Chương 357: Uyên ương thành đôi
Ngũ Nương một mạch nói ra nhiều lời như vậy giống như đã dùng hết toàn bộ sức lực tích trữ trong người, thân hình gầy xơ xác vô lực lún thật sâu vào trong lớp nệm, tuy nhiên bàn tay gầy guộc như một cành cây lại siết chặt bàn tay Lý An cùng Liễu Thanh Nhi hơn bao giờ hết.
Thậm chí bàn tay của Liễu Thanh Nhi đã bị bóp tới đỏ bừng lên cả.
“ Mẫu thân! Làm vậy sao được, Thanh Nhi không phải là con gái của người hay sao?” Liễu Thanh Nhi nức nở khóc.
Ngũ Nương cố sức quay đầu nhìn nàng ta, âm thanh lại cứng rắn chắc nịch: “ Con một lòng một dạ với Nhị Ngưu, bao nhiêu năm qua con không nói nhưng ta cũng đã nhìn thấy đủ. Lấy tài trí của Nhị Ngưu mà nói không thể nào nó lại không hiểu tấm lòng của con cả, chẳng qua đứa trẻ này không có dũng khí để cùng con nói rõ ràng mà thôi. Chuyện của đám trẻ các con, ta không muốn quản. Chỉ là hiện tại nếu như ta không quản thì sẽ không có cơ hội nào để mà quản nữa. Một cô gái tốt như con cuối cùng rồi sẽ đơn côi lẻ bóng cả một đời.”
Liễu Thanh Nhi còn muốn mở miệng nói nhưng bị Lý An ngăn lại.
Ngũ Nương mỉm cười nói tiếp, âm thanh trở nên ôn nhu rất nhiều: “ Nhị Ngưu ạ, ta biết con chí hướng cao xa, một mực muốn lập nên cơ nghiệp rồi mới tính tới yên bề gia thất. Nhưng con đã hơn bốn mươi rồi, nếu như không thành thân thì sẽ muộn mất. Ta cũng biết bên cạnh con có rất nhiều giai nhân xinh đẹp, nhưng con à, Thanh Nhi chăm sóc cho ta cùng Tiểu Hoa đã gần hai mươi năm nay, dù là phẩm hạnh hay ngoại hình thì trên đời này cũng có ai có thể so sánh được với nó chứ? Nếu như con bỏ lỡ một nữ nhân tốt như vậy thì ta dù chết cũng không nhắm mắt nổi.”
“ Mẫu thân… con…” Lý An khẽ mấp máy môi nhưng không thể nói thành lời.
Tình cảm của Liễu Thanh Nhi dành cho hắn, người ngoài như Ngũ Nương còn nhìn được rõ ràng như vậy thì làm sao hắn có thể không biết? Chỉ là hắn một mực né tránh không đối mặt với thứ tình cảm quá mức lớn lao này mà thôi.
Thần sắc trên khuôn mặt Ngũ Nương đang nhanh chóng mất đi, thậm chí ánh sáng trong mắt cũng giống như một ngọn nến cháy tới đoạn cuối mà từ từ tắt vụt.
Mộc Huyền Linh nãy giờ vẫn im lặng bỗng nhỏ giọng lên tiếng: “ Thời gian của bà không còn nhiều nữa! Muốn nói gì thì hãy tranh thủ nói đi.”
Lý An hít một hơi thật sâu, một tay nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của Ngũ Nương, tay còn lại siết chặt bàn tay ấm nóng của Liễu Thanh Nhi, âm thanh không lớn nhưng vô cùng kiên định: “ Con lập tức sẽ thành thân cùng Thanh Nhi, dùng lễ nghi trang trọng nhất rước nàng vào Lý gia chúng ta! Nhị Ngưu hứa với người.”
Khóe môi Ngũ Nương khẽ cong lên tạo thành một nụ cười mỏng tanh như gió thoảng, hai mắt bà từ từ nhắm chặt lại, chút sức sống còn bám trụ lại nơi cơ thể cuối cùng bị tan đi theo gió.
“ Mẫu thân!” Lý An lẩm bẩm, âm thanh giống như tiếng gió vọng lại từ đáy một chiếc giếng sâu.
Liễu Thanh Nhi thẫn thờ nhìn Ngũ Nương, hai con mắt đỏ hoe nhưng nàng không khóc.
Không biết qua bao lâu, Mộc Huyền Linh đi tới vỗ nhẹ bờ vai của hai người, âm thanh lạnh lùng trong trẻo: “ Người chết không thể sống lại, cố nén bi thương.”
Sau khi nói xong nàng ta quay người rời khỏi phòng, tiếng đế giày gõ lên hành lang kêu lóc cóc ngày một trôi đi xa.
Trong lòng Lý An bỗng nhiên bùng cháy một ngọn nộ hỏa không thể dập tắt nổi, dù cho những năm qua vào sinh ra tử, dù là khi Lạc Hồng Thương Hội bị người cướp trắng thì hắn cũng chưa từng tức giận tới mức như vậy.
Hiện tại hắn chỉ muốn duy nhất một điều chính là đốt trụi hết thảy, khiến cho vạn vật trên đời này đều giống như mẫu thân của hắn trở thành một nhúm tro tàn.
Cái gì là người chết không thể sống lại, điều này còn cần cô phải nói hay sao?!
“ Lý đại ca!”
Tiếng gọi rất nhỏ kéo Lý An ra khỏi biển lửa, âm thanh kia giống như một cơn mưa rào tưới lên trái tim nóng đỏ của hắn.
Liễu Thanh Nhi từ trong ngực lấy ra một chiếc khăn tay nhỏ thêu hình hai đầu uyên ương sinh động như thật rồi từ từ lau nước mắt trên mặt Lý An, thần sắc chăm chú giống như đang chạm vào một thứ đồ sứ dễ vỡ.
Tới tận lúc này Lý An mới đột nhiên phát hiện, phát hiện bản thân vậy mà đang khóc. Hay nói đúng hơn là hắn không khóc, chỉ đơn giản là nước mắt không kìm xuống được mà chảy ra khỏi khóe mắt, giống như những viên sỏi bị ném lên trời không sớm thì muộn cũng sẽ một lần nữa rơi xuống.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi tới thế giới này Lý An khóc.
“ Thanh Nhi muội muội!” Lý An nắm lấy bàn tay đang chăm chú lau nước mắt trên mặt mình, âm thanh kiên định giống như một ngọn núi sừng sững trước gió bão.
Liễu Thanh Nhi đưa đôi mắt đỏ hoe lên nhìn đối phương, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy nhưng không phát ra âm thanh nào.
“ Muội có đồng ý gả cho ta không?” Trăm ngàn suy nghĩ sau khi đi qua cổ họng cũng chỉ còn lại những lời như vậy, giọng nói của hắn tràn đầy nhu tình.
Liễu Thanh Nhi vẫn không đáp, hai mắt nàng xoáy sâu vào mắt Lý An giống như đang muốn nhìn ra những lời này rốt cuộc có ý nghĩa như thế nào.
Cuối cùng nàng cũng hiểu được lời nói của đối phương, những lời nàng đã mong chờ gần hai mươi năm. Chỉ là hiện tại Lý đại ca thực sự nói ra những lời đó thì nàng lại cảm thấy không chút nào chân thực.
Giống như những lời này chỉ là ảo giác mà trên đời này chỉ mỗi mình nàng có thể nghe được mà thôi.
“ Muội đồng ý!”
Liễu Thanh Nhi nghe thấy mình trả lời như vậy, âm thanh khẽ nức nở.
Bên trong căn phòng không tiếp tục vang lên bất cứ âm thanh nào nữa, cảm xúc của hai người lơ lửng trong không khí quấn quýt vào nhau như những vật sống thật sự.
Lý An khẽ cúi người về phía trước.
Liễu Thanh Nhi nhắm chặt lại hai mắt.
Khoảng cách giữa hai người cứ ngày một được kéo gần, gần nữa, gần nữa, tới cuối cùng hai đôi môi khẽ chạm vào nhau. Một cái chạm nhẹ bẫng giống như bướm đậu trên cành hoa mà thôi nhưng giữa hai người có một bức tường kiên cố hai mươi năm qua đã bị phá vỡ.
Cả hai cuối cùng cũng dám thẳng thắn đối diện với tình cảm chôn sâu trong đáy lòng mình.
Bên ngoài phòng, qua cánh cửa hé mở, Mộc Huyền Linh nhìn đôi nam nữ trong phòng khẽ khàng hôn nhau. Cơn mưa tí tách rơi xuống mặt đất, rơi xuống vườn hoa, rơi xuống chiếc hồ nhỏ bên cạnh, rơi xuống trong lòng của nàng.
….
Lý gia có người vừa mất nhưng lại không tổ chức tang lễ, ngược lại trong nhà bốn phía treo đèn kết hoa, chữ hỷ đỏ rực được dán khắp nơi.
Lý gia sắp tổ chức hôn lễ, một hôn lễ cực kỳ lớn. Toàn bộ Thạch Thôn hơn ngàn người đều nhận được thiệp mời, mấy trăm bàn tiệc được chuẩn bị trải dài từ đầu thôn tới cuối thôn, cả thôn nhỏ trầm lặng nơi thâm sơn cùng cốc theo đó cũng trở nên sôi động náo nhiệt hơn hẳn.
Lý An đích thân ra mặt chủ trì, tất cả mọi việc của hôn lễ dù là nhỏ nhất đi nữa cũng đều được bố trí vô cùng tỉ mỉ. Trong mắt của những thôn dân khác mà nói, Lý An bình thường chỉ là một tráng hán cao lớn trầm lặng ít nói mà thôi nhưng lúc này hắn giống như trở thành một người khác, mỗi lời ăn tiếng nói đều mang theo uy vọng khiến cho người khác không thể không nể trọng, hơn nữa hắn chi tiền cũng vô cùng mạnh tay, tới nỗi toàn bộ người trong Thạch Thôn đều dừng lại công việc hàng ngày để chuẩn bị hôn lễ cho hắn.
Lý An đã hứa với mẫu thân rồi, hắn sẽ dùng lễ nghi trang trọng nhất để rước Liễu Thanh Nhi vào Lý gia.