Chương 354: Thanh Châu đệ nhất nhân
Nam Việt Vương một quyền trực tiếp đánh cho Lý An từ trên không hơn năm trăm mét đánh rơi xuống mặt đất.
Trên đỉnh một ngọn núi vô danh nơi hoang sơn dã lĩnh đột ngột vang lên một tiếng động lớn, khói bụi bốc lên tạo thành một đám mây bụi khổng lồ màu vàng. Vô số động vật lớn nhỏ đều bị động tĩnh dọa cho sợ vỡ mật vội vàng chui vào hang ổ run rẩy lẩn trốn.
“ Khụ! … khụ!”
Lý An bò ra khỏi chiếc hố sâu, trên người bộ giáp do hắc vân tạo thành tuy chưa tiêu tán nhưng đã nứt ra vô số vết nứt, trên bề mặt cũng xuất hiện từng luồng khói đen tụ tán bất định. Từ bên trong các khe nứt bắn ra kim quang mờ nhạt vô cùng nổi bật, hai con mắt lộ ra khỏi mũ giáp của hắn cũng đã hóa thành một màu vàng kim không chút sắc thái.
Rắc một tiếng, mũ giáp trên đầu Lý An nổ tung thành một đoàn khói đen, hắn không nhịn được mà nghiêng đầu nhổ ra một ngụm kim huyết xuống đất.
Từ trên không chầm chậm hạ xuống một bóng người mặc kim giáp sáng chói, Nam Việt Vương vẫn chưa vận dụng tới trạng thái Kim Thân, thần sắc nhàn nhã mỉm cười khen ngợi: “ Hiếm có khí thể song tu, hơn nữa mỗi lĩnh vực đều tạo nghệ không tầm thường chút nào. Thực là khó có được, không tệ! Không tệ!”
“ Mau đánh cho xong hai chiêu còn lại đi! Ta còn phải trở về ăn cơm.” Lý An hừ lạnh một tiếng, âm thanh cao vút không giống như thường ngày.
Nam Việt Vương nghe vậy không tức giận mà còn cười, chỉ là tiếng cười của hắn càng lúc càng trở nên lạnh lẽo. Ngay khi tiếng cười tắt ngúm, trên người hắn cũng bắn ra kim quang chói lọi, phần da thịt lộ ra bên ngoài bộ kim giáp đều biến trở thành một màu vàng kim chói mắt.
Cuối cùng vị này Thanh Châu đệ nhất nhân cũng đã vận dụng tới Kim Thân trạng thái.
Lý An trong lòng lập tức cảnh giác, há miệng phun ra cuồn cuộn mây đen, mây đen tại trước người hắn tụ lại thành một cánh cửa cao tới mấy trượng.
Hơn nữa theo mây đen được phun ra càng lúc càng nhiều thì số lượng cánh cửa cũng nhanh chóng tăng lên, chẳng bao lâu trước mặt Lý An đã dựng lên ba cánh cửa đen sì như mực.
Những cánh cửa này hoàn toàn không giống như tạo thành từ mây đen chút nào, bề mặt cứng rắn như kim loại, bên trên có rất nhiều đường vân giống như mai rùa.
Nam Việt Vương hoàn toàn không quan tâm đối phương làm cái gì, hắn hai chân trầm xuống, một quyền đưa tới bên hông rồi nhanh như chớp đánh ra.
“ Phá Sơn Quyền!”
Cả ngọn núi giống như đều lắc mạnh một cái, một quyền ảnh màu vàng kim bán trong suốt bắn ra từ nắm đấm của hắn. Quyền ảnh ban đầu chỉ lớn như nắm đấm người bình thường tuy nhiên nhanh chóng đón gió biến lớn, đợi tới khi nó va chạm với cánh cửa đen thứ nhất thì đã lớn tới hơn năm mét.
Coong một tiếng như âm thanh chùy đánh vào chuông, kim quang cùng hắc quang bắn ra bốn phía che phủ cả đỉnh núi.
Hai bên giằng co chưa tới một phút thì cánh cửa liền bị đạp tan thành khói đen, quyền ảnh tiếp tục lao tới cánh cửa thứ hai.
Quyền ảnh thế như chẻ tre một mạch đánh nát ba tấm đại môn, tuy nhiên mỗi lần đi qua một cánh cửa uy lực của nó lại bị giảm xuống rất nhiều. Đợi tới khi nó cuối cùng cũng phá vỡ được cánh cửa thứ ba muốn đem Lý An tiêu diệt thì chợt phía trước nổ lên một đoàn hỏa diễm hừng hực.
Từ bên trong biển lửa bay ra một con hỏa điểu lớn tới hơn mười mét, hỏa điểu cùng quyền ảnh đâm sầm vào nhau rồi nổ tung thành vô số hào quang đem quang cảnh xung quanh chiếu tới không mở nổi mắt.
Thân hình Lý An bị lực xung kích cực mạnh đánh bay ra mấy chục mét tuy nhiên không bị tổn thương gì thực chất, thân hình nhẹ nhàng đáp xuống bên trên một tảng đá lớn.
Xung quanh mây đen cuồn cuộn kéo về tại xung quanh hắn xoay tròn tạo thành một cơn lốc xoáy màu đen cao tới mấy chục mét, xung quanh cây cối đều bị gió mạnh phát ra từ lốc xoáy kéo cho ngã rạp theo một hướng. Lý An đứng ở chính giữa vòng lốc xoáy khổng lồ, khí thế như có thể trực tiếp lật úp bầu trời.
Nam Việt Vương cuối cùng cũng thu lại nụ cười trên mặt, hắn đáp xuống mặt đất cách Lý An mấy trăm mét, ánh mắt như hai thanh lợi kiếm xuyên qua cơn lốc xoáy đen đâm thẳng vào Lý An.
“ Thực lực của Lý hội chủ so với ta mong đợi còn mạnh hơn rất nhiều. Sau đây Trang mỗ sẽ phải dùng tới thực lực chân chính, Lý hội chủ chỉ sợ sẽ phải trọng thương, thậm chí mất mạng.” Nam Việt Vương âm thanh ầm ầm như tiếng sấm, dù cách rất xa vẫn có thể chấn động đầu óc.
“ Lý mỗ mỏi mắt mong chờ!” Lý An xa xa chắp tay nói, xung quanh lốc xoáy chuyển động càng nhanh hơn mấy phần.
Nam Việt Vương không tiếp tục lên tiếng nữa, chỉ thấy từ trên cơ thể y phát ra một trận âm thanh răng rắc như pháo nổ, trong tay đột nhiên lăng không xuất hiện một cây trường côn đen tuyền dài hơn hai mét.
Cây trường côn ngoại hình vô cùng bình thường, bên trên cũng không có họa tiết điêu khắc gì, cộng thêm màu sắc đen sì trông không khác gì một thanh sắt rỉ.
Nam Việt Vương hai tay siết chặt trường côn, hai chân hơi khụy xuống rồi đột ngột phát lực. Cả ngọn núi bên dưới đều lắc mạnh một cái, phân nửa đỉnh núi trực tiếp bị đạp sập, thân hình của hắn nhanh như lưu tinh lao vào bên trong vòng lốc xoáy màu đen.
Lý An chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên một tia chớp vàng, xung quanh lốc xoáy rung mạnh một cái sau đó một côn ảnh từ bên trên đập thẳng xuống chính giữa đỉnh đầu của hắn.
Tất cả nói thì lâu nhưng diễn ra chỉ trong khoảng khắc, gần như là bản năng, Lý An vội vàng nâng cao Thần Hỏa Kiếm lên đỡ lấy côn ảnh đập tới. Tay phải của hắn cầm lấy chuôi kiếm, tay trái nâng lưỡi kiếm, toàn thân cơ bắp phồng lên một vòng.
Theo sau một tiếng vang lớn là biển lửa hừng hực tràn xuống từ trên đỉnh núi, chưa tới nửa khắc thời gian toàn bộ ngọn núi đều đã bị biển lửa nuốt trọn. Cả ngọn núi cao tới hơn trăm mét lúc này giống như biến trở thành một ngọn đuốc cắm ở trên mặt đất, vô số động vật tứ tán chạy khỏi nơi diêm la địa ngục này.
Trên đỉnh núi, nhiệt độ cao tới nỗi không gian không ngừng vặn vẹo giống như đã sắp đạt tới giới hạn, mặt đất bị nung chảy thành cuồn cuộn dung nham chảy xuống phía dưới.
Nam Việt Vương đứng tại trên dung nham, vẫn giữ nguyên tư thế đập trường côn xuống, phía trước hắn là hai nửa của thanh Thần Hỏa Kiếm đang bốc cháy nghi ngút.
Phóng mắt nhìn xung quanh một vòng, hoàn toàn không nhìn thấy tung tích của Lý An ở đâu cả.
Nam Việt Vương cứ giữ nguyên tư thế như vậy một lúc lâu rồi mới từ từ đứng thẳng dậy, trường côn trong tay hắn lóe lên một cái rồi biến mất không còn bóng dáng. Vị này quyền cao chức trọng vương gia cứ như vậy ở trên đỉnh núi ngẩn người không chuyển động giống như một bức tượng.
Xung quanh biển lửa vẫn đang hừng hực cháy nhưng không ảnh hưởng tới dòng suy tư của hắn một chút nào.
“ Vương gia sao không đuổi theo?”
Âm thanh khô khốc vang lên phá vỡ im ắng, biển lửa tách ra một con đường, từ bên trong đi ra một lão giả gầy gò như con khỉ nhỏ. Đây chính là sư phụ Chương Nham của Trang Ngọc, cũng chính là đương kim hội chủ Lạc Hồng Thương Hội.
“ Hắn đã đỡ được ba quyền của ta, theo hẹn ước nên ta thả cho hắn đi.” Nam Việt Vương không cảm xúc nói.
Chương Nham cười nhạt: “ Trang Hoài ngươi từ khi nào trở nên nói lời giữ lời như vậy? Đây cũng không phải là lúc làm chính nhân quân tử đâu, nếu như để cho tên tiểu tử kia ôm theo Thiên Gia Kiếm lặn mất tăm mất tích thì nhà ngươi dù có chạy tới cùng trời cuối biển cũng đừng hòng tìm được. Ngươi chẳng lẽ đã quên mất đại sự sắp diễn ra?”
“ Hừ!” Nam Việt Vương lần đầu tiên tức giận hừ lạnh một tiếng, hắn trầm giọng nói: “ Nếu như đoạt được Thiên Gia Kiếm dễ như vậy thì sao nhà ngươi từ đầu tới cuối đều trốn chui trốn lủi ở một bên mà không chịu xuất thủ? Tên Lý An kia dù cho không kể tới Thiên Gia Kiếm thì thực lực cũng không thua ta cùng với ngươi bao nhiêu, ngươi tưởng hắn không phát hiện ra hành tung của ngươi sao? Kẻ như vậy nếu như dồn hắn tới bước đường cùng, buộc hắn phải sử dụng Thiên Gia Kiếm thì chỉ sợ ít nhất một trong hai người chúng ta hôm nay phải nằm lại ở nơi này rồi.”
“ Chỉ là một tên tiểu tử mà thôi, tới mức đó hay sao?” Chương Nham không cho là phải lên tiếng.
“ Hắn không chỉ là một tên tiểu tử thôi đâu, trong tay hắn có một trong thập đại thần khí Thiên Gia Kiếm. Chúng ta đều đã từng tận mắt chứng kiến Thần Khí uy lực khủng bố tới mức nào, mười năm đã trôi qua, không ai có thể biết được một kích của Thiên Gia Kiếm có thể chớp mắt đoạt mạng của ta cùng ngươi hay không? Ta không muốn vì một thanh kiếm mà đánh đổi tính mạng, nếu nhà ngươi thích thì bổn vương không cản.” Nam Việt Vương lạnh lùng nói.
“ Ha.. ha! Ngươi không đánh lại một tên nhóc con thì cũng đừng trút giận lên ta chứ! Lại nói không ngờ ngươi lại dám lấy chuyện chung thân đại sự của Ngọc nhi ra làm điều kiện trao đổi Thiên Gia Kiếm, mấy năm xa nhà lương tâm của ngươi đã bị chó ăn mất rồi?” Chương Nham tức giận tra hỏi.
Nam Việt Vương không chút nào lúng túng, cười nhạt trả lời: “ Nếu như yêu cầu vừa rồi là do Ngọc nhi đề xuất thì sao?”
“ Cái gì! Ngọc nhi nhìn trúng tên Lý An gì gì đó sao?” Chương Nham ngẩn người một hồi sau đó bật cười ha hả: “ Tốt! Tốt! Trai tài gái sắc, rất đẹp đôi. Nếu như hai bên có thể biến chiến tranh thành tơ lụa là tốt nhất. Nếu như vậy không chỉ Nam Việt Vương Phủ nhiều thêm một thanh Thần Khí mà Ngọc nhi cũng tìm được một tấm chồng xứng đáng.”
“ Hừ! Ta cũng không tin tên nhóc kia có thể từ chối lời đề nghị tốt tới mức này, cứ yên lặng chờ đợi tin vui đi.” Nam Việt Vương cười nhạt một tiếng nói, đối với nhi nữ của mình hắn xưa nay vẫn lấy làm kiêu ngạo, hắn cũng không tin trên đời này lại có một nam nhân không muốn làm tướng công của nó.