Chương 358: Ngày đại hỷ
Nhiệt độ ngoài trời càng ngày càng lạnh, mùa đông cuối cùng cũng đã chính thức kéo tới. Bầu trời trong xanh ngày nào hiện tại lúc nào cũng xám xịt như chậu mực, màn mây nặng trĩu như chì hút đi hết thảy ánh sáng, dù đang là ban ngày đi chăng nữa thì không gian vẫn cứ tối tăm ảm đạm như lúc chập tối.
Mùa đông tại bên trong rừng sâu so với nơi khác lại càng khắc nghiệt hơn nhiều, tới đỉnh điểm mùa đông mà nói phân nửa ngọn núi chìm trong tuyết đều là chuyện hết sức bình thường.
Mùa đông cũng là khoảng thời gian khó khăn nhất trong Thạch Thôn, thời tiết khắc nghiệt như vậy đừng nói là ra ngoài đào dược liệu, ngay cả kiếm củi cũng khó khăn nữa là. Vào mùa đông đa phần thôn dân đều sẽ rời đi nơi khác tránh rét, đợi tới khi mùa xuân một lần nữa trở về mang theo vô số loại dược liệu bọn hắn mới một lần nữa trở về Thạch Thôn.
Tính toán thời gian, hiện tại đã là quãng thời gian dân cư Thạch Thôn bắt đầu lục đục rời khỏi nơi này.
Tuy nhiên khác với mọi năm, năm nay dân cư Thạch Thôn vẫn chưa vội đi tránh rét bởi vì bọn hắn còn phải ở lại tham dự cho xong hôn lễ của Lý gia cái đã.
Lý gia mấy người xưa nay làm người rất kín tiếng, bọn hắn tới thôn này mười năm rồi nhưng thậm chí vẫn chưa ai biết bọn hắn từ đâu tới, tự nhiên cũng không ai ngờ được bọn hắn thực chất giàu có tới mức như vậy.
Thạch Thôn nằm ở nơi rừng sâu nước thẳm, thực sự khó mà có được một hồi náo nhiệt như ngày hôm nay. Từ rất xa đã có thể nghe thấy được tiếng kèn trống tưng bừng, vô số loại vật đều bởi vì thứ âm thanh chưa từng nghe thấy này mà nháo nhào chạy khắp nơi.
Căn nhà nhỏ của Lý gia căn bản không chứa được bao nhiêu người, hôn lễ trực tiếp được tổ chức tại khoảng đất trống bên ngoài thôn. Lúc này đây gần như toàn bộ dân cư trong thôn đều có mặt ở đây, mỗi người đều ăn mặc bộ y phục đẹp nhất của mình, một bên ăn uống một bên cười nói, không khí vô cùng náo nhiệt.
Lý An mặc bộ đồ tân lang đỏ chót, trước ngực đeo hồng cầu, hai tay cầm theo bình rượu đi mời từng bàn một. Hôn lễ còn chưa chính thức bắt đầu, nếu như chú rể say nhèm thì thực là không ổn, tuy nhiên chú rể hết chén này tới chén khác, hết bình này tới bình khác nhưng khuôn mặt vẫn tỉnh bơ, tửu lượng tốt như vậy khiến cho ai cũng phải tâm phục khẩu phục.
Mười năm qua Lý An tuy rất ít giao du với người khác nhưng bình thường cũng không có xích mích gì với ai, nếu như có người gặp khó khăn cần hắn giúp đỡ mà nói hắn tuyệt đối không chút do dự. Cho nên quan hệ của hắn với những thôn dân khác cũng rất tốt, mỗi người đều vì ngày đại hỷ của hắn mà chúc mừng không thôi.
Lý An đi tới đâu đều kéo theo một đám ma men hưởng ứng nồng nhiệt, từng chén từng chén rượu hết vơi lại đầy, xung quanh tiếng người cười nói vang lên không dứt, xen lẫn trong đó là từng trận kèn trống trợ vui. Hôm nay Thạch Thôn so với lễ tết còn muốn náo nhiệt hơn nhiều.
Bên trong căn nhà nhỏ của Lý gia tự nhiên khắp nơi đều là chữ hỷ dán đầy, rèm cửa cùng khăn bàn trong nhà cũng đều đã được thay thành màu đỏ. Tại đại sảnh nơi tổ chức nghi lễ tam bái được trang trí lộng lẫy nhất, trên hai chiếc ghế cao nơi chủ vị đáng lẽ là nơi trưởng bối hai nhà ngồi thì lại đặt hai chiếc bài vị trông vô cùng không phù hợp.
Hai chiếc bài vị này một cái là của Ngũ Nương, một cái là của mẫu thân Liễu Thanh Nhi. Cả hai người này đều đã không còn tại trên đời, lúc này cũng chỉ có bài vị của bọn hắn có thể chứng kiến Lý An cùng Liễu Thanh Nhi kết thành phu thê mà thôi.
Cánh cửa phòng của Liễu Thanh Nhi từ từ mở ra, tân nương vốn là nhân vật chính của ngày hôm nay, đáng lẽ ra phải đang mặc hỷ phục đội mũ miện ngồi chờ tân lang tới rước nhưng Liễu Thanh Nhi hiện tại lại mặc một bộ y phục làm nông rộng thùng thình, đầu đội một chiếc mũ rộng vành che kín toàn bộ dung mạo.
Liễu Thanh Nhi rón rén mở cửa đi ra khỏi phòng của mình, cẩn thận quan sát xung quanh một vòng không nhìn thấy ai thì khẽ thở phào. Trong tay nàng cầm một chiếc tay nải nhỏ giống như chuẩn bị đi xa.
Ngày thành hôn của mình, tân nương lại cầm theo tay nải ý định bỏ trốn, việc này nói ra thực sự khiến cho người ngoài không tài nào hiểu nổi được.
Liễu Thanh Nhi nhẹ nhàng đi ra khỏi cửa sau, phía trước chưa tới chục mét đã là rừng cây rậm rạp. Lúc này mọi người đều đang tụ tập ăn mừng trên bãi đất trống ngoài thôn cho nên xung quanh căn nhà của Lý An vô cùng vắng vẻ.
“ Lý đại ca! Không phải muội không muốn thành thân với huynh, ngược lại đây chính là ước nguyện lớn nhất đời này của muội. Tuy nhiên muội không thể nào không đi được, vĩnh biệt!” Liễu Thanh Nhi quay đầu nhìn về phía sau, ánh mắt giống như có thể vượt qua khoảng cách mà nhìn thấy người nam tử nàng đã nhung nhớ cả đời.
Liễu Thanh Nhi giữ nguyên tư thế nhìn về phía sau như vậy một lúc lâu rồi cuối cùng giống như cũng hạ được quyết tâm, nàng quay người hướng bìa rừng đi tới.
Chỉ là đúng lúc này một âm thanh trong trẻo đột ngột vang lên khiến cho nàng giật mình:
“ Tên họ Lý kia cả đời lúc nào cũng thích ra vẻ ta đây, đến cuối cùng tân nương trong ngày cưới lại trốn đi mất. Thực sự là đáng đời lắm, cũng không biết lúc phát hiện ra việc này vẻ mặt của hắn sẽ như thế nào, thật đáng để mong chờ.”
Liễu Thanh Nhi cảm giác như trái tim sắp bật ra cổ họng tới nơi, nàng cứng nhắc quay đầu sang nhìn thì thấy Mộc Huyền Linh đang tựa lưng vào thân cây, hai tay khoanh ở trước ngực, ánh mắt nhìn nàng nheo lại như đang cười.
“ Đừng lên tiếng!” Liễu Thanh Nhi khẩn thiết cầu xin.
“ Thực sự phải không từ mà biệt sao? Không thành thân thì không thành thân, ngươi không đồng ý chẳng lẽ tên kia còn dám dùng vũ lực ép buộc?” Mộc Huyền Linh không hiểu hỏi.
Liễu Thanh Nhi thật khẽ lắc đầu: “ Lý đại ca đã hứa với mẫu thân rồi, chỉ sợ dù cho không đồng ý thì huynh ấy cũng sẽ trăm phương ngàn kế tìm cách thuyết phục ta mà thôi.”
“ Hắn thuyết phục thì mặc kệ hắn, cô chỉ cần không đồng ý là được mà!”
Liễu Thanh Nhi khẽ mỉm cười: “ Không đồng ý làm sao được! Một người xuất sắc như vậy muốn cưới ta làm vợ, ta làm sao có thể không đồng ý cơ chứ?!”
“…”
“ Ta thực sự chịu thua nhà ngươi rồi, rốt cuộc là ngươi có muốn thành thân cùng Lý An hay không. Nếu có thì tại sao lúc này lại bỏ trốn.” Mộc Huyền Linh đứng thẳng người dậy, lớn tiếng hỏi.
“ Ta không thể thành thân cùng Lý đại ca được, ta không xứng!” Liễu Thanh Nhi ảm đạm mỉm cười, nụ cười chứa đựng nước mắt.
“ Không xứng! Tình yêu chính là đôi bên tình nguyện là được, làm gì có chuyện xứng hay không xứng. Cô đừng có tự mình suy nghĩ ngu ngốc như vậy. Lại nói cô dù không xinh đẹp bằng ta nhưng ngoại hình cũng không tệ, tính cách cũng rất dịu dàng hiền thục, ta thấy tên họ Lý kia mới là người không xứng với cô mới đúng. Cô nói bản thân không xứng với họ Lý ở chỗ nào?” Mộc Huyền Linh không phục hỏi.
Liễu Thanh Nhi ánh mắt cầu xin nhìn đối phương, giọng nói run rẩy: “ Lý đại ca so với ta lớn hơn hai tuổi, hiện tại huynh ấy đã bốn mươi ba, ta cũng đã bốn mươi mốt rồi. Cô nhìn ta xem, ra đường người ta đã gọi là thím rồi, chẳng được mấy năm nữa đầu ta rồi sẽ bạc trắng như cước, răng rồi sẽ rụng hết cả, làn da cũng sẽ nhăn nheo như vỏ cây. Còn nhìn huynh ấy xem, huynh ấy so với năm hai mươi tuổi vẫn không có khác biệt gì cả, không có một chút khác biệt nào!”
Mộc Huyền Linh im lặng không nói, lấy tuổi thọ ba trăm năm của Nhị Châu Cảnh luyện khí sĩ mà nói, bốn mươi ba tuổi vẫn chỉ còn là thiếu niên mà thôi.
“ Ta biết rõ con người Lý đại ca hơn ai hết, nếu như đã quyết định lấy ta làm vợ huynh ấy cả đời cũng sẽ chỉ có một người vợ như vậy. Nếu như vậy ta thực sự sẽ trở thành nữ nhân hạnh phúc nhất trên đời, nhưng còn huynh ấy thì sao? Cưới một người vợ già nua về nhà, qua mấy năm ta trở thành một bà lão rồi mà huynh ấy vẫn là thiếu niên, ta cứ như vậy làm khổ cả đời của Lý đại ca hay sao. Đời này ta liên lụy huynh ấy đã đủ nhiều rồi.” Liễu Thanh Nhi nói tới đây thì ánh mắt vô cùng kiên định nhìn Mộc Huyền Linh: “ Cho nên Mộc cô nương, ta phải đi! Cầu xin cô đừng cản ta.”