Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
dd8e3ed54cfb2946187e8710d783dd21

Cả Triều Văn Võ Đều Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta

Tháng 1 16, 2025
Chương 231. Phiên ngoại bảy: Vu Hồ phong vương! Chương 230. Phiên ngoại sáu: Diễn đàn thể một trong cái tuyệt vọng ngọt ống
tim-tien-ta-chinh-la-tien.jpg

Tìm Tiên? Ta Chính Là Tiên!

Tháng 1 7, 2026
Chương 266: nếu có cần, ta chắc chắn xuất hiện Chương 265: đại chiến kết thúc
than-la-cam-y-ve-ta-mot-tay-gia-thien-co-van-de-sao

Thân Là Cẩm Y Vệ Ta Một Tay Che Trời Có Vấn Đề Sao

Tháng mười một 17, 2025
Chương 869: Hoàn tất cảm nghĩ Chương 868: Đại kết cục
bat-dau-lam-tong-chu-quy-cu-cua-ta-co-chut-da.jpg

Bắt Đầu Làm Tông Chủ: Quy Củ Của Ta Có Chút Dã

Tháng mười một 28, 2025
Chương 27: Đại kết cục. (2) Chương 27: Đại kết cục. (1)
vuong-trieu-trong-hien.jpg

Vương Triêu Trọng Hiện

Tháng 2 4, 2025
Chương 122. Đại kết cục dưới Chương 121. Đại kết cục trên
phan-than-cua-ta-tien-hoa-thanh-diet-the-yeu-thu.jpg

Phân Thân Của Ta Tiến Hóa Thành Diệt Thế Yêu Thú

Tháng 1 21, 2025
Chương 215. Đến tiếp sau! Chương 214. Cửu Dương Thiên Mạch! Lam Diễm Tinh Thạch!
hong-hoang-van-cau-nguoi-dung-giet-nu-oa.jpg

Hồng Hoang: Van Cầu Ngươi, Đừng Giết Nữ Oa

Tháng 1 17, 2025
Chương 716. Xuất phát, Chân tiên giới! Chương 715. Nghịch hành phạt tiên
vinh-hang-quoc-do.jpg

Vĩnh Hằng Quốc Độ

Tháng 2 3, 2025
Chương 2312. Thiên địa vô đạo chúng sinh đại cát Chương 2311. Vĩnh Hằng quốc độ
  1. Dị Giới Thương Nhân
  2. Chương 356: Sinh lão bệnh tử
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 356: Sinh lão bệnh tử

Cánh cửa bị đẩy từ bên ngoài, lực đạo mạnh tới nỗi khiến cho hai cánh cửa đập mạnh vào tường phát ra một tiếng vang thật lớn. Bên ngoài gió lạnh lập tức lùa vào bên trong phòng giống như nước chảy vào vết nứt ở đáy thuyền.

Lý An tâm thần căng cứng, một thân linh lực cuộn trào làm y phục bay phần phật như chiến kỳ, sâu trong hai mắt kim quang ẩn hiện giống như lúc nào cũng có thể bùng nổ.

Tuy nhiên cảnh tượng trong phòng lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn. Nơi này cũng không có kẻ thù cầm đao giương kiếm, không có máu chảy đầu rơi, cũng không có những khuôn mặt kinh hoảng.

Dù phải một lúc nữa trời mới tối hẳn nhưng bên trong phòng đã thắp lên rất nhiều nến, ánh nến lay lắt vàng cam phủ lên căn phòng một tấm màn ánh sáng mờ.

Mộc Huyền Linh đang ngồi bên chiếc bàn ở giữa phòng đọc sách, bên cạnh có một chén trà đang bốc lên khói trắng nhè nhẹ. Nghe thấy tiếng động nàng không khỏi nghi hoặc ngửa đầu lên nhìn, khuôn mặt xinh đẹp rõ ràng so với hơn một năm trước lúc Lý An rời đi thì gầy hơn rất nhiều.

Cách chiếc bàn khoảng năm mét là giường ngủ, Liễu Thanh Nhi đang ngồi bên giường chăm sóc người bệnh. Lúc Lý An bước vào nàng cũng vội quay đầu lại nhìn, hai hàng nước mắt lập tức lã chã rơi xuống không kiểm soát nổi.

Không hiểu sao cảnh tượng trước mắt so với núi thây biển máu còn khiến Lý An càng bất an trong lòng. Hắn không lên tiếng mà chậm rãi đi tới bên giường bệnh.

Ngũ Nương đang nằm trên giường, khuôn mặt tiều tụy tới dọa người, hai bên gò má nhô cao lên một cách phô trương, hốc mắt trũng sâu xuống giống như hai cái hố đen. Đôi mắt của bà nhắm chặt, hai hàng mi không ngừng run rẩy giống như đang phải chịu đựng đau đớn gì ghê gớm lắm.

Trên người Ngũ Nương đắp một chiếc chăn lụa mỏng màu vàng, thân hình ẩn bên dưới chiếc chăn gầy gò tới nỗi tưởng chừng như chỉ là một khúc gỗ.

Khắp căn phòng đều là một mùi thuốc vô cùng nồng nặc khiến cho Lý An không thở nổi.

Hắn chỉ vừa rời đi có gần hai năm mà thôi, tại sao tình trạng của mẫu thân lại tồi tệ tới mức này?!

Mộc Huyền Linh cầm chén trà đưa tới bên miệng rồi lại đặt xuống, nàng nhìn thấy Lý An nhìn mình giống như đang trách móc tra hỏi, do dự một hồi lâu mới lên tiếng: “Một tháng trước mẫu thân của ngươi nhiễm phải phong hàn, vốn chỉ là chút bệnh nhỏ thông thường mà thôi tuy nhiên không ngờ bệnh tình lại nhanh chóng trầm trọng. Ta đã dùng đủ mọi cách có thể nhưng vẫn không thể chữa khỏi bệnh cho bà, thậm chí làm cho bệnh tình thuyên giảm cũng không nổi. Mười ngày trước bệnh tình của bà đột ngột trở nặng, nằm giường không dậy nổi, đa phần thời gian đều mơ mơ màng màng.”

“Rốt cuộc bệnh tình của mẫu thân ta như thế nào? Phải cần bảo vật như thế nào mới có thể chữa khỏi. Chỉ cần cô nói cho ta biết thôi, dù cho phải đi tới chân trời góc bể ta cũng sẽ tìm về. Không phải lần trước cô nói nội đan năm trăm năm Bằng Ảnh Thiềm có thể cứu được tỷ tỷ, ta cũng đã cầm về hay sao?” Lý An bước nhanh tới phía trước, bàn tay giống như một cây kìm sắt nắm lấy cổ tay của Mộc Huyền Linh khiến cho nàng đau đớn nhíu chặt lông mày.

Tuy nhiên giọng nói của Mộc Huyền Linh vẫn nhỏ nhẹ, chính là thứ giọng điệu mà y sư dùng khi thông báo cho người nhà bệnh nhân trở về chuẩn bị hậu sự: “Tình trạng của Ngũ Nương cùng Lý Tiểu Hoa không giống nhau. Nếu như căn cơ của Lý Tiểu Hoa chỉ là bị độc lực làm cho tổn thương nghiêm trọng thì toàn bộ cơ thể của Ngũ Nương đã hỏng bét cả rồi. Giống như một ngôi nhà mà cột chống đều đã bị mối ăn hỏng, dù cho cố gắng sửa chữa bức tường cũng vô dụng.”

Lý An dù cho không phải là y sư nhưng cũng lờ mờ nghe ra dụng ý trong lời nói của đối phương, thân hình mang sức mạnh có thể dời núi lấp biển vô lực ngồi phịch xuống ghế.

“Mẫu thân của ngươi trên người tích lũy quá nhiều ám tật, trước kia nhất định đã nhiều lần cửu tử nhất sinh. Hiện tại chẳng qua cuối cùng cũng tích lũy đủ nhiều rồi bộc phát ra một lần mà thôi. Thương thế của bà giống như tuyết lở vậy, càng ngày sẽ càng nặng cho tới một ngày cả ngọn núi đều ngã sụp xuống. Thời gian của bà không còn nhiều đâu, nói thật thì việc bà có thể cầm cự tới tận bây giờ cũng đã là ngoài mong đợi của ta rồi. Cho nên vì vậy ta mới dùng Sinh Tử Luân để gọi ngươi trở về.” Mộc Huyền Linh một mạch nói hết toàn bộ mọi chuyện sau đó như trút được gánh nặng thở phào một hơi.

Phía bên kia Liễu Thanh Nhi cuối cùng cũng không kìm nén được nữa, tiếng khóc nức nở đứt quãng vang lên trong không gian yên ắng xé gan xé ruột.

Tại vì sao? Rõ ràng mẫu thân đã phải chịu khổ cả đời rồi, khó khăn lắm mới có thể chờ tới khi con cái hiếu thuận lại phải rơi vào tình cảnh này?!

“Không được! Nhất định vẫn còn cách.” Lý An vỗ mạnh bàn một cái khiến cho hai người còn lại không khỏi giật mình. Hắn không tin, không tin cái thế giới mà con người có thể phun khói nhả sương, phi thiên độn thổ này mà lại không có cách nào để cứu mạng một người phụ nữ già nua sắp chết.

Đúng lúc này có lẽ bị âm thanh đánh động, Ngũ Nương vốn đang ngủ say trên giường khẽ động đậy, đôi môi nứt nẻ khẽ mấp máy, âm thanh rất nhỏ giống như muỗi kêu: “Nhị Ngưu! Nhị Ngưu đúng không? Nhị Ngưu….”

Lý An vội vàng chạy tới bên cạnh giường, hai tay nắm chặt tay Ngũ Nương.

Bàn tay của bà sần sùi giống như vỏ cây, lúc này đã chỉ còn da bọc xương, cầm vào trong tay không hề có chút cảm giác máu thịt của người sống nào.

“Nhị Ngưu con về rồi!” Ngũ Nương mở đôi mắt lõm sâu của mình, bên trong hai con ngươi vốn ảm đạm vô quang đột nhiên bắn ra tinh quang vốn không nên xuất hiện ở một người gần đất xa trời như bà.

Tiếng nói của Ngũ Nương lập tức cũng trở nên hữu lực, âm thanh rõ ràng rành mạch như thuở còn trẻ trung: “Cuối cùng cũng chờ được con trở về, mẫu thân chỉ sợ không kịp nhìn mặt con lần cuối.”

“Mẫu thân đừng nói bậy bạ, con nhất định sẽ chữa khỏi cho người.” Lý An lắc đầu thật mạnh, hai bàn tay siết chặt.

“Ta sắp chết rồi, điều này thì ta chắc chắn. Nhị Ngưu con từ nhỏ đã thông minh hơn người, học cái gì cũng rất nhanh, không giống như ta cùng với lão Đại, chỉ là lần này ta đã nói đúng rồi.” Ngũ Nương mỉm cười lắc đầu, giọng nói nhẹ nhõm vô cùng: “Thật ra chuyện này cũng không có gì to tát, sớm muộn gì cũng tới mà thôi. Ta đời này có thể kịp nhìn thấy con trưởng thành như vậy đã là vô cùng đủ rồi, những năm vừa qua cũng vô cùng thoải mái, thực sự là trước kia ta nằm mơ cũng không mơ tới. Mẫu thân năm nay cũng đã quá bảy mươi rồi, sống được tới tuổi này xưa nay đã hiếm, có chết cũng cam lòng, ta đã sống quá đủ rồi.”

Lý An định lên tiếng nhưng bị mẫu thân ngắt lời: “Tuy nhiên đời này của ta vẫn còn một hối tiếc nữa. Nhị Ngưu à, con năm nay cũng đã bốn mươi ba tuổi rồi, tuổi này nhiều người đã lên chức ông bà rồi vậy mà con vẫn chưa yên bề gia thất. Đời này ta định sẵn là không thể nào bế cháu được rồi, tuy nhiên trước khi chết ta muốn nhìn thấy con thành thân, cưới một người phụ nữ đàng hoàng về làm vợ.”

Sau đó bà quay sang vẫy tay với Liễu Thanh Nhi.

Đợi cho nàng tới bên cạnh, bà cầm tay Lý An đặt lên tay Liễu Thanh Nhi, âm thanh vô cùng vui vẻ: “Trước khi chết nếu có thể nhìn thấy hai con kết thành phu thê, đời này của ta thực sự không còn hối tiếc gì nữa. Thật sự!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

bien-phe-thanh-bao-bat-dau-nhat-duoc-chet-gia-my-do-toa.jpg
Biến Phế Thành Bảo: Bắt Đầu Nhặt Được Chết Giả Mỹ Đỗ Toa
Tháng 1 17, 2025
chi-can-dem-cac-nguoi-deu-chiu-chet-ta-lien-co-the-vo-dich.jpg
Chỉ Cần Đem Các Ngươi Đều Chịu Chết, Ta Liền Có Thể Vô Địch
Tháng 1 18, 2025
trung-sinh-70-den-bu-lao-ba-cung-nu-nhi.jpg
Trùng Sinh 70, Đền Bù Lão Bà Cùng Nữ Nhi
Tháng 1 6, 2026
phe-tho-trung-quan-chu-te.jpg
Phế Thổ Trùng Quần Chủ Tể
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved