Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
dau-la-nu-nhi-xuong-nui-thoi-ta-la-tuyet-the-dau-la.jpg

Đấu La: Nữ Nhi Xuống Núi, Thổi Ta Là Tuyệt Thế Đấu La

Tháng 2 9, 2025
Chương 277. Đường đi kết thúc cũng là khởi đầu mới! Chương 276. Tân sinh diễn thuyết! Mặc sức tưởng tượng hư vô mờ mịt tương lai? Trân quý lập tức! Tiến về Thần Giới
phi-thang-tien-gioi-khong-cam-lam-trau-ngua.jpg

Phi Thăng Tiên Giới, Không Cam Làm Trâu Ngựa!

Tháng 1 14, 2026
Chương 500:Chiếm không đi Chương 499:Liên minh phá toái
ta-deu-nhanh-thanh-tien-de-nguoi-de-ta-di-thi-dai-hoc.jpg

Ta Đều Nhanh Thành Tiên Đế, Ngươi Để Ta Đi Thi Đại Học?

Tháng 1 7, 2026
Chương 772: Đốt thần đan, Tướng Liễu chân huyết hiện! Chương 771: Có thể so với đạo khí càn khôn bích quang châu!!!
comic-nuoi-thanh-supergirl-thu-duoc-superman-suc-manh

Comic: Nuôi Thành Supergirl, Thu Được Superman Sức Mạnh

Tháng 10 27, 2025
Chương 328: Kết thúc Chương 327: Lăn lộn có hay không địch tránh
chuyen-tot-lam-tan-ta-can-phai-thanh-tien.jpg

Chuyện Tốt Làm Tận Ta Cần Phải Thành Tiên

Tháng 1 18, 2025
Chương 305. Vũ trụ Chúa Tể Chương 304. Chuẩn bị ở sau
bam-ngon-tay-tinh-toan-nguoi-la-dao-pham

Bấm Ngón Tay Tính Toán, Ngươi Là Đào Phạm!

Tháng 1 3, 2026
Chương 1319: Làm sao có thể? ! Chương 1318: Chúng ta nếu không thì giật dây một chút?
lang-thien-doc-ton

Lăng Thiên Độc Tôn

Tháng 1 6, 2026
Chương 2920: Vạn Luyện Ma Môn thần tử Chương 2919: Vân Đỉnh Thiên Cung tôn nghiêm!
one-piece-ta-xay-dung-sieu-cap-thanh-tri-hai-quan

One Piece: Ta Xây Dựng Siêu Cấp Thành Trì Hải Quân

Tháng mười một 13, 2025
Chương 497: Quân Lâm vũ trụ chính nghĩa (đại kết cục) Chương 496: Chúng ta còn muốn chống cự sao?
  1. Dị Giới Thương Nhân
  2. Chương 335: Trận chiến cuối cùng
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 335: Trận chiến cuối cùng

Hôm nay là một buổi sáng đầu thu ấm áp, bầu trời trong vắt như vừa được lau chùi tỉ mỉ một trận, mặt trời tỏa ra ánh sáng màu vàng cam phá lệ ấm áp, trong không khí thoang thoảng mùi cỏ cây trong vắt.

Tuy nhiên phía trước Linh Kính Thành, trên tầng trời thấp nhưng lại bị bao trùm trong một đám mây đen kịt như mực rộng tới mấy dặm ép tới toàn bộ dân chúng trong thành thở không nổi.

Đám mây đen vô cùng nổi bật trên nền trời màu xanh thẫm giống như có người chấm đầu bút lông thật lâu trên giấy trắng làm cho mực loang ra một khoảng rộng. Bên trong đám mây không ngừng phát ra từng trận sấm nổ đinh tai nhức óc, vô số huyết lôi như ngàn vạn con tiểu xà du tẩu ngang dọc khiến người người sởn tóc gáy.

Bỗng nhiên từ bên trong đoá yêu vân vang lên một hồi giao ngâm ngắn ngủi, một thân hình khổng lồ lắc đầu vẫy đuôi bay ra khỏi đoá mây đen.

Giao Cốt thân hình chỉ còn là một bộ xương dài tới hơn một trăm mét, toàn thân từng khối xương cốt đều long lanh như pha lê, bên trên vẽ vô số ký tự đỏ sậm vô cùng thần bí. Nó ở trên không bay một vòng sau đó chầm chậm hạ xuống cách mặt đất chưa tới mười mét, nhìn ở khoảng cách gần thân hình của nó chẳng khác nào một ngọn núi đang trôi nổi.

Trên đầu mây đen càng điên cuồng vần vũ tuy nhiên đã không còn huyết lôi ẩn hiện.

Giao Cốt nhìn đám nhân loại nhỏ bé trước mắt, bên trong hốc mắt chỉ còn hai đốm lam diễm lập lòe không thể nào truyền tải được nó đang nghĩ gì, có lẽ căn bản là nó đang không nghĩ gì cả.

Dù sao một người khi dẫm chết một con kiến hay một tổ kiến mấy trăm ngàn con cũng đã bao giờ suy nghĩ hay day dứt cái gì.

Đối diện với bộ xương của con linh thú đã chết năm trăm năm trước, Linh Kính Thành từ trên xuống dưới gần trăm vạn người đều im lặng như thóc, mỗi người dù hít thở cũng đều vô thức đều nén âm thanh lại tựa như sợ con quái vật kia để ý tới bản thân mình.

Trang Ngọc quay đầu nhìn những người khác bên cạnh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người một trung niên nhân mặc một bộ giáp trụ trắng như tuyết, đầu đội mũ có tua đỏ, hông đeo một thanh trường kiếm màu đen.

Kẻ này tên là Hứa Chử, chính là người đứng đầu trong Ngũ Hổ Tướng nổi danh khắp Thanh Châu, toàn bộ mấy chục vạn tinh binh trú đóng Linh Kính Thành đều là do vị này Hứa tướng quân một người thống lĩnh.

Hứa Chử là một tên Nhị Châu Cảnh luyện khí sĩ, năm chín mươi tuổi từng dẫn dắt một ngàn tinh binh đánh bại số lượng sơn tặc đông tới gấp mười mà thành danh. Uy tín của vị này đứng đầu Ngũ Hổ Tướng vô cùng cao, dù không phải người của Nam Việt Vương Phủ nhưng bên trong Linh Kính Thành cũng là dưới một người trên vạn người thân phận.

Trước khi bắt đầu nhân tộc đã ấn định tốt năm người sẽ tham gia quyết đấu, bốn người trước hoặc là thắng hoặc là mất mạng, hiện tại cũng chỉ còn Hứa Chử đại tướng quân chưa lên sân.

Mà đối thủ của hắn không nghi ngờ gì nữa chính là Giao Cốt.

Một trận chiến này chưa đánh đã nắm chắc thất bại, những người có mặt ở đây nhất thời trong lòng đều lâm vào tuyệt vọng, không ai lên tiếng, cũng không ai bước về phía trước.

Đại diện của yêu tộc ngoại trừ Giao Cốt ra cũng chỉ còn Mặc Giao cùng Chu Kiến Sơn còn sống. Nhìn thấy bên phía nhân loại mãi không phái ra người ra chiến đấu, Chu Kiến Sơn không nhịn được chất vấn: “Các ngươi đây là muốn trực tiếp nhận thua hay sao?”

Dù vừa thẳng tay bóp chết một vị Nhị Châu Cảnh luyện khí sĩ nhưng nhìn vẻ bề ngoài của hắn vẫn chẳng có gì khác thường ngày, thần sắc ung dung.

Mặc Giao cũng cao giọng tuyên bố: “Thắng bại là chuyện bình thường của binh gia, các ngươi có thể thắng hai trận cũng đã là ngoài ý muốn của ta. Nếu như hiện tại chủ động nhận thua mà nói, ta sẽ cho các ngươi thời gian ba ngày để rời khỏi Linh Kính Thành sau đó rời khỏi Thanh Châu. Trong khoảng thời gian này yêu tộc tuyệt đối không động một binh một tốt nào.”

Đầu tường vang lên một hồi xôn xao tuy nhiên mười mấy người đại diện cho nhân tộc đứng trước cửa thành lại không nói một câu nào.

“Hứa tướng quân?”

Một kẻ run giọng lên tiếng, âm thanh nhỏ như muỗi kêu vo ve bên tai.

Tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn bóng lưng màu trắng thẳng tắp như một thanh kiếm kia, chờ hắn làm ra quyết định.

Hứa Chử tuổi tác đã cao nhưng vẫn còn vô cùng anh tuấn phong độ, hắn đột nhiên nở một nụ cười như gió xuân thổi qua mặt, âm thanh vọng lên một dư âm khác thường khiến không ai có thể quên được: “Không chiến mà bại, đấy chính là sỉ nhục lớn nhất đối với một người lính. Dù có chết ta cũng phải chết ở trên chiến trường. Bộ xương kia, nào! Tới đây làm một trận.”

Nói xong hắn rút ra bầu rượu nhỏ bên hông uống một ngụm sau đó đổ phần rượu còn lại xuống đất, rút ra trường kiếm chầm chậm bước về phía trước.

Tuy nhiên khi mới bước ra tới bước thứ ba Hứa Chử đã bị chặn lại.

Trang Ngọc khàn giọng nói: “Hứa tướng quân xin hãy nghĩ lại! Trăm vạn dân chúng bên trong Linh Kính Thành còn cần ngài bảo hộ. Hiện tại thay mặt nhân tộc quyết chiến một trận, dù chiến tử cũng là một việc thống khoái khiến cho người ta than thở không thôi. Tuy nhiên khách quan suy nghĩ mà nói, đây chỉ là một việc hoàn toàn vô nghĩa mà thôi.”

Hứa Chử khựng lại bước chân, ánh mắt cụp xuống không lên tiếng.

Lão giả gầy gò nãy giờ vẫn im lặng tiến lên khẽ vỗ vai hắn một cái, lắc đầu: “Chúng ta cần một tên Hứa đại tướng quân bằng da bằng thịt chứ không cần một tên anh hùng ngu ngốc tự chui đầu vào chỗ chết. Trận đấu cuối cùng này cứ như vậy nhận thua đi thôi. Chỉ mong yêu tộc giữ đúng lời hứa của mình.”

Hứa Chử vẫn tiếp tục tiến lên, tuy nhiên bước đi của hắn càng ngày càng chậm, càng ngày càng nặng nề, tới khi bước ra bước thứ mười thì dừng hẳn.

Hắn tra trường kiếm vào vỏ, quay người đi trở về vị trí ban đầu.

Những người ở đây không ai nói gì, cũng không ai trong lòng khinh thường hắn hèn nhát. Tất cả mọi người chỉ có chung một cảm giác bất lực không sao xua tan đi nổi.

Đường đường là nhân tộc, đứng trước dị tộc uy hiếp lại chỉ có thể ủ rũ đầu hàng như thế này?

Hứa Chử cười nhạt một tiếng, hướng ánh mắt của mình lên bầu trời trong vắt phía xa. Rõ ràng chỉ một chút thời gian trôi qua mà thôi nhưng con người hắn đã có gì đó cốt lõi thay đổi, thay đổi không thể nào vãn hồi trở lại được nữa.

Trang Ngọc khẽ vỗ vai Hứa tướng quân một cái thật nhẹ sau đó tiến lên phía trước mấy bước, giọng nói vô cùng lớn nhưng có cảm giác như người đứt hơi: “Trận chiến cuối cùng chúng ta nhận thua! Trận quyết đấu này nhân loại đã bại, chúng ta sẽ lập tức rời khỏi Thanh Châu.”

“Ha ha! Nhân loại các ngươi không phải có câu kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt hay sao? Thẳng thắn nhận thua như vậy rất tốt, ít nhất cũng sẽ không đổ máu vô ích. Như đã nói từ trước, các ngươi có ba ngày để rời khỏi Linh Kính Thành, trong vòng một tuần phải rời khỏi Thanh Châu.” Mặc Giao vui mừng cười lớn, âm thanh mười phần lực lượng hoàn toàn trái ngược với Trang Ngọc.

Yêu tộc trước đó bởi vì tấn công Huyền Sơn Thành mà tổn thất vô cùng thảm trọng, Linh Kính Thành so với Huyền Sơn Thành còn muốn lớn hơn một bậc, hiện tại cũng không có trăm năm mới có một lần Thiên Cẩu Nuốt Trăng sự kiện. Nếu như cứng rắn tấn công mà nói yêu tộc dù cho có giành được chiến thắng cuối cùng đi chăng nữa cũng sẽ thương gân động cốt, không có mấy chục năm đừng mong có thể hồi phục lại được.

Hắn có thể không tốn một binh một tốt mà đoạt lấy Linh Kính Thành vào tay, chiến công này dù là ai cũng không thể làm ngơ được. Trong số những Thiên Ma được Yêu Hoàng đại nhân phái tới Kính Quốc hắn nhất định có thể trổ hết tài năng trở thành người xuất sắc nhất.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Quái Vật Group Chat
Ta Dù Sao Trường Sinh Bất Tử, Các Ngươi Tùy Ý
Tháng 1 15, 2025
ta-that-khong-co-thien-phu-tu-luyen-a.jpg
Ta Thật Không Có Thiên Phú Tu Luyện A
Tháng 1 24, 2025
cao-vo-bien-than-ma-kiem-kiem-chu-vo-dao-thong-than.jpg
Cao Võ: Biến Thân Ma Kiếm, Kiếm Chủ Võ Đạo Thông Thần
Tháng 1 15, 2026
con-khong-co-xuyen-viet-ta-thi-co-than-cap-tu-chat.jpg
Còn Không Có Xuyên Việt, Ta Thì Có Thần Cấp Tư Chất?
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved