Chương 337: Thiên địa dị tượng
Cảnh tượng đẫm máu trong tưởng tượng không xuất hiện.
Ngay khi móng vuốt của Giao Cốt còn cách mặt đất khoảng mười mét thì phía trước đột nhiên nổi lên một đoá mây đen.
Hắc vân ban đầu chỉ nhỏ như một chấm đen trong không khí tuy nhiên cấp tốc phình lớn lên, chớp mắt một cái nó đã trở thành một đoá hắc vân rộng hơn mười mét đem một vùng không gian đều che phủ lại.
Trang Ngọc cùng lão giả gầy gò đứng trên mặt đất ngửa đầu lên nhìn chỉ thấy bầu trời đột nhiên chuyển từ xanh trong vạn dặm thành âm trầm khủng bố, tầng mây ở ngay trên đầu giống như bầu trời cũng đã sụp xuống.
Giao Cốt thân hình khổng lồ không hề do dự lao thẳng vào đoá hắc vân. Thân hình khổng lồ có thể đục núi phá thành ấy vậy mà lại không thể nào vượt qua được một đám mây. Thân hình của nó trầm xuống khoảng vài mét rồi dừng hẳn, một phần nhỏ thân hình của nó đã bị đoá hắc vân nuốt trọn.
Nhìn từ bên ngoài hắc vân chỉ hơi rung động một trận liền ổn định lại, từ bên trong tách ra một đám mây đen cuốn Trang Ngọc hai người bay ra xa.
Giao Cốt nhìn thấy cảnh này giận dữ gầm lên một tiếng đinh tai nhức óc, trên thân vô số huyết lôi không ngừng nổ tung.
Bên trong mây đen vô số tia sét đỏ lăn lộn không ngừng như ngàn vạn con tiểu giao đang cấu xé, khí thế mười phần khủng bố.
Huyết lôi khí thế càng ngày càng tăng, chưa tới nửa khắc đám mây đen kịt như mực đã bị nhuộm thành màu đỏ. Hắc vân cuối cùng cũng không thể nào chịu nổi nữa mà ầm ầm nổ tung thành vô số mây đen tứ tán bốn phía.
Cùng lúc đó Trang Ngọc cùng Lão giả gầy gò đã được đoá mây đen hộ tống bay ra ngoài một dặm.
Hai người ngồi trên đám mây mặc kệ cho nó đem theo mình bay về phía Linh Kính Thành, trên mặt đều một vẻ mù mịt. Trang Ngọc khẽ vỗ nhẹ vào đoá hắc vân bên dưới cảm thấy mềm mại như bông, bên trên truyền tới từng tràng lạnh lẽo cảm giác vô cùng đặc biệt.
Giao Cốt cũng không đuổi theo mà im lặng phiêu phù trên tầng trời thấp, ánh mắt chằm chằm nhìn vào một điểm trên mặt đất.
Tất cả những người khác nhìn thấy cảnh này đều vô thức nhìn theo nó thì kinh ngạc phát hiện trên mặt đất không ngờ lại có một bóng người.
Có thể khẳng định bóng người này vừa mới xuất hiện, nơi đó ban đầu ngoại trừ Trang Ngọc cùng lão giả gầy gò ra thì không có một người nào.
Bởi vì khoảng cách rất xa cho nên những người khác không thể nhìn thấy diện mạo của bóng người, chỉ thấy xung quanh hắn vô số mây đen giống như sông đổ vào biển không ngừng chìm vào thân hình của hắn. Chẳng bao lâu toàn bộ mây đen đều đã biến mất, bầu trời lại một lần nữa xanh trong cao vời vợi.
Trang Ngọc cùng lão giả gầy gò đã được đưa tới trên đầu tường thành, đám mây đen sau khi thả hai người xuống thì nhanh chóng bay trở về bóng người, tốc độ nhanh tới mức chỉ nhìn thấy một cái bóng mờ.
“Lý hội chủ?!”
Trang Ngọc không thể tin được lẩm bẩm, vết thương trên người đang không ngừng bốc lên hàn khí trắng xoá, khuôn mặt trắng bệch.
Lão giả gầy gò tình trạng đã không đáng ngại, hắn đi lên phía trước căng mắt ra nhìn bóng người kia, lẩm bẩm: “Đúng là hắn!”
Cũng không biết bộ Giao Cốt đáng sợ kia vì sao lại đột nhiên yên lặng lơ lửng trên không mà không tiếp tục động đậy, trên thân huyết lôi ngược lại ngày một nhiều.
Lý An hai chân đứng trên mặt đất, thân hình so với con quái vật khổng lồ ở trên đầu chẳng khác nào một hạt bụi.
Trên người hắn bạch y tung bay phần phật như chiến kỳ, một đầu tóc đen không ngừng rung động, sau lưng là một thanh trường kiếm ngoại hình vô cùng bình thường.
Trên người của hắn không có huyết lôi đùng đoàng nổ tung, không có kim quang rực rỡ chói mắt tuy nhiên không hiểu vì sao trong mắt của tất cả những người có mặt ở đây, hắn giống như đang cùng bộ Giao Cốt trên không giằng co, khí thế không hề thua kém chút nào.
Giao Cốt chầm chậm bay lên không, đợi tới khi cách mặt đất khoảng trăm mét rồi dừng lại hẳn. Nó một lần nữa mở to cái miệng khổng lồ của mình, trên thân vô số huyết lôi chầm chậm tụ lại thành một quả lôi cầu phía trước miệng của nó.
Lôi cầu ban đầu kích cỡ rất nhỏ tuy nhiên rất nhanh đã đạt tới kích thước hơn mười mét, hơn nữa theo vô số huyết lôi không ngừng đổ vào kích cỡ của nó vẫn đang tiếp tục tăng lên nữa.
Dù cách xa tới mấy dặm, thậm chí là mấy chục dặm nhưng tất cả mọi người đều bị khí tức hủy diệt truyền tới từ trên lôi cầu làm cho lông tóc dựng đứng, một cỗ khí lạnh dọc theo xương sống chạy thẳng lên đầu khiến cho bọn hắn run rẩy.
Mặc Giao cùng Chu Kiến Sơn cùng lúc tái mét khuôn mặt, thân hình không ngừng lui lại phía sau.
“Bộ Giao Cốt kia điên rồi! Nó đang chuẩn bị toàn lực đánh ra một kích hay sao?” Chu Kiến Sơn thất thanh hét lớn, để cho một kẻ tâm tư âm trầm như hắn trở nên thất thố như thế này thực sự là không dễ dàng.
Bọn hắn còn định nếu như nhân tộc cứng đầu bám trụ trong Linh Kính Thành không ra thì sẽ để cho Giao Cốt toàn lực một kích đem tường thành đánh nát thành mảnh vụn.
“Tên kia là sao? Vì sao Giao Cốt tiền bối lại muốn toàn lực tấn công hắn?” Mặc Giao so ra bình tĩnh hơn rất nhiều, hắn không khỏi nghi hoặc tự hỏi.
Chỉ là ở đây sẽ không có ai có thể trả lời câu hỏi này cho hắn.
Trên đầu lôi cầu đã lớn hơn ba mươi mét, huyết sắc quang mang chói mắt hắt xuống khiến cho hai mắt của Lý An hơi nheo lại.
Hắn không nhìn bộ Giao Cốt, cũng không nhìn lôi cầu có thể hủy thiên diệt địa trên đầu kia mà nhìn thẳng Mặc Giao cùng Chu Kiến Sơn cách xa hơn mười dặm, còn có phía sau nữa đại quân yêu tộc đen kịt che kín cả trời đất. Âm thanh của hắn không lớn nhưng vang vọng trong thiên địa mãi không chịu dừng lại.
“Hôm nay Lý mỗ sẽ thay mặt nhân tộc dạy các ngươi một bài học!”
Lời vừa dứt, hắn vươn tay rút ra thanh trường kiếm sau lưng. Lưỡi kiếm phát ra bạch quang chói lọi, đợi khi toàn bộ lưỡi kiếm dài gần hai mét đều bộc lộ trong không khí, hào quang do nó phát ra có thể trực tiếp cùng thiên địa tranh phong, ngay cả huyết sắc quang mang do lôi cầu phát ra cũng trở nên không còn như vậy chói mắt.
Tuyệt đại đa số nhân tộc cùng yêu tộc đều bị cường quang chiếu rọi cho hai mắt nhắm chặt, dù có kẻ hung ác mở trừng hai mắt cũng sẽ chỉ nhìn thấy thiên địa một mảnh sáng lòa ngoài ra cái gì cũng không thể nhìn thấy.
Rất ít đỉnh cấp cao thủ mới có thể lờ mờ nhìn thấy được cảnh tượng bên trong bạch quang.
Giao Cốt lắc đầu vẫy đuôi, toàn thân xương cốt đều răng rắc loạn hưởng từng trận, lôi cầu lúc này đã lớn hơn năm mươi mét chầm chậm chìm xuống bên dưới.
Lý An ngửa đầu nhìn lôi cầu rơi xuống, trong lòng cảm tưởng như mặt trời trên cao đang bị người buộc dây kéo xuống trần gian. Hắn thoải mái cười to một tiếng, trong tay Thiên Gia Kiếm nhẹ nhàng hướng lôi cầu chém một kiếm, động tác cũng rất chậm.
Một đạo kiếm quang dài tới hơn một dặm từ mặt đất phóng thẳng lên trời, khí thế như muốn đem bầu trời chém làm hai nửa.
Bạch quang tắt vụt, thiên địa một lần nữa khôi phục bộ dạng vốn có của nó.
Vô số người bởi vì bị cường quang chiếu rọi cho nên hai mắt bị mù tạm thời, phải đợi một lúc lâu mới khôi phục được thị giác.
Thứ đầu tiên bọn hắn nhìn thấy chính là màn trời đã bị chém làm hai nửa.
Nói chính xác hơn thì màn mây đã bị chém làm hai nửa. Trên bầu trời có nơi nhiều mây có nơi ít mây, tuy nhiên mây trắng trên trời phân làm hai nửa lại vô cùng rõ rệt, vết cắt thẳng tắp kéo dài từ đông sang tây không nhìn thấy điểm cuối.
Một cảnh tượng này hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của mọi người.
Hơn nữa không chỉ những người có mặt ở Linh Kính Thành mới nhìn thấy một màn thiên địa dị tượng này mà toàn bộ nhân tộc trên lãnh thổ Kính Quốc cùng hai châu phía tây của Ngũ Linh Đế Quốc đều nhìn thấy dị tượng. Lúc này đây, ức vạn người đều đang ngửa đầu nhìn lên trời, bị cảnh tượng trên đầu làm cho trợn mắt há mồm.