Chương 338: Kinh tâm động phách
( Chúc các độc giả trung thu vui vẻ, gia đình đoàn viên hạnh phúc, ai có người yêu thì đầu bạc răng long, ai chưa có người yêu như tui thì phấn đấu đi kiếm nhé!! Trung thu này tác không có ai tặng bánh buồn quá, thôi thì các anh chị em động viên tác một đề cử cùng đánh giá được không ạ??!!!!!)
…
Nắng vàng xuyên qua khe hở giữa màn mây chiếu xuống đại địa, quang huy vẩy khắp vạn dặm.
Ánh nắng đầu thu không còn cảm giác nóng rát ngược lại khiến cho người ta cảm thấy ấm áp trong lòng, cảm giác giống như toàn thân đều đang ngâm trong một bồn nước nóng đang bốc khói nhè nhẹ.
Vệt nắng khổng lồ hình dạng dài dẹt như vết kiếm, kéo dài một mực từ cuối chân trời phía đông tới cuối chân trời phía tây, rộng lớn không thể nhìn thấy điểm cuối.
Toàn bộ Linh Kính Thành vừa khéo rộng bằng bề ngang của vệt sáng, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên khiến cho gần trăm vạn con người trong thành đều giống như buông bỏ được gánh nặng.
Đã hơn ba tháng thời gian, lần đầu tiên đám mây đen đè ép trên đầu của trăm vạn con người đã bị một kiếm xua tan.
Bộ Giao Cốt khổng lồ tại trên không trung đột ngột chia làm hai nửa, vết cắt kéo thẳng từ đỉnh đầu xuống đuôi, bề mặt vết cắt sắc bén như gương. Trên thân nó vô số huyết lôi điên cuồng nổ tung tạo nên một quang cảnh vô cùng mỹ lệ, trên người huyết văn không ngừng điên cuồng nhấp nháy.
Chưa tới một khắc thời gian sau, Giao Cốt vừa rồi dùng sức của một người đánh cho cao thủ khắp nhân tộc bỏ chạy tan tác đột nhiên từ trên không rơi thẳng xuống mặt đất.
Bịch một tiếng, hai nửa bộ xương bị chính lực va chạm do trọng lượng của mình gây ra đánh cho nát vụn thành ngàn vạn mảnh nhỏ.
Huyết lôi ở trên không vẫn đang không ngừng nổ tung, vô số tia sét hướng mặt đất điên cuồng tàn phá, uy lực lớn tới khủng khiếp.
Trong vô số mảnh vỡ của giao cốt, một chiếc xương sườn vỡ tung thành hơn trăm mảnh, một mảnh vỡ trong đó bay lên không vài mét rồi rơi xuống mặt đất, bên trên bề mặt vẫn còn một vài huyết văn tỏa ra hào quang rực rỡ.
Nếu như so sánh với thân hình dài hơn trăm mét mà nói, mảnh vỡ xương sườn này thực chỉ là một hạt bụi, giống như trên một ngọn núi đá lấy ra một viên sỏi bình thường.
Tuy nhiên bên cạnh mảnh vỡ này lại đứng lấy một cái thân hình so với nó chỉ cao chưa tới một phần ba.
Lý An ngửa đầu nhìn mảnh vỡ lớn như một căn phòng nhỏ rơi xuống cách hắn chưa tới ba bước chân, bề mặt ngoại trừ huyết văn thần bí ra còn có vô số vết nứt đan xen lẫn nhau như mạng nhện.
Hắn lúc này trên người bạch y tung bay phần phật, trong tay Thiên Gia Kiếm quang mang chói mắt, cả thân hình đều phủ lên một lớp hào quang khiến cho hắn trông như không thuộc về phương thế giới này.
Nghĩ tới việc một bóng người bé nhỏ như vậy lại có thể chém ra một kiếm đem màn trời đều muốn chẻ đôi, một kiếm đem bộ Giao Cốt lớn như tòa núi chém thành vô số mảnh vụn thực sự khó mà tin nổi.
Tuy nhiên trên đầu thành mấy vạn con người đều nhìn được rõ ràng việc không thể tin được này.
Bởi vì khoảng cách giữa hai bên rất xa cho nên dù là người có thị lực rất tốt cũng chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy bóng người của Lý An, hắn đứng xen giữa vô số mảnh vụn của Giao Cốt trông giống như một tảng đá nhỏ lăn lóc trên mặt đất. Nếu như không phải có ý tìm kiếm chắc chắn sẽ không thể nào nhìn thấy được.
Lý An hít một hơi thật sâu, trở tay tra Thiên Gia Kiếm vào vỏ. Chỉ là lúc này bàn tay của hắn đang run lên bần bật, mạnh tới mức hắn phải thử tới lần thứ ba mới có thể tra thanh Thần Khí này vào vỏ.
Một kiếm vừa rồi quá mức đáng sợ, đáng sợ tới mức ngay cả hắn là người tung chiêu cũng sợ tới vỡ mật.
Người khác đứng từ xa có thể nhìn thấy một kiếm kia đem thiên địa đều làm cho lu mờ thất sắc, đem trên đầu biển mây vạn dặm đều chém làm hai nửa. Tuy nhiên chỉ có người trong cuộc như hắn mới thực sự cảm nhận được một chiêu vừa rồi rốt cuộc khủng khiếp tới mức nào.
Không cần nghi ngờ gì, dù là lôi châu do Giao Cốt thả ra hay là Thiên Gia Kiếm một kiếm đều có thể dễ dàng đem hắn tru sát, thậm chí ngay cả xương cốt cũng không lưu lại một mảnh vụn. Vừa rồi trong cảm giác của hắn bản thân giống như trở thành một con thuyền nhỏ giữa đại dương đang lồng lộng gió bão, chỉ cần một cơn sóng tùy tiện quét qua thôi cũng đã đủ đem hắn đánh chìm xuống đáy biển sâu thẳm, vạn vạn năm trôi qua không nhìn thấy ánh mặt trời.
Dù đã tra Thiên Gia Kiếm vào vỏ tuy nhiên hắn vẫn không buông ra chuôi kiếm, hai mắt nhắm chặt lại đắm chìm trong cảnh tượng khủng bố vừa rồi.
Đây mới chân chính là sức mạnh!
So sánh với một kiếm này, dù là Kim Huyết Cảnh hay Nhị Châu Cảnh, dù là kim thân bất hoại hay pháp thuật bản mệnh thâm sâu khó dò, tất cả đều không đáng nhắc tới.
Trang Ngọc cùng với Lão Giả gầy gò đứng trên đầu thành, rung động do một kiếm vừa rồi đem lại cho bọn hắn không hề thua kém người trong cuộc như Lý An một chút nào.
Lão giả gầy gò nuốt một ngụm nước bọt, không nhìn bóng người kia nữa mà quay đầu đi chỗ khác.
Theo hướng lão nhìn có thể nhìn thấy Chu Kiến Sơn cùng với Mặc Giao đang điên cuồng bỏ chạy. Hai kẻ này từ đầu tới cuối đều là một bộ tâm trạng nhàn nhã, phong thái ung dung giống như đã nắm chắc tất cả mọi chuyện trong tay, lúc này đây phong phạm cao nhân ấy nào còn lại chút nào, kẻ nào kẻ nấy như chó nhà có tang mà liều mạng trốn chạy.
Mặc Giao đã hiện ra chân thân cưỡi gió bay đi. Chu Kiến Sơn phía sau lưng cũng mọc ra một đôi cánh dài tới hơn mười mét, mỗi lần vẫy cánh một cái đều có thể bay ra xa mấy trăm mét, tốc độ so với Mặc Giao bên cạnh còn nhanh hơn một phần.
Lão giả gầy gò không đuổi theo, dù cho không phải đang bị trọng thương thì lão cũng không đuổi kịp hai kẻ này.
Không biết trôi qua bao lâu, Trang Ngọc đi lên phía trước một đoạn, giọng nói vẫn còn run rẩy: “Lý… hội… chủ! Ngài không sao chứ?”
“Ta không sao!” Lý An nở một nụ cười khó coi còn hơn khóc, sắc mặt ửng đỏ bất thường. “Nơi này cũng không phải là chỗ nói chuyện, chúng ta trước vào thành cái đã.”
“Đúng vậy!” Trang Ngọc vội vàng gật đầu, cố gắng nuốt xuống ngụm máu tươi đã trào lên tới cổ họng, mỉm cười trả lời.
Hai người dưới vạn chúng chú mục một lần nữa trở về Linh Kính Thành.
Cả tòa thành rộng lớn này đều im lặng, ngoại trừ tiếng gió thổi hu hu ra thì không có bất kỳ âm thanh nào khác.
Lý An không quản những xung quanh, cáo biệt Trang Ngọc cùng lão giả gầy gò một cái rồi đi thẳng trở về Lạc Hồng Thương Hội.
Xung quanh không ai nói cái gì, càng không có người cả gan dám ngăn cản.
Đợi tới khi bóng người của hắn đã biến mất ở cuối đường một lúc lâu, Trang Ngọc mới nhìn sang lão giả gầy gò bên cạnh mà hỏi: “Sư Phụ! Chuyện này….?”
“Thiếu niên kia chính là hội chủ Lạc Hồng Thương Hội mà con từng nhắc tới với ta hay sao?” Lão giả đã lấy lại được phần nào bình tĩnh, chậm rãi nói.
“Đúng vậy! Tuy nhiên trước khi mất tích tại Long Châu Tụ Hội hắn dù cho lợi hại nhưng thực lực tuyệt đối vẫn còn xếp sau đồ nhi. Tại sao chỉ mới thời gian ngắn như vậy mà thực lực của hắn đã đạt tới trình độ khủng bố như vậy? Một kiếm vừa rồi thậm chí ngay cả phụ thân cũng không chém ra được. Chẳng nhẽ hắn từ đầu tới cuối đều đang giấu giếm thực lực chân chính của mình.” Trang Ngọc lắc đầu, giống như đang nói với lão giả lại giống như đang lẩm bẩm một mình.
“Không phải!” Lão giả nhếch miệng cười, trong ánh mắt ánh lên một sợi hào quang trước giờ chưa từng xuất hiện.