Chương 359: Ly biệt
Mộc Huyền Linh dang rộng hai tay thở ra một hơi thật dài, giọng nói cũng trở nên bất lực: “ Ái tình tình ái, đây đúng là thứ khó hiểu nhất trên đời này. Mộc Huyền Linh ta cũng không phải là người thích quản chuyện bao đồng, nếu như cô đã quyết định như vậy thì ta không có lý do gì để ngăn cản cả.”
“Đa tạ Mộc cô nương!” Liễu Thanh Nhi thật sâu cúi người, giọng nói vô cùng chân thành nhưng cũng chất chứa một cỗ cảm giác tiếc nuối tới cùng cực.
Giữ nguyên tư thế gập người như vậy một lát rồi nàng ngẩng đầu lên nhìn đối phương, hai hàng lệ nóng từ từ lăn dài trên khuôn mặt đã vương dấu tích của thời gian: “Cầu xin cô đừng hỏi ta sẽ đi đâu được không?”
“Ta vốn không định hỏi!” Mộc Huyền Linh khẽ gật đầu.
Liễu Thanh Nhi dời ánh mắt khỏi đối phương, chầm chậm nhìn một lần cuối cùng căn nhà đã ở lại hơn mười năm. Trong suốt cuộc đời này của nàng, mười năm qua chính là quãng thời gian hạnh phúc nhất, nàng có thể cùng với Lý đại ca và mẫu thân an yên sống tại một nơi tách biệt với thế giới hỗn loạn ngoài kia, không cần phải chạy trốn khắp nơi nữa, Lý đại ca cũng không còn là Lý hội chủ quyền cao chức trọng mà chỉ còn là Lý đại ca của nàng mà thôi, của riêng nàng mà thôi.
Chỉ là quãng thời gian đẹp như mơ này cuối cùng cũng phải kết thúc. Nàng phải rời đi, không chỉ bởi vì Lý đại ca nữa mà còn bởi vì nàng.
Nàng không thể để Lý đại ca chứng kiến bản thân từng chút một trở nên già nua xấu xí được, nàng muốn trong ấn tượng của huynh ấy, nàng mãi mãi, mãi mãi là một thiếu nữ xinh đẹp như đóa hoa mọc dại.
Phía bên kia tiếng kèn trống cũng đã dừng lại, đoán chừng Lý An đã sắp trở về rước dâu, Liễu Thanh Nhi cắn chặt hàm răng, quay người rời khỏi nơi này.
“Khoan đã!”
Âm thanh phía sau làm cho bước chân của Liễu Thanh Nhi hơi khựng lại, tuy nhiên rất nhanh nàng lại tiếp chạy về phía trước.
Tuy nhiên chạy ra chưa được bao lâu thì nàng đã bị Mộc Huyền Linh ngăn lại. Mộc Huyền Linh tuy không tu luyện gì nhưng mỗi ngày đều dùng dược liệu bí truyền rèn luyện bản thân cho nên tố chất thân thể của nàng mạnh hơn người thường rất nhiều, một bàn tay như gọng sắt nắm chặt khiến cho Liễu Thanh Nhi không thể vùng vẫy ra được.
“Hãy cầm lấy thứ này phòng thân!” Mộc Huyền Linh thở dài buông bàn tay ra, từ trong ngực lấy ra khẩu súng ngắn bất ly thân của mình đưa cho đối phương.
“Không thể nào! Vật này quá mức quý trọng. Hơn nữa ta cũng không cần nó.” Liễu Thanh Nhi lắc đầu thật mạnh, giọng nói rất gấp gáp.
Mộc Huyền Linh mặc kệ đối phương trả lời như thế nào, dứt khoát nhét khẩu súng ngắn vào tay đối phương. Khuôn mặt xinh đẹp của nàng nở một nụ cười chân thành: “Vật này vốn là của Lý An chứ không phải của ta, bảo cô cầm thì cứ cầm. Thế giới ngoài kia nguy hiểm thế nào không phải là cô không biết, một cái nữ nhân chân yếu tay mềm nhất định phải thật cẩn trọng. Nếu như có việc nguy hiểm tới tính mạng mà nói hãy tới một chi nhánh nào đó của Lạc Hồng Thương Hội cầu cứu.”
“Nhưng…” Liễu Thanh Nhi nhỏ giọng nói. Dù đã ở chung với nhau hơn mười năm nhưng quan hệ của nàng cùng với Mộc Huyền Linh vẫn luôn nước sông không phạm nước giếng, ngoại trừ bắt buộc ra giữa hai người gần như không hề có trao đổi.
Thậm chí bởi vì Lý đại ca càng ngày càng thân cận cùng đối phương nguyên nhân, Liễu Thanh Nhi đối với Mộc Huyền Linh còn có chút đố kỵ.
“Còn không mau đi?! Lát họ Lý kia về thì cô cũng đừng hòng trốn được nữa.” Mộc Huyền Linh uể oải vươn người một cái rồi cứ thế quay người rời đi.
“Đa tạ Mộc cô nương. Sau này Lý đại ca cùng Tiểu Hoa tỷ tỷ nhờ cô chăm sóc.” Liễu Thanh Nhi dùng ống tay áo lau nước mắt, trịnh trọng nói một câu rồi vội vàng chạy vào trong bìa rừng. Chẳng qua bao lâu thân hình mảnh mai đã khuất bóng sau hàng cây cao lớn, từ sâu trong rừng rậm cũng chỉ còn truyền ra từng tràng chim hót léo lắt như tiếng khóc.
“Ai muốn chăm sóc Lý đại ca của cô chứ!” Mộc Huyền Linh không biết từ khi nào đã đứng ở ngưỡng cửa, đôi mắt đẹp như hai vì sao lạc xuống nhân gian cũng đã ướt át.
…
Trên con đường đất trong thôn không lấy gì làm rộng rãi, một đoàn người y phục màu đỏ nhanh chóng cất bước.
Mặt đường tuy trước hôn lễ đã được quét tước cẩn thận một lần tuy nhiên bởi vì chỉ là đường đất cho nên có chút lầy lội. Bùn bám vào trên đôi giày thêu chỉ vàng, làm bẩn bộ hỷ phục may từ vải thổ cẩm thượng hạng giá trị liên thành nhưng Lý An không để ý.
Càng tới gần ngôi nhà nhỏ mà mình đã ở lại hơn mười năm trong lòng hắn càng có chút bồn chồn vô cớ. Đối với một kẻ đã từng đi qua núi thây bơi qua biển máu như hắn đây hiển nhiên là một việc hiếm thấy.
Thú thực mà nói Lý An chưa từng nghĩ tới việc bản thân sẽ thành thân sớm như thế này. Thế giới mới này đối với hắn quá mức rộng lớn, trách nhiệm hắn gánh trên vai cũng quá mức nặng nề khiến cho hắn chưa rảnh rỗi để nghĩ tới việc an bề gia thất, lấy một người vợ thảo sinh một đứa con ngoan.
Dù sao thì tuổi thọ hiện tại của hắn là ba trăm năm, hiện tại hắn chỉ mới bốn mươi ba tuổi mà thôi, những vấn đề như thế này hoàn toàn có thể từ từ lại suy tính.
Tuy nhiên sau cái chết của Ngũ Nương, hắn đột nhiên nhận ra một việc. Thời gian của hắn đúng là rất nhiều, cuộc đời của hắn chỉ vừa mới bước những bước đầu tiên. Nhưng những người khác xung quanh hắn, họ đã bước tới cuối con đường của mình rồi.
Mười năm thời gian, đối với hắn chỉ là một khoảng thời gian ngắn dùng để tạm tránh đầu sóng ngọn gió mà thôi. Chỉ là cuộc đời của một người bình thường lại có được mấy cái lần mười năm, mười năm đủ để biến một nữ tử xinh đẹp như hoa trở thành một người phụ nữ trung niên, đủ để biến một người phụ nữ trung niên thành một người đã chết.
Ấy vậy mà hắn lại bắt những người khác vì bản thân mà ẩn cư nơi thâm sơn cùng cốc này, cắt đứt hoàn toàn liên hệ với ngoại giới bên ngoài. Mỗi khi nghĩ tới điểm này trong lồng ngực hắn đều giống như bị một viên đá lớn chặn lại.
Hắn đã hứa với mẫu thân trước lúc lâm chung rồi, hắn nhất định sẽ đàng hoàng cưới Liễu Thanh Nhi vào nhà, bù lại mỗi thiệt thòi nàng đã chịu đựng hơn hai mươi năm đi theo hắn.
Liễu Thanh Nhi đối với hắn rất tốt, tuy nhiên Lý An lại không dám chắc chắn đấy là tình cảm nam nữ hay chỉ đơn thuần là tình cảm của một người muội muội dành cho ca ca, một người nữ nhân tâm tư chân thành dành cho ân nhân cứu mạng của mình hay không. Hơn nữa Lý An cũng chưa từng chân chính muốn tìm hiểu việc này cho ra trắng đen phải trái.
Trong chuyện tình cảm mà nói, hắn thực sự là một kẻ hèn nhát hết thuốc chữa.
Mang theo vô vàn cảm xúc, Lý An mở một nụ cười thật tươi, mở cửa bước vào trong phòng của tân nương.
Căn phòng không lớn, bình thường trang trí rất bình dị, thậm chí có thể nói là đơn sơ. Tuy nhiên hôm nay trong phòng treo đèn kết hoa, đâu đâu cũng chỉ nhìn thấy một màu đỏ sậm tượng trưng cho vận may cùng hạnh phúc.
Tuy nhiên trên chiếc giường trải nệm đỏ lại không nhìn thấy người nào, trong phòng cũng không nhìn thấy ai.
“Thanh Nhi! Huynh tới rồi đây.”
Lý An lớn tiếng gọi, âm thanh vang vọng mãi trong căn phòng trống trải.
Không có tiếng đáp lại, hắn đang định ra bên ngoài tìm thì chợt phát hiện trên bàn có một phong thư. Bên ngoài phong thư chỉ ngắn gọn viết bốn chữ: “Gửi Lý đại ca.”
Nét chữ cứng cỏi thẳng tắp hệt như khi người ta dùng móng tay cào vào vách tường.