Chương 352: Truy binh
Những ngày tiếp theo Lý An thành thật ở lại bên trong quán trọ, bình thường ngoại trừ tu hành như thường lệ hắn còn hay ngồi ngoài hiên ngẩn người nhìn con đường bên ngoài, thường xuyên có thể ngồi mấy canh giờ liền.
Đám người Hứa gia bảo đối với vị này cao thâm khó dò cao thủ tự nhiên không dám nói cái gì, trước mắt cũng chỉ có thể ở lại trong nhà trọ. Ít nhất thì nơi này đã là địa phận Kính Quốc, Chưởng Án Quan dù có là tam phẩm đại thần đi chăng nữa thì cũng là quan viên Ngũ Linh Đế Quốc, dù có quyền lực nghiêng trời lệch đất thì cũng không thể với tay tới tận nơi này được.
Trong quãng thời gian này Lý An nghĩ tới rất nhiều việc. Đầu tiên hắn tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn Lạc Hồng Thương Hội bị Nam Việt Vương Phủ nuốt trọn như vậy. Tuy nhiên muốn đoạt lại thương hội lại phải làm sao bây giờ, cũng không thể ngang nhiên tới Nam Việt Vương Phủ nói lý lẽ được.
Chỉ sợ một khi hành tung của hắn lộ ra mà nói, dù là cao thủ ở những châu khác cũng sẽ không quản ngày đêm chạy tới nơi này.
Một hai người Lý An ngược lại không sợ, đáng sợ chính là kẻ xấu trong tối hắn ở ngoài sáng, có trời mới biết được có bao nhiêu kẻ sẽ vì Thiên Gia Kiếm mà ra tay với hắn.
Thân là một trong Thập Đại Thần Khí danh chấn thiên hạ tuy nhiên lúc này thanh Thiên Gia Kiếm này thực sự là củ khoai lang nóng bỏng tay, ném thì tiếc còn vương thì tội.
Phương án ổn thỏa nhất chính là hiện tại hắn ra mặt cùng Nam Việt Vương Phủ làm một cái trao đổi. Hắn giao ra Thiên Gia Kiếm, bọn hắn trả lại Lạc Hồng Thương Hội cho hắn.
Nam Việt Vương Phủ là thế gia đã mấy ngàn năm lịch sử, trong tộc không chỉ có một hai cái Lục Huyết Cảnh đơn giản như vậy, huống hồ gì Nam Việt Vương còn được xưng là chiến lực đệ nhất Thanh Châu. Thế lực như vậy nắm giữ Thiên Gia Kiếm thật chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh, kẻ nào dám động tới.
Còn về phần bản thân hắn, Lạc Hồng Thương Hội hiện tại đã phát triển tới mức trở thành một trong thập đại thương hội Kính Quốc rồi. Không nói tới cái khác, chỉ nói tới lợi nhuận khổng lồ của nó thôi cũng đã thừa đủ để cứu chữa cho Lý Tiểu Hoa.
Huống hồ gì Nam Việt Vương Phủ chắc chắn sẽ không ngại nhiều một cái đồng minh mạnh mẽ như hắn, trong tay có tiền, sau lưng lại có chỗ dựa lớn như Nam Việt Vương Phủ, thử hỏi trong thiên hạ này có mấy người có thể so được với hắn.
“Thực sự là một cách giải quyết rất tốt, ta chung quy cũng không thể nào trốn chui trốn lủi cả đời như thế này được.” Lý An không khỏi gật đầu tự nhủ, bên dưới đường một đám ăn mày rệu rã đi qua chứng kiến một tốp quan binh đang đi tới liền nhanh chóng tránh sang bên đường, một tên trong số đó thậm chí còn vấp ngã nhào xuống mương nước bẩn bên đường.
Lý An ngửa đầu nhìn một cái tốp quân lính rồi không để ý nữa, dù sao hiện tại Linh Kính Thành đang trong trạng thái chiến tranh, binh lính mỗi ngày qua lại trên đường là vô cùng bình thường sự tình.
Chỉ là đột nhiên động tác của hắn khựng lại một chút, không đúng, những hướng khác cũng có tiếng giáp sắt lách cách cùng với tiếng bước chân vô cùng nặng nề dẫm xuống mặt đường.
Sau khi trở thành luyện khí sĩ cùng luyện thể sĩ, giác quan vốn đã hơn người của hắn càng trở nên vô cùng nhạy cảm, tuyệt đối không thể sai được.
Không kịp nghĩ nhiều hắn vội tung người nhảy lên nóc của tòa nhà, quả nhiên nhìn thấy những con đường xung quanh đều đang nhanh chóng đi đến một tốp binh lính. Số lượng binh lính nhiều lắm, từ bốn phương tám hướng tụ tới, mục tiêu chính là căn nhà trọ nơi Lý An đang ở.
“Khốn thật! Rốt cuộc là đã để lộ sơ hở ở nơi nào!” Lý An hừ lạnh một tiếng, chứng kiến binh lính càng ngày càng áp sát vội vàng tung người nhảy lên không, từ trong miệng của hắn bay ra một cỗ mây đen rộng tới hơn chục mét đem thân hình của hắn bao phủ sau đó bay vút về phía chân trời.
Trong tầm mắt của những người dân xung quanh đó chỉ có thể nhìn thấy một đám mây đen khổng lồ đột nhiên mọc lên từ mặt đất sau đó phóng về phía xa. Bề ngoài đám mây so với mây đen trước bão còn muốn đen, cảm giác giống như một đống mực lỏng đang di động khiến cho người thường căn bản không thể nhìn được quang cảnh bên trong đó.
Số lượng binh sĩ phải lớn tới hơn vạn người tuy nhiên chỉ có thể ngửa đầu nhìn đám mây càng bay càng xa, cuối cùng hòa lẫn vào biển mây trắng xốp ở trên không trung không thấy bóng dáng.
Tại độ cao hơn năm trăm mét, Lý An ngồi bệt ở trên đóa hắc vân, trong lòng không khỏi nghĩ lại mà sợ. Vừa rồi may mắn cũng không có ai xuất thủ ngăn cản nếu không hắn có thể trốn thoát được hay không còn khó nói.
Hiện tại hắn đã cách Linh Kính Thành một đoạn xa rồi, bốn phía xung quanh chỉ thấy mây trắng bồng bềnh như mặt biển, gió mạnh tốc thẳng vào mặt đau rát, bên tai cũng chỉ còn vang lên từng trận ù ù điếc tai.
Vốn tưởng bản thân đã đủ cẩn thận không ngờ đối phương nhanh như vậy liền đã phát hiện ra tung tích của hắn. Có thể tại Linh Kính Thành ngang nhiên điều binh khiển tướng như vậy chỉ có thể là Nam Việt Vương Phủ mà thôi, đối phương khí thế hung hăng như vậy chỉ sợ ý đồ không thiện.
Vốn tưởng rằng một trận hữu kinh vô hiểm biến cố cứ như vậy mà kết thúc, Lý An còn đang trầm tư suy nghĩ xem bước tiếp theo nên làm thế nào thì chợt trên đầu vang lên một trận tiếng cười.
Tuy nói là tiếng cười không sai nhưng âm thanh kia giống như ngàn vạn trống trận cùng đánh, khí thế như thái sơn ép đỉnh trực tiếp đem xung quanh gió mạnh toàn bộ đánh tan, thậm chí biển mây ở khu vực mấy dặm cũng đều điên cuồng nhộn nhạo.
Lý An chấn động tinh thần nhìn lên, giữa ánh mặt trời chiếu xuống từ trên cao chói mắt hắn nhìn thấy một bóng người đang từ từ hạ xuống. Bóng người lúc đầu chỉ là đường nét lờ mờ tuy nhiên sau khi hai mắt thích ứng được với ánh sáng mạnh hắn cuối cùng cũng nhìn rõ được chân dung của kẻ vừa tới.
Đó là một trung niên nhân thân hình cực kỳ lực lưỡng, trên người mặc một bộ giáp sắt màu vàng kim chói lọi, bên hông đeo một thanh đai đao màu sắc đen tuyền, đầu đội mũ sắt chỉ để lộ hai con mắt sáng quắc như hai khối mặt trời thu nhỏ.
Đối diện với trung niên nhân, Lý An bỗng cảm giác như đang đối diện với một ngọn núi rơi thẳng xuống từ chín tầng trời, chỉ thở thôi cũng khó khăn.
Trung niên nhân trên người cũng không nhìn thấy bất cứ cái gì bất thường, cứ như vậy lơ lửng giữa biển mây. Hắn bay tới cách Lý An khoảng trăm mét thì dừng bước, dừng lại tiếng cười khủng bố mà chậm rãi nói: “Phía trước có phải là Lý hội chủ của Lạc Hồng Thương Hội?”
Lý An cũng nhanh chóng ổn định tinh thần, thần sắc lạnh nhạt ung dung, xa xa chắp tay đáp lại: “Phía trước có phải là Nam Việt Vương?”
“Ha… ha! Đúng là bổn vương.” Nam Việt Vương thoải mái cười to, chỉ là lần này âm thanh đã không còn khủng bố như vừa rồi.
“Đúng là bổn hội chủ!” Lý An cũng mỉm cười đáp lại, dưới chân hắc vân giống như nước sôi điên cuồng chuyển động, chớp mắt một cái nó đã biến thành một bộ áo giáp đen tuyền đem thân hình của hắn bao phủ.
Đầu của Lý An cũng đội một chiếc mũ giáp tạo thành từ hắc vân, hai con ngươi lộ ra cũng ánh lên hàn quang dọa người.
Hai bóng người, một vàng một đen cứ như vậy ở trên bầu trời giằng co với nhau, nhất thời không ai nói với ai câu gì.