Chương 349: Đoàn tụ
Quái điểu khổng lồ rơi xuống đất lại đột nhiên hóa thành một thiếu nữ thân hình mảnh mai, đối lập ở giữa quá lớn khiến cho tất cả dân chúng có mặt ở đây đều không thể tin nổi.
Tuy không thể nhìn thấy cảnh chém đầu thị chúng tuy nhiên có thể nhìn thấy một tràng thần tiên đánh nhau kinh tâm động phách như vậy khiến cho gần vạn dân chúng có mặt trên quảng trường đều vô cùng kích động.
Dù sao đối với người bình thường mà nói luyện khí sĩ chính là tồn tại cùng thần tiên sống cũng không có gì khác biệt.
Rất nhanh một đám người đã tụ tập xung quanh thiếu nữ. Chưởng Án Quan một bên thở dốc một bên lo lắng hỏi: “ Thần nữ không sao chứ?”
Thiếu nữ âm thanh trong trẻo ngọt ngào tuy nhiên ngữ điệu lại già dặn vô cùng không thích hợp: “ Chưa chết được!”
“ Cứ như vậy để hắn đem tử tù cướp đi hay sao? Sau việc này uy danh của quan phủ nhất định giảm sút nghiêm trọng.” Chưởng Án Quan nghiến răng nghiến lợi nói, khuôn mặt trắng bệch cũng trở nên tức giận tới đỏ bừng.
“ Hừ! Nói thì hay lắm, sao ngươi không tự đuổi theo đi! Đối phương ít nhất cũng là một cái Nhị Châu Cảnh luyện khí sĩ, vì mấy con chuột nhắt Hứa Gia Bảo mà liều mạng sống chết với nhân vật như vậy chính là được không bằng mất. Nếu như ngươi để tâm chuyện mặt mũi mà nói, sau đây chỉ cần cho quan binh khắp nơi lùng sục lên, đợi qua mấy ngày lại tuyên bố đã bắt lại được tội phạm liền xong. Dù sao dân chúng chẳng nhẽ còn dám tới quan phủ đối chất với nhà ngươi không bằng?!” Thiếu nữ khinh thường thở dài một hơi, âm thanh mất kiên nhẫn.
Vừa rồi tuy bị cột lửa thanh thế khủng bố đánh rơi từ trên cao hơn mười trượng xuống đất tuy nhiên thiếu nữ được gọi là thần nữ này không hề có lấy một thương thế nào. Nàng phủi đi mấy hạt bụi bám trên bộ y phục trắng như tuyết rồi quay người rời khỏi nơi này.
Xung quanh mười mấy người khác thấy vậy vội rời đi theo, những người này nam nữ già trẻ tuy khác nhau tuy nhiên đều mặc một bộ bạch y trắng muốt kiểu dáng giống nhau như đúc, trên đầu đội một chiếc mũ vải màu trắng kiểu dáng rất kỳ lạ.
Nhìn cách ăn mặc của đám người này bọn hắn hẳn đều là giáo đồ của Huyền Linh Giáo.
Huyền Linh Giáo chỉ mới quật khởi mấy chục năm trở lại đây, thời gian đầu bọn hắn còn bị cho là tà giáo tuy nhiên rất nhanh đã phát triển tới mức có thể so sánh với Phật, Đạo, Nho mấy cái giáo phái truyền thừa qua vô số năm.
Tín đồ của Huyền Linh Giáo gồm có cả dân đen cùng quý tộc, có cả thư sinh cùng võ tướng, dù là ở Ngũ Linh Đế Quốc hay Kính Quốc cũng đều phát triển rất rộng. Một trong những tôn chỉ cao nhất của Huyền Linh Giáo chính là không tham dự vào việc chính trị, bọn hắn bình thường chỉ ra tay trừ gian diệt ác, khám bệnh cứu người hoặc là ẩn cư nơi thâm sơn cùng cốc, danh tiếng vô cùng tốt.
Vô số người trên quảng trường đều vội vàng nhường đường cho đám người Huyền Linh Giáo đi qua. Không ít người trong đó trực tiếp quỳ xuống, đầu cúi gập sát đất, hai tay để ngửa, miệng liên tục lẩm bẩm: “ Thừa Thiên Thành Mẫu cứu khổ cứu nạn! Thiên Địa Thần Nữ ban phúc khai ân……”
Thiếu nữ đi trong đoàn người thần sắc trang nghiêm, bàn tay phải dựng ở trước người bấm thành hình hoa sen, miệng cũng đang không ngừng lẩm bẩm những câu y hệt mọi người xung quanh.
Quảng trường mới đây còn nhốn nháo hỗn loạn không thôi hiện tại đột nhiên trở thành một nơi thánh thiêng, trong không khí ẩn chứa một cỗ khí thế trang nghiêm khiến cho những kẻ vốn không theo Huyền Linh Giáo cũng có quỳ xuống xúc động.
….
Lý An một mạch bay qua đầu thành rồi tiếp tục bay về hướng đông, gió mạnh tạt thẳng vào mặt khiến cho toàn bộ đám tử tù Hứa Gia Bảo đều không mở mắt nổi, hít thở thôi cũng khó khăn.
Tình trạng của Hứa Thiên Lâm so với người khác tốt hơn một chút, cố gắng sức trừng lớn hai mắt, bên dưới núi non hùng vĩ không ngừng chuyển động giống như ảo ảnh.
Nửa canh giờ sau, Lý An đáp xuống một đỉnh đồi tương đối bằng phẳng, nơi này không biết là ở đâu tuy nhiên bốn phía chỉ có núi non xanh ngắt một màu, xung quanh núi cao nối tiếp núi cao một mực chập chùng mãi về phương xa. Trong không khí thoang thoảng một thứ mùi đặc thù của rừng nguyên sinh chưa từng thấy dấu chân người.
Đám người Hứa Gia Bảo hai chân vừa chạm đất liền không nhịn được nôn thốc nôn tháo, ngay cả Hứa Thiên Lâm vốn là một tên Kim Huyết Cảnh cũng không khá hơn bao nhiêu.
Lý An lấy ra mấy bình nước đem cho bọn hắn uống.
“ Đa tạ ân công ân cứu mạng!” Hứa Thiên Lâm quỳ xuống trên đất, trịnh trọng đập đầu thật mạnh.
Tất cả những người khác cũng đều học theo hắn.
Những người ở nơi này đều là cao tầng của Hứa Gia Bảo, không có ai là kẻ ngốc. Bọn hắn tự nhiên biết được Lý An đem bọn hắn cứu ra từ pháp trường là hành động mạo hiểm tới chừng nào, càng là như vậy bọn hắn càng thắc mắc vì sao người trước mắt lại cứu mình. Dù sao thì cướp pháp trường cũng không phải là trò đùa, một khi bị bắt thì chính là tru di cửu tộc trọng tội.
Đôi cánh màu đen sau lưng Lý An nổ tung thành một đoàn khói đen, xung quanh khói đen cũng cùng một chỗ hóa thành hai sợi khói thật dài chui vào trong lỗ mũi của hắn.
Đợi tới khi đem toàn bộ khói đen thu lại xong Lý An mới chầm chậm lên tiếng: “ Ta được Trịnh phu nhân cùng với Cố Sinh ủy thác tới cứu các ngươi, hiện tại tuy đã rời khỏi Lộc Minh Thành nhưng vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm. Chúng ta vừa đi vừa nói.”
Đám người nghe vậy đều hơi ngẩn người.
“ Ngẩn người cái gì? Còn không mau lên ngựa.” Lý An bất mãn hét lên một tiếng. Vừa rồi tại bên trong Lộc Minh Thành hắn tự nhiên nhìn ra con quái điểu kia căn bản không hề bị thương, nếu như nó đuổi theo tới tận đây mà nói hắn khó mà có thể đảm bảo an toàn cho những phàm nhân này.
Hứa Gia Bảo đám người vội vàng lấy lại tinh thần, biết truy binh lúc nào cũng có thể đuổi theo cho nên không dám chậm trễ chút nào leo lên ngựa.
Rất nhanh đoàn người vội vàng cưỡi ngựa men theo sơn đạo nhỏ hẹp cấp tốc chạy về phía xa.
….
Nửa tháng sau.
Mới tháng mười thôi nhưng nhiệt độ ngoài trời đã hạ xuống rất thấp, cảnh vật khắp nơi đều phủ lên một vẻ xám xịt chán chường rất đặc trưng của mùa đông. Ba ngày trước trận tuyết đầu tiên trong năm nay đã phủ xuống, một tấm màn trắng nhức mắt phủ xuống vạn vật, mùa đông năm nay tới sớm.
Một đoàn người chậm rãi len lỏi trong rừng cây, vó ngựa in thật sâu trên nền tuyết, không ai nói với ai câu gì.
Nơi này hẳn phải đã từng vô cùng rậm rạp, khắp nơi đều là những thân cây khổng lồ mấy chục người ôm không xuể. Tuy nhiên lúc này lá cây đều đã rụng hết, ngoại trừ những cành cây khẳng khiu trơ trọi vươn lên bầu trời thì cả khu rừng cũng không có thứ gì khác, ánh nắng nhợt nhạt mùa đông phủ xuống tỏ vẻ vô cùng trống trải.
Đoàn người cứ như vậy cắm cúi đi đường hơn nửa ngày thì phía trước xuất hiện một ngọn núi thấp. Ngọn núi cũng như mặt đất xung quanh đều bị phủ lên một màu trắng xóa, trên đỉnh núi không nhìn thấy một ngọn cây nào. Nhìn từ xa mà nói ngọn núi trông giống như một đống tuyết trắng khổng lồ.
Tuy nhiên khi đám người tới gần ngọn núi thấp thì tại một góc dưới chân núi tuyết trắng bị đẩy ra để lộ một cái cửa hang đen ngòm, ba bóng người hớt hả từ bên trong chạy ra.
“ Nương tử! Bảo nhi! Cố nhi!”
Hứa Thiên Lâm xúc động hét lớn, vội vàng chạy lên phía trên nhưng bởi vì phía dưới lớp tuyết quá dày khiến cho hắn không khỏi loạng choạng một cái.
Phía bên kia Trịnh Hoàng Lan, đứa trẻ Hứa Bảo cùng Cố Sinh nhìn thấy Hứa Thiên Lâm bằng xương bằng thịt ở trước mắt mình bình an vô sự thì không nhịn được nước mắt đầm đìa.
Hứa Gia Bảo người trải qua một phen sinh tử biệt ly hiện tại cuối cùng cũng được đoàn tụ tự nhiên là có trăm ngàn điều muốn nói, không quản bình thường quan hệ của bọn hắn như thế nào nhưng lúc này cũng đều hai mắt đỏ hoe.
Lý An khoanh tay đứng trên nền tuyết nhìn đám người tay bắt mặt mừng, trong lòng không hiểu sao lại có chút cảm giác ghen tỵ. Hắn giống như chưa bao giờ bởi vì gặp lại một người mà vui vẻ tới như vậy!
Tuy nhiên phía trước thời gian còn dài, Lý An cũng còn có đại sự cần làm cho nên cũng không thể đứng chờ mãi. Trải qua một phen chỉnh đốn đoàn người rất nhanh rời khỏi nơi này khởi hành đi tới Linh Kính Thành.
Sau mười năm trời mai danh ẩn tích, Lý An cuối cùng cũng một lần nữa trở về nơi này.