Chương 347: Khế ước
“ Đại nhân nói thật?”
Từ bên trong cỗ xe ngựa vang lên tiếng nói thất thanh, phụ nhân từ bên trong vội vàng chạy ra, khuôn mặt xinh đẹp đã thấm đẫm nước mắt.
Đứa bé trai dù tuổi còn nhỏ nhưng cũng hiểu được những lời này của Lý An có nghĩa là gì, nó vội vàng chạy tới trước mặt hắn, cái đầu nhỏ nhắn liên tục đập mạnh vào mặt đường phát ra từng trận lộp cộp thật lớn: “ Cầu ngươi hãy cứu phụ thân của ta! Cầu ngươi! Chỉ cần có thể cứu được phụ thân mà thôi, dù là điều kiện gì ta cũng sẽ đáp ứng.”
Phụ nhân cùng với Cố Sinh nhìn thấy đứa trẻ khóc lóc đáng thương như vậy, trên trán rất nhanh đã đánh cho máu thịt be bét thì không đành lòng, tuy nhiên bọn hắn cũng không tiến lên ngăn đứa bé lại mà chờ mong nhìn Lý An.
“ Ngươi chính là con trai duy nhất của Hứa Thiên Lâm? Hiện tại Hứa bảo chủ đã bị giam trong đại lao, ngươi có thể thay hắn cùng ta làm một vốn làm ăn buôn bán được không?” Lý An hứng thú nhìn đứa trẻ hỏi, giọng điệu không có chút nào thương cảm.
Đứa trẻ dù sao cũng chỉ mới mười một tuổi nghe vậy không khỏi chần chờ.
Phụ nhân bên cạnh nghe vậy vội vàng tiến lên một bước, hướng Lý An thị lễ rồi nói: “ Bẩm đại nhân! Ta tên là Trịnh Hoàng Lan, đứa nhỏ này tên là Hứa Bảo, chúng ta là thê tử cùng nhi tử của Hứa Thiên Lâm. Chỉ cần ngài có thể cứu được tướng công, ta cùng với Bảo nhi có thể thay mặt trên dưới Hứa Gia Bảo hơn ngàn người đáp ứng toàn bộ điều kiện của ngài.”
“ Thật ra cũng không phải điều kiện gì khó khăn. Ta chỉ cần sau khi Hứa Thiên Lâm được cứu ra cần đem theo toàn bộ tàn dư của Hứa Gia Bảo gia nhập Lạc Hồng Thương Hội. Điều kiện này hiển nhiên tốt hơn gấp trăm lần các ngươi tiếp tục ở lại nơi này chịu đủ uất ức.” Lý An gật gù nói ra, giọng nói cũng thân thiết hơn vài phần.
Hắn từng cẩn thận nghiên cứu loại súng hỏa mai có thể liên tục bắn ba phát đạn mà Hứa Thiên Lâm sáng tạo ra rồi, đây đích thực là một người tài. Nếu như có thể thu phục được hắn vào dưới trướng Lạc Hồng Thương Hội nhất định có thể ngày càng lớn mạnh, Lý An trong đầu thật nhiều ý tưởng cũng có thể đi vào triển khai thực hiện.
Đây cũng chính là lý do chủ yếu mà hắn không ngần ngại xuất thủ cứu giúp Hứa Gia Bảo mấy người.
Ba người nghe hắn nói vậy đều không khỏi nhìn nhau một cái sau đó không cần suy nghĩ gật đầu đáp ứng. Tình thế hiện tại của bọn hắn chỉ cần có thể bảo toàn được mạng sống thôi đã là cầu còn không được. Huống gì Lạc Hồng Thương Hội đường đường là một trong mười thương hội lớn nhất Kính Quốc, có thể gia nhập bọn hắn chính là may mắn chứ nào phải điều kiện cái gì.
Lý An từ trong không gian đan điền lấy ra giấy bút, sau đó ngồi ở trên đất thô sơ soạn một bản khế ước. Nội dung cũng rất đơn giản đó chính là Lạc Hồng Thương Hội sẽ cứu Hứa Thiên Lâm khỏi đại lao, người của Hứa Gia Bảo từ nay sẽ gia nhập Lạc Hồng Thương Hội.
Cố Sinh ba người cầm lấy tờ khế ước đọc qua một lượt, thần sắc đều không khỏi có chút cổ quái. Cũng không phải bọn hắn có ý kiến gì với nội dung của bản khế ước mà là chữ viết của vị đại nhân này cũng…. Quá xấu đi!
Đường đường là một cái luyện khí sĩ giết chết Lâm Bưu như giết gà, chữ viết lại chẳng khác gì trẻ con vẽ nguệch ngoạch không khỏi có chút mất thân phận.
“ Đọc được là được rồi không phải sao? Các ngươi rốt cuộc có điểm chỉ không?” Lý An nhìn thấy ba người một bộ muốn nói lại thôi nhìn mình thì có chút chột dạ, một bên lấy ra chu sa cho bọn hắn điểm chỉ một bên có chút tức giận nói.
Ba người nghe vậy vội sợ tới rụt cả cổ, vội vàng điểm chỉ tay vào tờ khế ước. Tới lượt Cố Sinh hắn không khỏi do dự: “ Bẩm đại nhân, ta có phải điểm chỉ không?”
“ Điểm. Cũng không cần gọi ta cái gì đại nhân, gọi Lý công tử là được.” Lý An khẽ gật đầu.
Ba người rất nhanh đã điểm chỉ xong sau đó cung kính hai tay đưa tờ khế ước cho Lý An, hắn thổi một hơi cho ráo mực rồi thu nó lại vào không gian đan điền.
Tới lúc này Cố Sinh mới to gan hỏi: “ Bẩm công tử, ngài tại sao lại thả đám quan binh kia đi? Chúng trở về chắc chắn sẽ gọi thêm trợ thủ tiếp tục truy kích chúng ta, dưới trướng của Chưởng Án Quan cũng không chỉ có một hai tên Kim Huyết Cảnh, thậm chí Luyện Khí Sĩ cũng không thiếu.”
“ Quan binh nhiều như vậy, ta làm sao giết hết được.” Lý An qua loa trả lời, ngữ khí bất mãn giống như muốn nói ta đã cứu mạng ba người các ngươi rồi còn chưa đủ?
Thực ra giết sạch toàn bộ quan binh hay là giết một hai người đối với Lý An cũng không có cái gì khác biệt. Tuy nhiên hắn ngoại trừ ban đầu giết gà dọa khỉ mấy tên ra thì còn lại đều mặc kệ cho bọn chúng chạy thoát. Thứ nhất, hắn không phải kẻ hiếu sát thích giết người giải sầu kia. Thứ hai, quan binh trở về gọi thêm cứu viện thì đám người Hứa Gia Bảo này càng phải thành thành thật thật nghe theo phân phó của hắn.
Còn như tên Kim Huyết Cảnh Lâm Bưu kia thì chắc chắn phải giết, nếu không lấy thực lực của Kim Huyết Cảnh mà nó chưa quá ba ngày đã có thể về tới huyện thành cầu viện binh rồi, huống hồ gì kẻ này làm người giống như cũng chẳng ra sao, chết rồi có khi còn là chuyện đáng ăn mừng của vô số người. Còn như đám quan binh bình thường vừa rồi một trận đã bị dọa cho sợ vỡ mật nơi này lại là thâm sơn hẻo lánh không dấu chân người, đợi cho bọn hắn trở về tìm tới viện binh thì Lý An sớm đã đem theo mấy người Hứa Gia Bảo chạy tới Kính Quốc rồi.
Trịnh Hoàng Lan cũng là một người lão luyện, thấy Lý An giọng nói không vui liền vội vàng ngăn lại Cố Sinh, tràn đầy lo lắng nói: “ Lý công tử minh giám, chúng ta chỉ là lo lắng cho an nguy của ngài chứ không có ý gì khác. Phu quân của ta ba ngày nữa sẽ bị chém đầu thị chúng, cầu xin công tử mau chóng khởi hành tới huyện thành.”
Cứu người như cứu hỏa, Lý An gật đầu đồng ý. Tuy nhiên trước đó hắn phải sắp xếp cho ba người này tới nơi an toàn cái đã.
Nửa ngày sau, tại bên trong một vùng núi sâu xuất hiện bốn người. Lý An đi bộ, Cố Sinh đánh xe ngựa chở theo Trịnh Hoàng Lan mẹ con hai người.
Phía trước là một hang động diện tích khá lớn, cửa hang rộng tới hơn mười mét, càng vào bên trong thì diện tích càng nhỏ.
Hiện tại đang là chiều tối, thời gian phương tây mặt trời đỏ sậm đã lặn xuống quá nửa, vô số những con dơi kích thước lớn khoảng chừng bàn tay đang đổ vào bên trong hang động này, không gian vang lên từng hồi âm thanh cao vút chói tai.
Lý An quay sang nói với ba người: “ Trong lúc ta đi cứu Hứa Thiên Lâm các ngươi hãy tạm thời ở lại chỗ này. Nơi này tự nhiên không thoải mái cái gì tuy nhiên chung quy lại vẫn tốt hơn là mất mạng, các ngươi tuyệt đối không được rời khỏi.”
Trịnh Hoàng Lan trịnh trọng gật đầu: “ Công tử yên tâm, chỉ cần có thể sống sót rời khỏi Lưu châu này thôi đừng nói là ở trong hang động, dù có phải ở trong chuồng ngựa ta cũng cam lòng.”
Lý An tại xung quanh cẩn thận thăm dò một phen nhưng không phát hiện bất cứ nguy hiểm nào, nơi này địa điểm cũng vô cùng hẻo lánh, cây cối xung quanh đều cao hơn mười mét, tán lá rậm rạp tới nỗi dù là ban ngày cũng không nhìn thấy được ánh mặt trời. Trừ khi là Chưởng Án Quan kia cho người rà soát từng tấc rừng rậm một khắp khu rừng nơi này nếu không đừng hòng tìm được Hứa Gia Bảo ba người.
Trước khi rời đi hắn từ trong không gian đan điền lấy ra lượng lớn lương khô giao cho Cố Sinh, cẩn thận dặn dò: “ Số lương khô này đủ cho ba người các ngươi ăn hơn một tuần, gần đây có một con suối nhỏ có thể cung cấp nước sạch. Hứa Thiên Lâm vợ con giao cho ngươi bảo vệ rồi.”
“ Công tử yên tâm! Dù cho ngài không dặn dò thì ta cũng sẽ tuyệt đối bảo đảm an toàn cho hai người bọn hắn, dù cho chết cũng không từ nan.” Cố Sinh trịnh trọng gật đầu đáp, những lời này của hắn cũng không phải là nói dối. Năm đó nếu như không có sư phụ cứu mạng cùng truyền dạy cho kỹ nghệ thì hắn sớm đã chết đói trên đường rồi, Sư mẫu cùng với Bảo Bảo đối với hắn không khác gì người thân ruột thịt.
“ Có thanh kiếm này trong tay thì dã thú bình thường căn bản không thể làm gì các ngươi. Bên trên lưỡi kiếm hình như còn có chất độc đúng không? Thật là một thanh bảo kiếm, đây là do ngươi rèn hay sao?” Lý An liếc mắt nhìn thanh kiếm hình dạng kỳ quái bên hông đối phương, mỉm cười hỏi.
Cố Sinh nhưng là trong lòng thắt chặt, tuy vậy khuôn mặt vẫn nặn ra một nụ cười miễn cưỡng đáp: “ Thanh kiếm này gọi là Lam Xà Kiếm, là sản phẩm đắc ý nhất của tiểu nhân. Nó dùng sừng của Lục Giác Linh Xà rèn thành, trên lưỡi kiếm cũng bôi đầy nọc độc của loại hung thú này. Thanh kiếm này tuy không có năng lực gì đặc thù nhưng sắc bén vô song, kịch độc có thể trong chớp mắt lấy mạng người, hoàn toàn xứng đáng là một thanh thần binh hàng thật giá thật.”
“ Tuổi còn trẻ đã có thể rèn ra một thanh thần binh, quả không hổ là cao đồ của Hứa bảo chủ.” Lý An gật gù khen ngợi.
Cố Sinh nhưng là đột nhiên cắn chặt hàm răng, cơ bắp trên mặt một trận giần giật, âm thanh trầm bổng bất định: “ Xưa nay bảo kiếm phối anh hùng! Lấy chút thân thủ mèo cào của ta cầm Lam Xà Kiếm thật làm ô danh của nó. Lý công tử thần công cái thế, đối với chúng ta lại có ân cứu mạng, ta xin tặng thanh kiếm này cho công tử.”
“ Ha.. ha.. !” Lý An nhưng mà đột nhiên bật cười, hóa ra tiểu tử này lại đang hiểu lầm hắn có ý với thanh Lam Xà Kiếm của hắn, chẳng trách điệu bộ cứ như phụ mẫu gả con gái xa thế kia.
“ Chỉ là một thanh thần binh mà thôi, ta còn chưa tới nỗi mặt dày cướp của ngươi.” Lý An vui vẻ vỗ vai Cố Sinh mấy cái thật mạnh làm cho hắn một trận lảo đảo sau đó quay người rời đi, bóng lưng của y in thật dài trên mặt đất.