Chương 336: Thực lực tuyệt đối
Một trận nhân yêu đỉnh cao chiến lực quyết đấu này chắc chắn sẽ trở thành một giai thoại lưu truyền rất lâu trong hai tộc. Chỉ là đối với yêu tộc mà nói, đây là một hồi chiến công vang dội, không chỉ thể hiện được yêu loại hữu dũng mà còn hữu mưu.
Đối với nhân tộc mà nói, đây chính là một vết nhơ đen đúa không thể rửa sạch được. Nhiều như vậy nhân tộc, vô số luyện thể sĩ cùng luyện khí sĩ, cứ như vậy không đánh tự bại bị đuổi ra khỏi địa bàn nhà mình. Thậm chí ngay cả trận quyết đấu thứ năm quyết định trực tiếp tới thắng bại chung cuộc cũng không dám nghênh chiến.
Kể từ ngày hôm nay trở đi, Thanh Châu sẽ trực tiếp trở thành yêu tộc địa bàn. Trang Ngọc cùng đám người Nam Việt Vương Phủ, còn có vô số thế lực lớn nhỏ trong thành chắc chắn sẽ trở thành ngàn năm công tội, dù có chết đi vô số năm vẫn sẽ có kẻ bất bình lôi tên bọn hắn ra chửi rủa thậm tệ.
Trang Ngọc tự nhiên biết rõ điểm này, Nam Việt Vương Phủ đã cai quản Thanh Châu được hơn ba trăm năm, không ngờ hiện tại lại phải chạy trốn tha hương như thế này. Nghĩ tới phụ thân đang chiến đấu nơi biên cương, nàng không khỏi cảm thấy hổ thẹn trong lòng.
Chỉ là nàng cũng đã không còn cách nào khác nữa rồi.
Đang khi tất cả mọi người tưởng chừng mọi chuyện tới đây sẽ kết thúc, nhưng không.
Trên bầu trời, Giao Cốt ngự gió bay lượn trên đầu đội ngũ nhân tộc không ngừng, vô số huyết lôi đùng đoàng nổ tung ngay bên tai khiến cho đám người sợ tái mặt.
“Chuyện này là sao? Chúng ta đã nhận thua rồi?” Trang Ngọc cũng không nhịn được sợ hãi trong lòng, hướng Mặc Giao tra hỏi.
Mặc Giao biểu cảm trên mặt cũng tràn đầy bất đắc dĩ, hắn cười khổ lắc đầu: “Xem ra Giao Cốt tiền bối không chấp nhận kết thúc như vậy! Ta cũng không có cách nào.”
Lời hắn vừa dứt, Giao Cốt trên không đã cúi xuống cái đầu lâu khổng lồ nhìn chằm chằm vào Trang Ngọc, bên trong hốc mắt hai đoá lam diễm đột nhiên mãnh liệt bùng lên.
Giống như đôi mắt con người đang trừng lên tức giận.
Tất cả mọi người đều cảm nhận được một cỗ áp lực cực lớn từ bên trên ép xuống, những kẻ thực lực yếu ớt thậm chí đã không chịu nổi bị đè bẹp trên mặt đất mà rên rỉ không ngừng.
Trang Ngọc chống cự lại kinh người áp lực, ngửa đầu cùng Giao Cốt đối diện.
Khi nhìn vào bên trong hai đoá lam diễm đang điên cuồng bập bùng đó không hiểu sao nàng lại cảm thấy có phần quen thuộc, một cảm giác chán ghét tận xương tủy đột ngột dâng lên.
“Cái này….!”
Giao Cốt giống như bị nàng thách thức làm cho kích động, ngửa đầu gầm lên một tiếng đinh tai nhức óc, vô số huyết lôi tụ lại thành một quả lôi cầu ở trong miệng.
“Nó định tấn công, mau tản ra!” Lão giả gầy gò nhìn thấy cảnh này tròng mắt co lại giống như lỗ kim, âm thanh khàn đặc hét.
Lời còn chưa dứt thân hình lão đã hóa thành một cái bóng mờ chạy ra xa mấy chục mét, hai tay ôm chặt Trang Ngọc đang ngẩn người.
Giao Cốt quay đầu nhìn theo hướng lão giả chạy trốn, trong miệng huyết lôi càng trở nên nồng đậm.
Huyết lôi càng ngày càng dày đặc, tuy nhiên khi khí thế đạt tới đỉnh cao nó lại đột nhiên mất đi hào quang rồi tiêu tán đi mất. Thay vào đó toàn bộ thân hình dài hơn trăm mét của Giao Cốt lại nổi lên một vầng huyết quang nồng đậm.
Mùi máu tươi lập tức choáng lấy vùng không gian này.
Trang Ngọc nhìn thấy huyết quang tiêu tán thì trong lòng thở phào một hơi, nàng hơn ai hết biết rõ thứ này lợi hại tới mức nào. Vị hội chủ trẻ tuổi của Lạc Hồng Thương Hội chính là bị huyết lôi đánh cho trọng thương không đứng dậy nổi.
Đợi tới lúc này nàng mới chú ý tới trên thân Giao Cốt, vô số văn tự màu đỏ tươi đang phát ra huyết quang chói mắt, hơn nữa ánh sáng còn liên tục sáng tối bất định như đang hít thở.
Chính những huyết tự này đang trói buộc Giao Cốt ngăn nó không xuất thủ tấn công nàng.
Trang Ngọc mãnh liệt quay đầu nhìn sang Mặc Giao, quả nhiên nhìn thấy hắn không biết từ lúc nào đã hiện lên chân thân, thân hình khổng lồ lơ lửng cách mặt đất khoảng năm trượng, hai mắt cũng bắn ra huyết quang nồng đậm.
Chu Kiến Sơn từ đầu tới cuối thần sắc vẫn luôn thong dong lúc này cũng đã trở nên trầm trọng, thậm chí trong ánh mắt còn không che giấu nổi sự sợ hãi. Hắn hướng nhân tộc hét lớn: “Còn không mau chạy trốn, ngay cả chúng ta cũng không thể nào kiểm soát hoàn toàn Giao Cốt.”
Những lời này của hắn căn bản là thừa thãi, những người có mặt ở nơi này nhìn thấy Giao Cốt tạm thời bị vây khốn đều đang liều mạng mà chạy trốn, người chạy nhanh nhất thậm chí đã cách xa mấy dặm.
Trên thân Giao Cốt huyết quang ngày một nồng đậm, tuy nhiên xen lẫn trong đó còn có những tia huyết lôi nhỏ li ti như ngàn vạn mũi kim thêu.
Mặc Giao đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, thân hình to lớn trực tiếp từ trên không rơi bịch xuống đất.
Huyết quang trên người Giao Cốt nhấp nháy mấy lần rồi tắt vụt đi, thân hình khổng lồ của nó một lần nữa lấy lại tự do, ngự gió nhanh như chớp phóng về phía trước. Nhìn theo phương hướng của nó có thể nhìn thấy Trang Ngọc cùng Lão Giả gầy gò đang liều mạng chạy trốn.
Bọn hắn cũng không chạy trốn theo hướng trở về Linh Kính Thành như những người khác mà lựa chọn hướng ngược lại. Quả nhiên Giao Cốt đối với toàn bộ những người khác hoàn toàn không để ý mà đuổi theo hai người, hay nói đúng hơn là nó đang đuổi theo Trang Ngọc.
Tốc độ của Trang Ngọc hai người hiển nhiên rất nhanh, đáng tiếc so với Giao Cốt ngự gió cưỡi mây thì không đáng nhắc tới. Rất nhanh khoảng cách mấy dặm giữa hai bên đã bị rút ngắn xuống còn chưa tới trăm mét.
Giao Cốt há cái miệng khổng lồ chỉ còn hàm răng trắng hếu của nó phun ra một mũi tên tạo thành từ huyết lôi. Huyết tiễn chỉ dài cỡ một mét, kích cỡ so với thân hình Giao Cốt thì chỉ như một sợi lông tuy nhiên tốc độ lại nhanh tới kinh người, bên trên huyết quang nồng đậm tới cực hạn.
Phải đợi tới khi huyết tiễn đã bay tới sau lưng Trang Ngọc thì bên tai những người khác mới vang lên một tiếng sấm nổ đinh tai nhức óc. Âm thanh lớn tới mức khiến cho đông đảo nhân tộc đứng trên đầu tường cách đó mấy chục dặm đều hai tai rỉ máu, trực tiếp bị đánh thành một người điếc.
Điện quang hỏa thạch ở giữa, Trang Ngọc chỉ có thể vô thức tụ tại linh lực phía sau lưng tạo thành một miếng hộ tâm kính lớn như lòng bàn tay, ngoài ra hoàn toàn không thể tránh được một đòn này.
Lão giả gầy gò phản ứng nhanh hơn nàng một chút, trong tay xuất hiện một cây trường thương do bạch quang ngưng tụ thành hướng mũi huyết tiễn đâm tới.
Đáng tiếc chính là bạch quang trường thương vừa rồi đã đâm chết một con hung thú đỉnh cấp đối diện với huyết tiễn lại không có sức hoàn thủ, song phương vừa va chạm thanh trường thương liền bị đánh tan thành điểm điểm hào quang tản ra bốn phương tám hướng.
Cả Trang Ngọc cùng lão giả gầy gò đều bị huyết tiễn bắn xuyên qua, sau đó huyết tiễn chui vào trong mặt đất không còn thấy bóng dáng.
Dù đã tránh được chỗ yếu hại nhưng cả hai người đều bị một kích đánh cho trọng thương nằm trên mặt đất, trong thời gian ngắn không có ai đứng dậy nổi.
Giao Cốt nhanh như chớp bay tới phía trên hai người, lần này nó không tiếp tục phun ra huyết quang mà dùng song vuốt dưới bụng vồ xuống.
Song vuốt của nó tuy chỉ còn là xương cốt trắng hếu nhưng sắc bén tới dọa người, kích cỡ lớn như một căn phòng, móng vuốt nhọn hoắt lấp lánh hàn quang dọa người. Nếu như thực sự bị cặp móng vuốt này vồ trúng mà nói, đừng nói là hai vị luyện khí sĩ da non thịt mềm, dù cho là Kim Huyết Cảnh cũng sẽ trực tiếp bị vồ chết tại chỗ.