Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
chan-chinh-dai-phan-phai-chinh-la-muon-muon-lam-gi-thi-lam.jpg

Chân Chính Đại Phản Phái, Chính Là Muốn Muốn Làm Gì Thì Làm

Tháng 1 15, 2026
Chương 334:: Con cọp này làm sao giống như vậy người? Chương 333:: Tróc gian bắt song, trong ôtô cảnh nổi tiếng
bi-quy-duoi-ba-dau-duong-pho-tro-tay-bi-hu-quy-keu-cha

Bị Quỷ Đuổi Ba Đầu Đường Phố, Trở Tay Bị Hù Quỷ Kêu Cha

Tháng 10 18, 2025
Chương 323: Đại kết cục Chương 322: Chủ thuê nhà đến
toan-cau-phe-tho-cho-tranh-nan-vo-han-thang-cap

Toàn Cầu Phế Thổ: Chỗ Tránh Nạn Vô Hạn Thăng Cấp

Tháng mười một 9, 2025
Chương 1624: Hoàn thành cảm nghĩ Chương 1623: Khởi đầu mới, nhân gian truyền thuyết (3)
cao-vo-ta-cung-ong-troi-cua-ta-menh-he-thong.jpg

Cao Võ: Ta Cùng Ông Trời Của Ta Mệnh Hệ Thống

Tháng mười một 24, 2025
Chương 592: Chúng sinh bên trên (đại kết cục) Chương 591: Mở miệng một tiếng
tu-si-truong-thanh-khong-can-tu-luyen.jpg

Tu Sĩ Trưởng Thành Không Cần Tu Luyện

Tháng 1 6, 2026
Chương 414: Không có nhược điểm, hoàn toàn kín kẽ! Chương 413: Không sợ chiến, càng mạnh càng tốt!
f30bec782703b3eddb183780deff1c6f

Ta Có Thể Khóa Lại Ức Vạn Yêu Nghiệt Tu Luyện

Tháng 1 15, 2025
Chương 178. Đại kết cục hoàn tất Chương 177. Ma Âm Tông bồi tội
xuyen-viet-doi-nguoi-co-the-cuoc-doi-cua-ta-deu-bat-hack

Xuyên Việt Đời Người, Có Thể Cuộc Đời Của Ta Đều Bật Hack!

Tháng 12 4, 2025
Chương 341: Tiên giới thiên (xong) Chương 340: Tiên giới thiên (23)
day-khong-phai-giai-tri.jpg

Đây Không Phải Giải Trí

Tháng 3 6, 2025
Chương 244. Đây không phải giải trí 3 Chương 243. Đây không phải giải trí 2
  1. Dị Giới Thương Nhân
  2. Chương 343: Rời thôn
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 343: Rời thôn

Lý An hiện tại đang ở trong một thôn nhỏ nằm ở một góc hẻo lánh của Lưu Châu, Ngũ Linh Đế Quốc. Nơi này cũng gọi là Thạch Thôn nhưng hiển nhiên không phải là Thạch Thôn năm đó hắn sinh ra cùng lớn lên, nơi này cách Linh Kính Thành đã có hơn mười vạn dặm, hơn nữa lại nằm ở nơi núi non hẻo lánh cho nên dân chúng ở nơi đây thậm chí còn chưa từng nghe nói tới sự việc kinh thiên động địa từng xảy ra tại Linh Kính Thành mười năm trước.

Thạch Thôn tuy nằm ở sâu trong rừng rậm nhưng lại không phải là một nơi nghèo khổ, dân chúng nơi này chủ yếu đều sinh sống bằng nghề đào cùng với sơ chế dược liệu, định kỳ mỗi tuần một lần sẽ có lái buôn tới tận nơi để thu mua những dược liệu này.

Thôn dân nơi đây đa phần cũng đều là y sư hoặc ít nhất cũng biết một hai kiến thức về dùng dược thảo chữa bệnh, thành ra nơi này kiến trúc có chút thanh nhã, dân cư cũng không giống như dân đen thô lỗ mà ngược lại càng giống như một đám thư sinh áo vải.

Sở dĩ có việc như vậy bởi vì Thạch Thôn thực ra là cơ ngơi của một thế gia cực kỳ lớn làm nghề buôn bán dược liệu ở trong huyện thành. Dân cư ở đây có phân nửa đều là do thế gia kia mời tới thợ đào thuốc cùng y sư, nơi đây chuyên môn cung cấp dược liệu chất lượng cao cho y quán của thế gia này.

Bởi vì nằm ở nơi rừng sâu núi thẳm nguyên nhân cho nên Thạch Thôn chung quy ít nhiều cũng phải đối mặt với nguy hiểm, cho nên thế gia kia đã phái tới mười mấy tên binh lính để bảo vệ nơi này, trong đó còn có mấy tên Phàm Huyết Cảnh luyện thể sĩ. Lực lượng như vậy dùng để bảo vệ một cái thôn nhỏ chưa tới ngàn người nằm sâu trong rừng hoàn toàn là dư sức.

Cũng vì những lý do này cho nên Lý An năm đó một đường dẫn theo người nhà trốn chạy từ Linh Kính Thành mới chọn nơi đây làm chỗ đặt chân. Nơi này đủ hoang vu hẻo lánh, điều kiện sống lại không tới nỗi tệ, thực sự là một nơi tốt dùng để trốn tránh kẻ thù.

Quả nhiên mười năm qua chưa từng có kẻ nào có thể tìm được tới nơi này.

Tuy nhiên có một vấn đề chính là Lý Tiểu Hoa chữa trị thân thể cần có lượng lớn linh thạch duy trì, Lý An dù có không gian đan điền thì đem theo linh thạch cũng có giới hạn. Thường thì mỗi một năm một lần hắn phải rời khỏi Thạch Thôn ra bên ngoài để tìm kiếm linh thạch.

Mỗi lần Lý An ra ngoài ở nhà cũng chỉ còn Ngũ Nương, Liễu Thanh Nhi, Lý Tiểu Hoa cùng với Mộc Huyền Linh bốn cái nữ nhân chân yếu tay mềm cho nên ít nhiều trong lòng đều có chút không thể an tâm được.

Lý An sau khi thu xếp xong đơn giản đồ đạc thì đi tới đứng bên cạnh Mộc Huyền Linh: “Món đồ ta cho cô ở đâu?”

Mộc Huyền Linh đang đứng trước cửa sổ ngẩn người nhìn màn mưa nghe vậy đột nhiên nhanh như chớp rút ra một khẩu súng hỏa mai giấu trong người chĩa thẳng vào đầu của hắn, động tác như nước chảy mây trôi vô cùng thành thạo.

Khẩu súng hỏa mai này kiểu dáng vô cùng đặc thù, chiều dài chỉ khoảng một thước, kích cỡ rất nhỏ. Đây là súng ngắn do Lý An đặc biệt tìm người chế tạo để cho Mộc Huyền Linh dùng để phòng thân.

“Đây cũng không phải là đồ chơi đâu!” Lý An gạt khẩu súng sang một bên, khẽ thở dài nói. Từ khi hắn đưa khẩu súng ngắn này cho Mộc Huyền Linh, nàng ta mỗi ngày trò tiêu khiển chính là thỉnh thoảng lại rút súng ra dọa nạt người khác.

“Không phải là đồ chơi cho nên ta mới lấy ra chứ!” Mộc Huyền Linh vui vẻ cười lớn, động tác thuần thục tra khẩu súng ngắn vào vạt áo. Nếu như nhìn từ bên ngoài mà nói thực sự không thể ngờ được bên dưới bộ y phục bình thường này lại cất giấu một khẩu súng có thể chớp mắt lấy mạng người như vậy.

Lý An trịnh trọng nhìn Mộc Huyền Linh nói: “Lần này ta ra ngoài không biết phải tốn bao nhiêu thời gian, người nhà của ta nhờ cô chăm sóc.”

“Bớt lời thừa thãi đi, Tử Luân còn đeo trên cổ ta còn có thể không chăm sóc bọn hắn hay sao.” Mộc Huyền Linh hừ lạnh một tiếng, bất bình phản bác.

Bản thân đuối lý cho nên Lý An thực không thể nói lại cái gì, chỉ có thể nhìn đối phương áy náy mỉm cười một cái rồi quay người rời đi.

Mộc Huyền Linh tuy không phải là người tốt lành gì nhưng ít nhất Lý An đối với nàng vẫn rất an tâm, trong đó lý do lớn nhất chắc chắn chính là hắn có thể thông qua Sinh Tử Luân khống chế sinh tử của nàng. Không nói tới những thủ đoạn khác, chỉ bằng khả năng sử dụng độc dược xuất thần nhập hóa thôi nàng ta cũng đủ để bảo vệ bản thân cùng người nhà của Lý An rồi.

Hơn nữa trong vòng mười năm qua Lý An trong lúc rảnh rỗi cũng chỉ dạy cho nàng một chút thủ đoạn phòng thân, cộng thêm khẩu súng ngắn có thể bất ngờ đoạt mạng người nữa thì dù cho có là Phàm Huyết Cảnh luyện thể sĩ đối đầu với nàng cũng có thể trong chớp mắt mất mạng.

Tại nơi khỉ ho cò gáy Phàm Huyết Cảnh đã có thể xưng bá chủ một phương như thế này thực lực như vậy cũng đã đủ dùng rồi.

Càng khó có được chính là Mộc Huyền Linh làm người thận trọng không thua gì Lý An, đã từng tại bên trong Tuyệt Sinh Đường chứng kiến đủ cái gì gọi là nhân tâm không bằng cầm thú. Giao người nhà cho một người như vậy Lý An mới có thể an tâm rời khỏi Thạch Thôn được.

Kế tiếp đó Lý An lại cáo biệt Ngũ Nương cùng Liễu Thanh Nhi rồi bí mật rời khỏi sơn thôn đã ở lại mười năm này.

Ngũ Nương cùng với Liễu Thanh Nhi vốn đều là dân thường đã quen chịu khổ, tới Thạch Thôn này sinh sống hai người so với khi còn ở Kinh Thành còn thoải mái hơn nhiều. Hai người cũng không giống Mộc Huyền Linh, vừa nghe nói Lý An lại muốn đi xa một chuyến liền lo lắng dặn dò không ngừng, hai mắt cũng ươn ướt nước mắt khiến cho hắn thật chẳng biết phải đối phó làm sao.

Thời gian đã chập tối cộng thêm màn mưa dày đặc rủ xuống khiến cho trời đất tối tăm giống như đã là nửa đêm, Lý An mặc một bộ áo tơi bí mật rời khỏi thôn cũng không kinh động tới người nào.

Thạch Thôn dân cư sinh sống đa phần đều dựa vào đào thảo dược, hắn dù cho có biến mất một khoảng thời gian người khác cũng sẽ không cảm thấy nghi ngờ gì.

Xung quanh Thạch Thôn đều là một mảnh rừng rậm nguyên sinh, càng đi xa khỏi thôn thì càng hiếm có dấu chân người, xung quanh cây cối cũng ngày một cao lớn.

Lý An men theo con đường mòn dẫn tới huyện thành, một thân một mình đội mưa mà tiến lên.

Nửa tháng sau.

Vị trí hiện tại của Lý An đã gần tới biên giới của Ngũ Linh Đế Quốc cùng Kính Quốc. Hai nước tuy bởi vì yêu tộc bên ngoài nhìn chằm chằm cho nên tạm thời gác lại gươm đao chung sức đánh địch tuy nhiên Ngũ Linh Đế Quốc chưa từng công nhận Kính Quốc là một quốc gia độc lập, đối với bọn hắn Kính Quốc toàn bộ triều đình cũng chỉ là một đám giặc lâm thảo khấu chiếm đất xưng vua mà thôi, giữa hai bên xung đột chưa bao giờ thực sự chấm dứt.

Cũng vì vậy mà vùng biên giới như nơi đây tự nhiên trở nên hỗn loạn cực kỳ, khắp nơi đều có thể nhìn thấy sơn tặc thổ phỉ cùng quan binh ẩn hiện, dân chúng nơi này hoặc là chết hoặc là đã sớm trốn đi nơi khác chạy nạn.

Chỉ là Lý An đối với những cái này không quá để ý, thường thường chọn hoang sơn dã lĩnh mà đi lại cho nên cũng ít thấy bóng người.

Hiện tại cơn mưa tầm tã mấy ngày qua cuối cùng cũng chịu dừng lại, mây đen trên đầu giống như đã bị vắt kiệt nước mà tứ tán tản đi. Lần đầu tiên sau nhiều ngày ánh mặt trời lại một lần nữa ló dạng.

Nhìn vị trí mặt trời thì hiện tại đã là buổi chiều, ánh mặt trời vàng cam ấm áp chiếu xuống núi rừng bạt ngàn xanh mướt sau cơn mưa lớn, trong không khí nồng đậm mùi hơi nước cùng hương thơm cỏ cây khiến cho Lý An vô cùng thoải mái.

Trên đầu một đàn chim nhỏ có bộ lông màu nâu đen tung cánh bay qua, tiếng hót líu lo giống như đang ăn mừng mưa tạnh. Lý An lựa chọn bên đường một tảng đá bằng phẳng ngồi nghỉ, hắn dự định đêm nay sẽ ở lại đây một đêm.

Hắn thân là khí thể song tu, trình độ luyện thể đã đạt tới Kim Huyết Cảnh, trình độ luyện khí đã đạt tới Nhị Châu Cảnh. Lấy tu vi bực này tự nhiên không sợ mưa gió lạnh lẽo cái gì, càng sẽ không sợ trong rừng độc trùng thú dữ.

Hắn cũng không sử dụng lương thực đem theo mà tại rừng rậm xung quanh bắt lấy mấy đầu thỏ mập sau đó tại bên tảng đá dựng lên một ngọn lửa nhỏ nướng thịt thỏ. Sau cơn mưa củi đều ướt đẫm khiến cho Lý An phải dùng tới Thần Hỏa Kiếm mới nhóm được lửa, theo tiếng củi cháy tách tách vang lên bên tai, mùi thỏ nướng thơm ngát cũng lan tỏa ra bốn phương.

Đợi tới khi thịt thỏ đã chín vàng Lý An trực tiếp cầm cả con lên chầm chậm ăn. Những năm qua bị nhân yêu hai tộc truy sát khiến hắn phải trốn chui trốn lủi khắp nơi, đã lâu rồi mới lại có cảm giác tự do tự tại thế này khiến cho hắn tâm trạng rất tốt.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

truong-sinh-tu-luyen-hoa-tinh-huyet-bat-dau.jpg
Trường Sinh Từ Luyện Hóa Tinh Huyết Bắt Đầu
Tháng 2 26, 2025
di-duy-long-giam.jpg
Dị Duy Lồng Giam
Tháng 1 7, 2026
nguoi-chon-em-nuoi-ta-ly-hon-nguoi-lai-hoi-han-cai-gi
Ngươi Chọn Em Nuôi, Ta Ly Hôn Ngươi Lại Hối Hận Cái Gì
Tháng mười một 21, 2025
thu-than-ky-nguyen.jpg
Thú Thần Kỷ Nguyên
Tháng 1 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved