linh lại càng được nước lấn tới, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh của Lý An: “Ngươi nói có khi nào Liễu cô nương đã tìm được bến đỗ khác đáng tin cậy hơn nhà ngươi rồi không? Một kẻ không phải suốt ngày chạy đông chạy tây, mỗi đêm đi ngủ đều sợ cừu gia tìm tới cửa!”

Lý An vẫn không quay đầu lại, Mộc Huyền Linh thấy vậy còn định nói tiếp chợt thấy đối phương khẽ phất tay một cái, một đám mây đen không biết từ đâu xuất hiện đột nhiên trói mặt miệng của nàng ta lại.

Mộc Huyền Linh hốt hoảng dùng tay gỡ ra đám mây đen nhưng dù dùng sức như thế nào cũng hoài công vô ích, dù cho khàn cả giọng la hét thì ra khỏi miệng cũng chỉ còn là những tiếng ú ớ vô nghĩa.

“Thu dọn đồ đạc đi. Trong đêm nay chúng ta sẽ rời khỏi Thạch Thôn, ta, cô cùng với tỷ tỷ.” Lý An đứng dậy nói, thần sắc khôi phục như bình thường.

“Ua..ua..uá!”

Mộc Huyền Linh khua chân múa tay phát ra một tràng âm thanh hoàn toàn vô nghĩa.

“Đi Linh Kính Thành!” Lý An nhàn nhạt trả lời một câu sau đó rời khỏi phòng.

Hắn sẽ không chạy trốn nữa. Hắn không muốn những người mà mình yêu quý phải cùng với bản thân trốn chui trốn lủi như đám chuột nhắt qua đường.

Những người bên cạnh hắn sẽ không cần phải trốn nữa, nếu như có kẻ muốn làm hại họ, hắn sẽ giết sạch!

…

Hai năm sau.

Nhân yêu hai tộc từ thuở hồng hoang tới nay đều như nước với lửa, nhân tộc bắt giết yêu tộc làm thức ăn, làm vũ khí, làm dược liệu, yêu tộc lấy săn bắt nhân loại để sinh tồn, hai bên căn bản không thể nào có thể hòa bình cùng chung sống được.

Trong lịch sử dài đằng đẵng của Thiên Xa Đại Lục mà nói, quãng thời gian nhân yêu hai tộc xảy ra chiến tranh chắc chắn nhiều gấp bội lần quãng thời gian giữa hai tộc này hòa bình chung sống.

Nhân yêu đại chiến lần này đã liên tục kéo dài hơn mười năm, từ khi bắt đầu cuộc chiến tới bây giờ yêu tộc vẫn luôn chiếm thế thượng phong tuyệt đối.

Thứ nhất chính là yêu tộc nhiều năm qua chuẩn bị, lại nhân cơ hội Thiên Cẩu Nuốt Trăng ngàn năm một thuở khởi binh, trong ngoài kết hợp chỉ trong một đêm thôi đã liên tục đánh hạ mấy chục cái đại thành của nhân tộc, trong số đó Huyền Sơn Thành còn chưa phải là lớn nhất.

Nguyên nhân thứ hai chính là nhân tộc tự mình đấu đá nội bộ, Ngũ Linh Đế Quốc cùng với Kính Quốc tuy nói chung sức đánh dị tộc nhưng ở giữa chắc chắn vẫn có khúc mắc rất nhiều, cộng thêm nhiều năm nội chiến khiến cho thực lực của bọn hắn căn bản không cách nào so sánh với lúc cực thịnh.

Mười năm trôi qua, trận chiến hiện tại đã lâm vào thế giằng co. Nhân loại trên chiến trường tuy vẫn chưa tới nỗi đại bại nhưng trong nhân gian thực sự là một bức địa ngục cảnh tượng. Nơi thì hạn hán nơi thì lũ lụt, mất mùa nạn đói triền miên, cộng thêm sưu cao thuế nặng để phục vụ chiến tranh, bắt lính tòng phu khắp thôn làng ngõ hẻm, có thể nói cuộc sống của những người bình thường vốn đã trôi qua không dễ nay lại càng khó khăn gấp bội.

Thanh Châu vốn là đầu tuyến nhân yêu đại chiến, tám phần địa bàn của nó đều đã là yêu tộc thiên hạ rồi. Hai thành diện tích còn lại cũng không còn dân cư sinh sống, đâu đâu cũng chỉ thấy làng mạc bỏ không, thành trì đổ nát, cảnh tượng hoang tàn không nỡ nhìn.

Linh Kính Thành thân là thành trì cuối cùng của nhân tộc tại Thanh Châu này, ý nghĩa của nó vô cùng trọng đại. Một khi tòa đại thành này mất cũng đồng nghĩa với việc Thanh Châu hoàn toàn rơi vào tay dị tộc.

Kính Quốc tổng cộng cũng chỉ có năm châu mà thôi, mất trắng một châu tuyệt đối là tổn thất to lớn không thể chịu đựng được.

Nam Việt Vương mấy năm trước đã trở về từ chiến trường tự mình dẫn dắt Nam Việt Vương Phủ cùng Linh Kính Thành chống lại dị tộc. Vị này Thanh Châu đệ nhất nhân cố nhiên lợi hại nhưng yêu tộc cũng không thiếu cường giả, tình thế trước mắt của Linh Kính Thành vẫn vô cùng nguy cấp.

Một ngày này, một bóng người đơn độc đi tới phía trước cửa Nam Việt Vương Phủ.

Đám thủ vệ vừa nhìn thấy người này như nhìn thấy quỷ, không nói không rằng vội vàng giơ cao vũ khí. Một người trong số đó gấp rút chạy vào bên trong phủ báo tin.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dong-phuong-bat-bai-mang-thai-ngan-cua-muon-ta-phu-trach.jpg
Đông Phương Bất Bại Mang Thai, Ngăn Cửa Muốn Ta Phụ Trách
Tháng 1 22, 2025
a4eecaaba0584bbe085e14005006c34b
Bắt Đầu Đánh Dấu Tiên Thiên Đạo Thể
Tháng 1 15, 2025
phan-phai-ki-uc-su-ton-bi-phoi-bay-do-de-nu-de-roi-le.jpg
Phản Phái: Kí Ức Sư Tôn Bị Phơi Bày, Đồ Đệ Nữ Đế Rơi Lệ.
Tháng 12 3, 2025
bat-dau-chin-cai-tien-nu-su-phu.jpg
Bắt Đầu Chín Cái Tiên Nữ Sư Phụ
Tháng 12 5, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved