Chương 346: Giết Kim Thân như giết gà
Lý An hơi chút kinh ngạc nhìn đối phương: “ Lợi hại như vậy? Vậy thử cái này xem.”
Dứt lời trong lòng bàn tay hắn lại xuất hiện thêm ba thanh tiểu đao phóng đi, dù là bề ngoài hay tốc độ đều cùng thanh tiểu đao đã bị Lâm Bưu đánh vỡ giống nhau như đúc.
Lâm Bưu cơ hồ tưởng rằng mình bị hoa mắt, hoặc cũng có thể nói là hắn đang ước gì mình bị hoa mắt. Một thanh tiểu đao thôi đã có thể vững vàng ép một cái Kim Thân Cảnh như hắn tới thở không nổi vậy mà kẻ nhìn như tầm thường trước mắt lại mặt không đổi sắc phóng ra ba thanh như vậy.
Không để cho hắn kịp nói cái gì thì ba thanh tiểu đao đã nhanh như chớp giật phóng tới, từ ba phương hướng khác biệt hướng đầu hắn đâm tới.
Một đòn này muốn trốn tránh là điều không thể nào, Lâm Bưu dù gì cũng là một cái lão binh đã từng đi qua núi thây biển máu, bị dồn tới đường cùng lập tức nổi lên hung ác. Hắn gầm lên một tiếng kim thân trên người càng trở nên rực rỡ chói mắt, mặc kệ ba thanh tiểu đao mà lao thẳng tới Lý An.
Hiển nhiên hắn cũng nhận ra rằng ở nơi này vật lộn cùng mấy thanh tiểu đao dù có đem toàn bộ tiểu đao đánh tan thì cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì. Cơ hội chiến thắng duy nhất chính là trước giết chết Lý An, đối phương chỉ là một cái luyện khí sĩ, chỉ cần bị hắn cận thân liền sẽ không còn sức phản kháng.
“ Cũng có chút thông minh!” Lý An gật gù tán dương, hướng ba thanh tiểu đao phất nhẹ ngón tay trỏ.
Ba thanh tiểu đao lập tức bùng lên hắc quang mãnh liệt, hóa thành vô số sợi chỉ đen đem thân hình vàng kim chói lọi của Lâm Bưu bao vào bên trong.
Lâm Bưu hai tay đan chéo trước ngực, giống như cá ngược dòng nước mà cực nhọc tiến lên từng bước một. Xung quanh vô số sợi chỉ đen căn bản không thể tránh, hắn dựa vào kim thân bất hoại cứng rắn chống đỡ, trên người không ngừng xuất hiện vô số vết thương mỏng như sợi tóc.
Khoảng cách giữa hắn cùng Lý An không ngừng rút ngắn lại từng chút một. Chỉ một chút nữa thôi, chỉ cần có thể tiếp cận được tên luyện khí sĩ khốn khiếp này hắn nhất định có thể một đao đem đối phương chém thành hai mảnh.
Khoảng cách giữa hai bên còn mười bước, tám bước, năm bước, ba bước.
Bịch một tiếng, thân hình của Lâm Bưu trùng điệp ngã xuống mặt đất, kim quang trên người giống như một ngọn nến cháy hết từ từ tắt lụi. Tới tận lúc này vô số vết thương trên người hắn mới đồng loạt vỡ toang ra, máu tươi tuôn ra giống như suối.
Lâm Bưu nằm trong vũng máu của chính mình, cơ thể co giật vài cái rồi nằm yên không động đậy nữa, đôi mắt trợn trừng nhìn Lý An đã không còn chút sắc thái.
“ Vẫn chưa quen lắm, cần phải luyện tập nhiều hơn.” Lý An thấp giọng lẩm bẩm, ngón tay hướng phía trước ngoắc một cái.
Ba thanh tiểu đao cùng với đám hắc vân do thanh tiểu đao đầu tiên bị đánh tan tạo thành đồng loạt hóa thành một luồng khói đen bay tới bên người Lý An rồi bị hắn há miệng nuốt vào.
Trên con đường núi hoang vu bình thường khó mà thấy được dấu chân người này, người chết thì chết người sống thì cũng đã tứ tán bỏ chạy, nhất thời cũng chỉ còn tiếng máu tươi tí tách nhỏ xuống mặt đường vang lên chói tai.
“ Mau giết hết bọn chúng đi! Không thể để bọn chúng đi gọi viện binh được.” Thiếu niên cầm thanh trường kiếm hình rắn của mình chỉ về phía đám quan binh đang bỏ chạy phía xa, gằn giọng hung ác nói.
Vừa nói hắn vừa chạy lên phía trước muốn đuổi theo, chỉ là hắn càng chạy càng chậm cuối cùng thì dừng bước, quay người nghi hoặc nhìn Lý An.
“ Giết một người cũng là giết, giết trăm người cũng là giết! Ngươi cảm thấy bản thân khác những binh sĩ này sao?” Lý An không động thân mà mỉm cười hỏi.
Câu nói này giống như một gáo nước lạnh xối thẳng vào đầu của thiếu niên khiến cho hắn sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, hắn vội vàng quỳ xuống đất đập đầu: “ Đa tạ đại nhân cứu mạng! Đại ân đại đức Hứa Gia Bảo chúng ta cả đời không quên.”
“ Ngươi cùng với Hứa Thiên Lâm có quan hệ như thế nào?” Lý An không trả lời mà hỏi tiếp. Hứa Thiên Lâm là người đứng đầu Hứa Gia Bảo, tuy chỉ là một cái Kim Huyết Cảnh thực lực bình thường nhưng danh khí lại rất lớn. Lý An xuất thủ cứu những người này một phần lớn nguyên nhân chính là bởi vì Hứa Thiên Lâm này.
Hứa Gia Bảo tuy chỉ là một thế lực hạng ba trên giang hồ nhưng từ xưa tới nay nổi tiếng với khả năng chế tạo vũ khí, từ vũ khí lạnh như đao kiếm hay là vũ khí nóng như súng pháo, chỉ cần là vũ khí do Hứa Gia Bảo chế tạo thì đều là tinh phẩm trong tinh phẩm.
Người đứng đầu Hứa Gia Bảo là Hứa Tiên Lâm càng là tông sư rèn đúc vũ khí. Tay nghề của hắn đã đạt tới cảnh giới đăng phong tạo cực. Nghe nói người này mỗi năm chỉ chế tạo được vài ba món vũ khí ít ỏi đủ đếm trên đầu ngón tay, mỗi món ít nhất cũng đều là Thần Binh cấp bậc, vô số cao thủ từ khắp nơi đều tìm tới y cốt chỉ để cầu một thanh binh khí thích hợp.
Thiếu niên nghe đối phương hỏi vậy thì trong lòng trầm xuống, giọng nói không giấu được bi thương: “ Bẩm ân công, sư phụ hiện tại đang bị giam trong đại lao, ba ngày sau sẽ bị chém đầu thị chúng. Ta tên là Cố Sinh, là đệ tử duy nhất của sư phụ Hứa Thiên Lâm. Còn trong xe ngựa là sư nương cùng với nhi tử của sư phụ.”
“ Ta thời gian qua dù ở nơi thâm sơn cùng cốc nhưng danh tiếng của Hứa Gia Bảo cùng với Hứa bảo chủ vẫn như mặt trời giữa trưa. Nghe nói loại súng hỏa mai có thể liên tục phát hỏa ba phát đạn là do Hứa gia chủ sáng chế ra?” Lý An thần sắc hòa hoãn hơn mấy phần, mỉm cười hỏi.
Nói tới đây dù là đang ở trong tình cảnh ngặt nghèo nhưng Cố Sinh vẫn không nhịn được mà hãnh diện gật đầu, âm thanh tràn đầy tự hào: “ Đúng là như vậy.”
“ Hứa Gia Bảo các ngươi sao hiện tại lại sa sút tới bước này? Các ngươi cùng Lạc Hồng Thương Hội lại có quan hệ như thế nào?” Lý An hỏi.
Cố Sinh dù cho nghi hoặc đối phương vì sao lại tò mò vấn đề này nhưng vẫn rõ ràng kể lại. Hứa Gia Bảo bọn hắn sản xuất ra vũ khí chất lượng vô cùng tốt, Ngũ Linh Đế Quốc vô số thế lực lớn nhỏ dù phải bỏ ra giá tiền cực cao cũng phải tranh nhau mua lấy. Tuy nhiên những năm gần đây Chưởng Án Quan luôn gây áp lực khiến cho Hứa Gia Bảo bọn hắn phải giá rẻ bán vũ khí cho hắn, hơn nữa số vũ khí này hoàn toàn không được nộp lên triều đình mà bị Chưởng Án Quan bán qua tay cho những thế lực khác cùng đám lục lâm thảo khấu để kiếm lời.
Hứa Gia Bảo tự nhiên không cam lòng cứ như vậy bị bóc lột tuy nhiên Chưởng Án Quan là một cái tam phẩm trọng thần triều đình, trong tay không chỉ chấp chưởng binh quyền mà trong triều đình cũng có rất nhiều thân tín. Thành thử ra Chưởng Án Quan ở nơi này một tay che trời đổi trắng thay đen cũng không ai dám nói cái gì.
Dưới tình huống đó Hứa Gia Bảo lại bí mật cùng Lạc Hồng Thương Hội làm ăn buôn bán, Lạc Hồng Thương Hội không giống như Chưởng Án Quan, không ngại dùng giá tiền cao hơn giá thị trường mua toàn bộ vũ khí do Hứa Gia Bảo sản xuất.
Còn về phần Hứa Gia Bảo qua mấy năm bị bóc lột đã nghèo rớt mồng tơi, có thể kiếm được tới tiền chẳng khác nào mưa to giữa ngày hè.
Tuy nhiên Lạc Hồng Thương Hội là thế lực của Kính Quốc, bị quy về làm phản đồ. Chuyện Hứa Gia Bảo làm ăn buôn bán cùng Lạc Hồng Thương Hội nói nhẹ thì cũng chỉ là bị đồng tiền làm mờ con mắt mà phạm pháp mà thôi, còn như nặng lời mà nói thì chính là cấu kết với phản tặc tạo phản, tội đáng tru di cửu tộc.
Chưởng Án Quan sau khi phát hiện ra điều này liền không chút do dự điều động trọng binh triều đình đem Hứa Gia Bảo san bằng, người cũng toàn bộ chuẩn bị đem chém đầu thị chúng.
Cố Sinh cùng với thê tử cùng con trai của Hứa Thiên Lâm chẳng qua là trong lúc may mắn vừa khéo không có mặt trong Hứa Gia Bảo mới có thể thoát được một mạng. Tuy vậy đối phương vẫn chưa từng từ bỏ truy kích bọn hắn.
“ Thì ra là như vậy? May mắn cho Hứa Gia Bảo các ngươi, ta vừa khéo chính là người của Lạc Hồng Thương Hội. Nếu như đã là đối tác làm ăn mà nói ta có thể giúp các ngươi cứu ra Hứa Thiên Lâm.” Lý An mỉm cười nhìn hai cái đầu một lớn nhỏ thò ra khỏi cỗ xe ngựa, mỉm cười sáng lạn nói.