Chương 344: Quan binh thi pháp
Con đường này tuy nằm ở nơi hẻo lánh nhưng cũng không phải không có người qua lại, đợi tới khi trời đã sập tối rồi thì từ cuối con đường chầm chậm đi tới một đoàn xe.
Đoàn xe gồm có một cỗ xe ngựa cùng với ba cỗ xe chở hàng hóa, đi theo có khoảng mười mấy cái hộ vệ, trông điệu bộ bọn hắn có vẻ rất gấp gáp.
Lý An đang ngồi trên tảng đá ven đường uống rượu ăn thịt thỏ nghe thấy tiếng động thì quay đầu nhìn liếc qua đoàn xe một cái rồi thôi. Lấy giác quan siêu phàm của hắn tự nhiên có thể nhận ra đám người kia trên mặt đầy mồ hôi, thân thể sớm đã mệt mỏi rã rời, ngay cả mấy con bảo mã thân hình cao lớn cũng thè lưỡi thở dốc, mỗi bước chân bước đi đều lung lay giống như sắp ngã.
Đám người này giống như đã liên tục đi đường mấy ngày mấy đêm, trong chuyện này chỉ sợ còn có một câu chuyện thật dài tuy nhiên Lý An xưa nay chưa từng là người thích xen vào chuyện của người khác. Hắn chỉ nhìn đoàn xe một cái rồi tiếp tục dời sự chú ý vào con thỏ đã được nướng chín vàng rộm trong tay.
Tại nơi hoang sơn dã lĩnh này có một tên tráng hán ngồi bên đường ăn thịt thỏ uống rượu hiển nhiên không phải là bình thường sự tình. Đám hộ vệ tất cả đều dùng cảnh giác ánh mắt nhìn chằm chằm Lý An.
Đoàn xe nhanh chóng đi qua trước mặt hắn, Lý An từ đầu tới cuối vẫn không ngẩng đầu lên nhìn bọn hắn giống như hai tai bị điếc căn bản không nghe được có người tới.
Vốn tưởng hai bên sẽ cứ như vậy lướt qua nhau không ngờ đúng lúc này bên trong cỗ xe ngựa đột nhiên thò ra một cái đầu nhỏ xíu. Đó là một đứa bé trai chỉ khoảng mười tuổi mà thôi, xinh xắn đáng yêu giống như một cái búp bê sứ.
Đứa bé hai mắt tỏa sáng chăm chăm Lý An ngồi ở bên đường, hoặc nói chính xác hơn chính là nó đang nhìn con thỏ nướng trong tay của hắn. Trẻ con lúc nào cũng hiện rõ suy nghĩ trong lòng lên trên mặt, đứa nhỏ hai mắt tròn to như hai viên bảo thạch, không ngừng dùng lưỡi liếm khóe miệng khô khốc.
Rèm xe ngựa chầm chậm được vén lên, một phụ nhân tuổi tác đã ngoài ba mươi nhưng nhan sắc được bảo dưỡng rất tốt e ngại nhìn ra bên ngoài một cái rồi vội vàng kéo đứa trẻ vào trong xe, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm người bên đường.
Một người phụ nữ bình thường tự nhiên không thể nào nhìn thấu được thuật dịch dung của Lý An, trong ấn tượng của người phụ nữ bên đường hiện đang ngồi một cái tráng hán thân hình cao lớn, khuôn mặt thô kệch to bè, làn da ngăm ngăm đen đặc trưng của người nghèo khó. Trên người hắn mặc một bộ y phục tuy không rách nát nhưng cũng đã có mấy phần cũ kỹ, chân đi một đôi giày bện từ rơm lấm lem bùn đất.
Dù nhìn thế nào thì người này cũng chỉ là một thôn dân bình thường mà thôi tuy nhiên tình cảnh hiện tại không cho phép phụ nhân được lơ là cảnh giác dù chỉ là một chút. Bà thấp giọng an ủi đứa nhỏ mấy câu rồi kéo rèm cửa xuống.
Đoàn xe ngựa tiếp tục tiến lên phía trước.
Chỉ là không ngờ cỗ xe vừa đi ra xa được gần trăm mét thì đột nhiên từ rừng cây hai bên đường bắn ra một trận mưa tên. Trên đường không có chỗ trốn, đoàn xe lập tức bị vô số mũi tên ghim thành một con nhím.
Mười mấy cái hộ vệ ít nhất cũng đều là Phàm Huyết Cảnh cấp bậc, thân thủ không tệ chút nào tuy nhiên mũi tên bay tới từ bốn phương tám hướng, một thân thể máu thịt bình thường muốn trốn cũng không thể trốn được. Lập tức quá nửa hộ vệ tại chỗ bị vạn tiễn xuyên tâm mất mạng.
Ngay cả mười mấy con bảo mã cao lớn cũng không thể thoát khỏi kết cục thảm thiết, thân hình cắm đầy mũi tên ngã ở trên đất, vô số máu tươi tuôn ra biến con đường thành một con sông máu ghê người.
Cỗ xe ngựa cắm chi chít mũi tên, bên trên truyền tới tiếng trẻ con khóc đứt quãng, tại nơi thâm sơn dã lĩnh yên tĩnh tới cùng cực này vô cùng nổi bật.
Từ rừng rậm hai bên đường nhanh chóng đi ra rất nhiều binh lính đem cỗ xe ngựa vây tới nước chảy không lọt. Những binh lính này đều mặc trọng giáp tiêu chuẩn của quân đội Ngũ Linh Đế Quốc, số lượng sơ qua cũng phải lên tới hơn hai trăm người đem con đường cùng với một mảnh rừng rậm rộng lớn xung quanh đều chen tới chật kín.
Nhiều người như vậy bao vây một cỗ xe ngựa cỏn con tỏ ra có chút dùng dao mổ trâu giết gà cảm giác.
Từ bên trong đám binh lính đi ra một tên binh sĩ ăn mặc khác hẳn với những kẻ khác xung quanh, sau hông đeo một cây đại đao thật lớn. Người này hẳn là chỉ huy của đội quân, hắn hướng xe ngựa gầm thét: “Hứa Gia Bảo cấu kết cùng ngoại bang, phản bội đế quốc, bằng chứng nhân chứng đã rõ ràng, tội không thể dung thứ. Ta phụng mệnh của Chưởng Án Đại Nhân đem Hứa gia các ngươi tru di tam tộc, Hứa Gia Bảo từ nay bị xóa khỏi bản đồ.”
Tấm rèm cửa được vén lên, từ bên trong cỗ xe ngựa đi ra một cái thanh niên trẻ tuổi. Người này thân hình thon dài, mặc một bộ y phục luyện võ gọn gàng, ngoại hình tuy không nói quá mức anh tuấn nhưng đem tới cho người khác cảm giác đường đường chính chính.
Hắn hướng vị quan binh thống lĩnh nhổ một bãi nước bọt, giọng nói mỉa mai vô cùng: “Cấu kết ngoại bang, Lâm Bưu ngươi cũng đánh giá cao Hứa Gia Bảo chúng ta quá rồi. Một cái thế lực hạng ba xưa nay chỉ biết rèn sắt như chúng ta làm gì có cái năng lực đấy. Vũ khí do chúng ta làm ra vang danh khắp thiên hạ, vốn phải dùng ở trên chiến trường giết địch cứu nước. Đám quan viên các ngươi lại nửa cướp nửa ép đoạt lấy sau đó bán cho thế lực các nơi để kiếm lợi phè phỡn bản thân, thực sự là không bằng cầm thú.”
Người được gọi là Lâm Bưu thần sắc vẫn như thường, âm thanh nhưng trở nên âm hàn tới cực điểm: “Vu oan giá họa, ngậm máu phun người! Dám giữa thanh thiên bạch nhật dùng lời lẽ vô căn cứ bôi nhọ Chưởng Án đại nhân. Các ngươi chết cũng không hết tội, chỉ là đừng lo ta sẽ không dễ dàng như vậy giết ngươi cùng với Trịnh phu nhân đâu, còn có tên nhóc con đáng yêu kia nữa!” Nói tới cuối câu y không nhịn được mà sặc sụa cười lớn, âm thanh chẳng giống một tên quan binh ngược lại giống như đám đầu đường xó chợ tội phạm.
Đoạn trên người hắn khí chất đột nhiên thay đổi một trăm tám mươi độ, biến trở thành một người hiên ngang lẫm liệt đang thi pháp. Hắn hai mắt trợn trừng, giọng nói âm vang có thể chấn động tâm thần: “Hứa Gia Bảo cấu kết cùng phản tặc, bán vũ khí cho Lạc Hồng Thương Hội, tội không thể dung thứ. Người đâu mau bắt hết bọn chúng lại.”
Xung quanh quan binh lập tức dựng thẳng trường thương từng bước tiến tới, động tác nhất quán như một, khí thế kinh người cuồn cuộn như sông dài.
Giống như đối đầu cùng bọn hắn không phải là mấy cái dân chúng bình thường mà là đại quân của kẻ thù còn không bằng.
Thanh niên trẻ tuổi thấy cảnh này trên mặt mảy may không sợ hãi chút nào, rút ra thanh kiếm bên hông hướng bốn phía quan binh không ngừng quơ loạn.
Chỉ cần nhìn động tác của hắn thôi cũng có thể khẳng định hắn không biết võ công, tuy nhiên thanh kiếm trong tay hắn lại không khỏi khiến cho người ta chú ý. Lưỡi của thanh kiếm có hình dạng như một con rắn lớn, toàn bộ lưỡi kiếm một màu xanh lục ướt át vô cùng đẹp mắt.
Một tốp ba quan binh hùng hổ tiến lên, hoàn toàn không để thiếu niên thân hình gầy gò vào trong mắt, thần sắc vô cùng thoải mái.
Chỉ là một khắc sau tròng mắt của bọn chúng liền co lại thành lỗ kim, trước mắt ánh sáng xanh lóe lên một cái sau đó trên người truyền tới một trận mát lạnh rồi không còn biết gì nữa. Trước khi triệt để mất đi ý thức, bọn hắn hình như nhìn thấy bầu trời nghiêng sang một bên thì phải!
Trong tầm mắt của những người khác lại nhìn thấy một cảnh tượng khác, chỉ thấy thiếu niên kia vung lên thanh kiếm hình dạng quái dị trong tay một cái liền dễ như trở bàn tay chém đứt đôi ba người binh sĩ đối diện.
Cùng một chỗ bị chém làm hai còn có trường thương, giáp sắt của bọn hắn. Vết cắt bóng loáng như gương, thậm chí hai nửa thi thể phải đợi vài giây mới có máu tươi chảy ra loang lổ.
Đáng nói chính là động tác của thiếu niên hoàn toàn không có gì là mạnh mẽ, động tác thực chẳng khác nào một người nông dân bình thường vung lên cây cuốc của mình xuống ruộng mà thôi.
“Bảo kiếm!” Lâm Bưu nhìn thấy cảnh này hưng phấn lẩm bẩm. Lấy độ sắc bén của thanh xà kiếm trong tay đối phương mà nói, chỉ sợ dù hắn có vận lên kim thân vẫn không thể coi thường được. Bảo kiếm bực này phải ở trong tay đại tướng nơi sa trường như hắn mới xứng đáng, làm sao có thể ở trong tay của một tên thợ rèn được.
“Cẩn thận thanh kiếm trong tay hắn! Cung thủ vào vị trí!” Lâm Bưu bắt đầu lớn tiếng điều binh khiển tướng.
Xung quanh binh lính nhanh chóng tản ra một khoảng trống rộng khoảng mười mét, xung quanh mấy chục cung thủ nhanh chóng lắp tên hướng thẳng thiếu niên cùng cỗ xe ngựa.
Thiếu niên nhìn thấy cảnh này bi ai ngửa đầu cười lớn, hắn một đời quang minh lỗi lạc không ngờ cuối cùng lại phải bỏ mạng trong tay một đám tiểu nhân bẩn thỉu như thế này.