Chương 342: Mười năm như gió thoảng
Nhân sinh này vốn là một hồi ly hợp, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì thời gian vẫn cứ cần mẫn trôi về phía trước, một đi không trở lại.
Theo thời gian trôi qua, một kiếm kinh thiên động địa bên ngoài Linh Kính Thành cũng dần trở thành giống như một câu chuyện truyền kỳ qua nhiều thế hệ. Xung quanh Lý An cùng với Thiên Gia Kiếm cũng gắn liền với rất nhiều chi tiết thần bí.
Chỉ là dù thế nào đi chăng nữa chuyện một người dùng một kiếm đánh cho vô số yêu tộc cúp đuôi bỏ chạy, cứu mạng của trăm vạn dân chúng bên trong Linh Kính Thành vẫn là một câu chuyện khiến cho lòng người nhiệt huyết không thôi.
Đây mới thực sự là khí phách mà nhân tộc nên có.
Tuy nhiên cũng có rất nhiều người đặt sự chú ý tới một chi tiết khác trong câu chuyện truyền kỳ này, đó chính là một trong Thập Đại Thần Khí – Thiên Gia Kiếm.
Tương truyền Thập Đại Thần Khí vốn không phải là đồ vật của thế giới này, con người căn bản không thể nào tạo ra những thần vật mang sức mạnh vô song như vậy. Kẻ nào nắm giữ Thần Khí trong tay chính là nắm giữ sức mạnh nghịch thiên, có thể trở thành tồn tại không ai có thể đánh bại được.
Một tên Nhất Châu Cảnh trẻ tuổi nắm giữ một thanh Thần Khí hiển nhiên khiến cho vô số kẻ hứng thú, trong lòng nôn nóng chỉ hận không thể xuất phát đi tìm kiếm người này thỉnh giáo một phen.
Mấu chốt vấn đề chính là Thiên Gia Kiếm cần một thời gian dài đằng đẵng mới có thể tích trữ đủ linh khí để đánh ra một kích long trời lở đất. Lý An đã tại bên ngoài Linh Kính Thành, trước vô số con mắt chém ra một kiếm, điều đó có nghĩa là trong thời gian ngắn Thiên Gia Kiếm cũng chỉ là một thanh thần binh vô cùng bình thường mà thôi, thậm chí so sánh còn không bằng.
Hiển nhiên hiện tại chính là thời cơ tốt nhất để đoạt lấy Thiên Gia Kiếm vào trong tay, thời gian càng qua đi thì hy vọng này càng xa vời.
Chủ nhân của Thiên Gia Kiếm dù cho là vô cùng hiếm có khí thể song tu nhưng tu vi cũng chỉ dừng lại ở Nhất Châu Cảnh cùng Kim Huyết Cảnh. Chỉ cần có thể tìm thấy mà nói, không cần là tuyệt thế cao thủ cái gì cũng có thể đánh bại hắn đoạt lấy Thiên Gia Kiếm.
Đáng tiếc chính là sau khi chém ra một chiêu kinh thiên động địa kia chủ nhân Thiên Gia Kiếm đã đem theo thanh thần binh này biến mất không còn một dấu vết.
Rất nhiều người không thể tìm kiếm được chủ nhân Thiên Gia Kiếm liền đánh chủ ý sang Lạc Hồng Thương Hội. Dù sao đối phương cũng là hội chủ của thương hội này, từ đầu mối này nói không chừng có thể tìm được manh mối hữu ích.
Dù Lạc Hồng Thương Hội chỉ là một thương hội không lớn không nhỏ nhưng cũng không có ai dám ép người quá đáng. Thứ nhất chính là Lạc Hồng Thương Hội được Nam Việt Vương Phủ công khai bảo hộ, thứ hai chính là hội chủ của thương hội hiện tại không rõ tung tích, nếu như hành xử quá đáng mà nói đối phương một ngày nào đó đột nhiên xuất hiện, Thiên Gia Kiếm một chém liền đem kẻ thủ ác toàn bộ tru diệt thì làm thế nào giờ.
Thành thử ra việc Lý An không rõ tung tích đã trở thành một tầng bảo hộ vô hình cho Lạc Hồng Thương Hội. Ức vạn con người đều đã từng tận mắt nhìn thấy uy lực kinh khủng của Thiên Gia Kiếm, không ai lại dại dột thách thức một đối thủ như vậy cả.
….
Mười năm sau.
Ngũ Linh Đế Quốc, Lưu Châu.
Sáng nay là một buổi sáng đẹp trời tuy nhiên tới buổi trưa đột nhiên vô số mây đen không biết từ nơi nào bỗng chốc ùn ùn kéo tới che kín cả bầu trời. Sấm chớp giật liên hồi phủ lên đại địa một tấm màn nhợt nhạt, rồi gió thổi mây phùn, sấm giật chớp rung, mưa rơi ào ào như trút nước.
Thiên địa phủ lên một tấm màn nước trắng xóa, cây cối nghiêng ngả hả hê hứng lấy nước mưa, mặt đất sũng nước hóa thành bùn, gió mạnh thổi cho màn mưa nghiêng nghiêng ngả ngả.
Bên trong Thạch Thôn, trên con đường nhỏ một đám trẻ con đang hối hả chạy về nhà, theo sát phía sau là một bầy gà con chó con trông vô cùng náo nhiệt.
Nước mưa rơi vào trên mặt đường gột rửa đi lớp bụi bám thật dày để lộ ra bên dưới từng tảng đá bằng phẳng màu trắng xám. Nước róc rách chảy ra khe đá tụ tập lại với nhau thành một con suối nho nhỏ ven đường.
Trong không gian nồng nặc mùi hơi nước, bên tai thoang thoảng tiếng người nào đó hò hét nghe không rõ, thật là một bức cảnh tượng làng quê ngày mưa vô cùng sinh động.
Đám trẻ con chạy vội trên đường, khuôn mặt đứa nào cũng vui vẻ cười ha ha, bộ dạng giống như mưa lớn ập xuống là chuyện gì vui lắm. Bọn hắn cũng không thực sự muốn trở về nhà rồi bỏ lỡ cơn mưa lớn như thế này, cứ một mạch chạy thẳng từ đầu thôn tới cuối thôn, tới cuối thôn bọn chúng cũng đã mệt nhoài liền trốn xuống bên dưới gốc đại thụ tránh mưa.
“Đám quỷ nhỏ này, trời sấm chớp giật đùng đùng như vậy còn dám chui xuống bên dưới cây cao! Là chán sống rồi?” Một âm thanh thô kệch vang lên khiến cho đám trẻ giật mình một cái, không hiểu sao trong tiếng mưa rơi tiếng nói này vẫn có thể nghe được rất rõ.
Đám trẻ quay sang nhìn thì thấy bên trong căn nhà nhỏ bên cạnh đang đứng một cái trung niên nam tử cao lớn, hắn chính là đang hướng bên này to giọng hét lớn.
Tráng hán này thân hình thô kệch hệt như con gấu, dưới cằm râu quai nón dựng ngược như kim châm, hai hàng lông mày gần như nối liền lại với nhau, một bộ hung thần ác sát khiến cho đám quỷ nhỏ bình thường không sợ trời không sợ đất đều có chút mất can đảm.
Đám trẻ vốn còn hướng trung niên nhân quơ tay múa chân nói cái gì chợt nghe thấy trên đầu một tiếng sấm nổ cực kỳ lớn, tia chớp lóe lên chiếu rực cả bầu trời liền hoảng sợ bỏ chạy tứ tán ai về nhà nấy. Dù sao chơi đùa lâu như vậy bọn chúng cũng có chút mệt rồi.
Trung niên nhân nhìn thấy cảnh này lắc đầu chán nản, trở tay đóng chặt lại cánh cửa cho mưa gió khỏi tạt vào.
Bên trong phòng chỉ có một ngọn nến nhỏ cho nên ánh sáng hơi tối tăm.
Từ bên trong phòng bên đi ra một nữ tử vô cùng xinh đẹp, bộ y phục tầm thường khoác lên người nàng giống như bỗng chốc trở thành tơ lụa thượng hạng, đây chính là Mộc Huyền Linh mười năm trước đã không một tiếng động chạy trốn khỏi tổng bộ của Lạc Hồng Thương Hội.
“Dịch dung thì cũng dịch dung thành bộ dạng anh tuấn đẹp trai một chút! Ai đời lại giống như ngươi, bình thường đã chẳng ra làm sao rồi còn lựa chọn một khuôn mặt như con gấu thế này để dịch dung thành, thực chẳng còn gì để nói nữa.” Mộc Huyền Linh nhìn trung niên nhân trước mặt một phen rồi chán nản lắc đầu.
Ngày nào cũng phải đối diện với khuôn mặt xấu xí này, dù cho hắn không nói năng câu nào cũng đủ khiến cho nàng tâm phiền ý muộn.
Trung niên nhân nghe thế thì cười trả lời, âm thanh đã trở nên thay đổi hoàn toàn lúc nãy: “Hiện tại ta đang là nhân vật bị nhân yêu hai tộc truy bắt, không cẩn thận thì làm sao có thể sống tới tận bây giờ.”
Vừa nói hắn liền đưa tay lột ra từ trên mặt một tấm mặt nạ da người, Y thì ra là một nam tử trẻ tuổi có khuôn mặt bình thường mà thôi. Người này chính là Lý An.
“Linh thạch đã sắp hết rồi!” Mộc Huyền Linh đi tới bên cạnh Lý An, nói.
“Tình trạng của tỷ tỷ thế nào rồi?” Lý An gật đầu rồi hỏi.
“Vẫn như vậy, trông như có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào tuy nhiên trước mắt vẫn còn chưa có tiến triển.” Mộc Huyền Linh lắc đầu nói, âm thanh có chút chán nản.
Mười năm qua nàng vẫn cẩn thận chăm sóc cho Lý Tiểu Hoa, linh thạch tiêu hao mảy may không hề tiếc, tình trạng của Lý Tiểu Hoa đúng là dùng tốc độ nhanh chóng tốt lên rất nhiều tuy nhiên bao giờ mới có thể chân chính tỉnh lại thì nàng cũng chỉ có thể thúc thủ vô sách mà thôi.
Lý An đi tới hé mở cửa chính, gió lạnh cộng thêm hơi nước lập tức hất thẳng vào mặt, hắn trầm giọng lẩm bẩm: “Xem ra phải rời khỏi nơi này một chuyến rồi.”