Chương 332: Hai bộ hài cốt
Lý An men theo khe nứt đi vào sâu trong vách đá, vốn chỉ là một khe hẹp dài hơn một mét, rộng chưa tới một gang tay nhưng không ngờ lại sâu tới không thể ngờ được. Hắn một mực đi hơn một canh giờ vẫn chưa nhìn thấy điểm cuối cùng của nó, hơn nữa theo như cảm giác của hắn thì bản thân không những không đi lên phía trên mà đang không ngừng hướng xuống sâu bên dưới.
Bị giam ở nơi này lâu như vậy Lý An tự nhiên thắc mắc nơi này rốt cuộc là nơi nào, tuy nhiên bởi vì đây chỉ là một hang động vô cùng bình thường mà thôi cho nên hắn thực không thể nào phân biệt được.
Tuy nhiên ngày đó trong lúc vô tình thiếu nữ Tiểu Xuân đã để lộ chân tướng của nơi này, thì ra nơi hắn bị nhốt chính là hang ổ của con Song Đầu Giao đã từng gây sóng gió vào năm trăm năm trước.
Còn như Hạ Tiểu Linh tại sao lại quyết định giam giữ hắn ở nơi này thì chỉ sợ hắn đời này cũng không thể biết được. Có thể vì nơi này an toàn, cũng có thể bởi vì nơi này đặc thù, chung quy lại lý do này cũng không quan trọng.
Liên tục đi xuống phía dưới gần hai canh giờ Lý An cuối cùng cũng phát hiện ra dị thường. Chỉ thấy khe nứt hẹp phía trước đang chầm chậm mở rộng ra.
Mới đầu nó chỉ là một khe hẹp vô cùng nhỏ nhưng chẳng bao lâu đã rộng gần một mét, cuối cùng trở thành một đường hầm đủ cho một người thoải mái thông qua.
Lý An dứt khoát không sử dụng pháp thuật bản mệnh nữa mà tại bên trong đường hầm đi về phía trước. Tại nơi này dù có cho là hắn đi chăng nữa cũng không thể nhìn thấy cái gì nữa rồi, hắn không có cách nào khác chỉ có thể lấy ra một viên dạ minh châu để chiếu sáng xung quanh.
Đường hầm không hề có ngã rẽ hay khúc quanh gì, một mực thẳng tắp nghiêng nghiêng dẫn xuống phía dưới. Lý An càng đi càng cẩn thận hơn, hắn vẫn chưa quên đóa hắc vân kỳ dị trước đó từng giao đấu.
Ở nơi chật hẹp thế này không nghi ngờ gì hắn không thể nào tránh được xúc tu do hắc vân thả ra công kích, tuy nhiên nếu nó chỉ có một thủ đoạn như vậy thì hắn ngược lại không quá sợ hãi.
Lại đi hơn nửa canh giờ nữa, phía trước đường hầm đột nhiên mở rộng ra thành một căn phòng rộng chừng mười mét.
Trên vách tường vẫn có thể nhìn thấy rất nhiều vết chém, nơi này hẳn là do con người tạo ra.
Bên trong bóng tối phía xa xuất hiện một bóng người, Lý An trong lòng thắt chặt, run giọng lên tiếng: “Ta không có ý xấu, xin hỏi phía trước là người phương nào?”
Im ắng, bóng người không lên tiếng trả lời cũng chẳng động đậy dù chỉ một chút.
Lý An do dự một chút rồi lấy ra mười mấy viên dạ minh châu ném xuống đất.
Những viên dạ minh châu lăn lộc cộc trên mặt đá gồ ghề tản ra bốn phía, bên trong căn phòng lập tức trở nên sáng sủa hơn rất nhiều.
Cảnh tượng trước mắt khiến cho Lý An vô thức hít một hơi khí lạnh.
Chỉ thấy ở chính giữa căn phòng không ngờ lại ngồi một bộ xương cốt. Bộ xương này là của nhân loại, không biết đã chết bao nhiêu năm hiện tại chỉ còn là một bộ xương trắng hếu.
Bộ xương khoanh chân ngồi ở trên mặt đất, trên người y phục đã bị thời gian phân hủy thành một nhúm tro đen. Tuy nhiên bên cạnh nó lại cắm một thanh trường kiếm dài tới hơn hai mét, vỏ kiếm cắm thẳng xuống đất, bề ngoài nhìn giống như được làm từ một loại gỗ nào đấy màu nâu đen, bên trên thậm chí một họa tiết trang trí cũng không có.
Chuôi kiếm cũng chỉ được dùng một tấm vải đen quấn lại, thời gian lâu như vậy trôi qua tấm vải cũng đã rách nát trông vô cùng tàn tạ.
Tuy nhiên vật ở phía sau bộ xương mới là thứ khiến cho Lý An hoảng sợ. Đó là một cái đầu lâu lớn như một căn phòng nhỏ, phần cổ bị chém đứt lìa bóng loáng như gương, bên trên bộ xương bao phủ một lớp khói đen nhàn nhạt khiến cho nó trông vô cùng âm trầm khủng bố.
“Đây chính là chiếc đầu lâu thứ hai của Song Đầu Giao!” Lý An khô khốc lẩm bẩm.
Bộ Giao Cốt thực lực khủng bố khiến cho hắn ấn tượng rất sâu sắc, hình dạng của nó cũng rất kỳ lạ, trên thân rõ ràng mọc hai chiếc cổ tuy nhiên chỉ một bên có đầu, bên còn lại chỉ có một vết chém bóng loáng như gương.
Chiếc đầu lâu ở trước mắt dù là hình dáng hay khí tức phát ra đều giống Giao Cốt y như đúc, tuyệt đối chính là chiếc đầu thứ hai không thể nào sai được.
“Thật không thể nào ngờ được nó lại ở nơi này!” Lý An thở hắt ra một hơi, âm thanh vô cùng trầm trọng, thậm chí trong lòng hắn đang do dự có nên trực tiếp quay đầu liền chạy hay không.
Dù sao ngày đó hắn bị Giao Cốt tùy tiện thả ra một đoàn huyết lôi cảnh tượng vẫn còn rõ mồn một ở ngay trước mắt. Có trời mới biết cái đầu lâu ở ngay trước mắt hắn này có đột nhiên sống lại tấn công hắn hay không.
Ngay khi suy nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu của Lý An thì từ bên trên chiếc đầu lâu chợt bắn ra vô số xúc tu phóng tới hắn.
Những chiếc xúc tu này do mây đen tạo thành, bộ dạng cùng những xúc tu mà Lý An gặp phải trước đó giống nhau như đúc.
“Hừ! Chờ ngươi xuất hiện đã lâu!”
Lý An thấp giọng hừ một tiếng, hai bàn tay nâng lên, lòng bàn tay hướng về phía trước.
Không gian phía trước người hắn vậy mà đột nhiên nhộn nhạo giống như mặt hồ bị người ta ném vào một viên đá. Rất nhanh không gian đã cuộn tròn lại với nhau tạo thành một lốc xoáy bán trong suốt rộng tới gần ba mét, chính giữa lốc xoáy là một mảnh đen ngòm nối thẳng tới không gian đan điền của Lý An.
Từ bên trong không gian lốc xoáy phát ra một lực hút vô hình, vô số xúc tu lao tới toàn bộ đều bị hút vào bên trong.
Những xúc tu này giống như dài tới vô hạn, một mực dùng tốc độ vô cùng nhanh chóng lao vào bên trong không gian lốc xoáy như thiêu thân lao vào chỗ chết.
Duy trì không gian lốc xoáy đối với Lý An cũng là một tiêu hao vô cùng lớn, chẳng bao lâu khuôn mặt của hắn đã trở nên trắng bệch bởi vì linh lực tiêu hao quá độ.
Hơn một khắc thời gian sau hắn đã không thể nào chịu đựng nổi nữa, không gian vòng xoáy cũng nhanh chóng thu nhỏ lại.
May mắn chính là xúc tu cũng đã không thể kéo dài ra được nữa, trước khi không gian lốc xoáy biến mất thì toàn bộ đều đã bị hút vào bên trong không gian đan điền.
“Phù!”
Lý An thở phào một hơi, đầu óc một trận choáng váng, thân hình không khỏi lung lay sắp đổ.
Hắn vội vàng lấy ra một viên hồi phục linh lực đan dược nuốt vào, trên người nổi lên kim quang chói mắt, trực tiếp vận lên kim thân trạng thái.
Dù đang ở trạng thái kim thân bất hoại nhưng hắn vẫn cẩn thận từng li một tiến tới bên cạnh chiếc đầu lâu giao long khổng lồ.
Hắn ở bên cạnh chiếc đầu lâu khẽ gõ một cái, không thấy có phản ứng gì mới an tâm nhìn vào bên trong.
Chỉ thấy ở bên trong chiếc đầu lâu đang phiêu du một viên hắc châu lớn khoảng bằng quả trứng gà. Bên trên bề mặt của viên hắc châu ngoại trừ một màu đen tuyền ra thì không có họa tiết nào khác, ngay cả Lý An khẽ dùng tay chạm vào nó cũng không có gì bất thường.
Sau một hồi do dự Lý An dứt khoát nắm viên hắc châu vào trong lòng bàn tay kéo ra bên ngoài. Ngoài dự liệu chính là viên hắc châu thật sự giống như vật chết, một chút phản ứng cũng không có.
“Chẳng nhẽ bởi vì hắc vân bị hút đi hết cho nên nó đã trở lại thành tử vật?” Lý An nhìn viên hắc châu thấp giọng lẩm bẩm.
Bởi vì bên trong không gian đan điền có rất nhiều hắc vân đang vần vũ cho nên Lý An cũng không dám thu viên hắc châu vào trong đó, bất đắc dĩ hắn liền nắm nó trong tay, chuyển qua xem xét bốn phía căn phòng.
Căn phòng này rõ ràng là trong lúc vội vàng được người nào đó mở ra, rất có thể chính là bộ xương cốt vô danh bên cạnh, bên trong hoàn toàn không có điểm nào bất thường.
Lý An chuyển chú ý sang bộ xương cốt nhân loại đang khoanh chân ngồi ở giữa căn phòng, không thể nghi ngờ gì nữa chìa khóa của mọi câu hỏi chính là vị tiền bối trước mắt.
Không quản chủ nhân của bộ xương cốt này đã từng là đại anh hùng quát tháo phong vân hay là mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành như thế nào thì lúc này đây cũng chỉ là một bộ xương cốt trắng hếu dọa người, từ bên trên thật khó mà phát hiện ra được điểm nào khác biệt so với những bộ xương cốt khác.
Tuy nhiên Lý An lại kinh ngạc phát hiện mặt đất ở phía trước bộ xương cốt lại có chữ viết. Hắn thử dùng ngón tay ước chừng quả nhiên vừa vặn, đây hẳn là do chủ nhân của bộ xương cốt dùng ngón tay khắc lên mặt đá.
Chữ viết chỉ có hơn trăm chữ, nét chữ cứng cáp thẳng tắp như vết kiếm. Nội dung chữ viết chính là:
“Lý mỗ năm tuổi luyện kiếm, mười tuổi Phàm Huyết Cảnh, mười tám tuổi Kim Huyết Cảnh, một trăm tuổi Lục Huyết Cảnh. Một thân tu vi dùng để diệt trừ yêu giao bảo vệ thiên hạ thái bình, xuống hoàng tuyền cũng không xấu hổ với ân sư.
Chỉ tiếc thay thanh Thiên Gia Kiếm phải cùng ta chôn vùi ở nơi này, sau này nếu có kẻ nào hữu duyên đạt được xin đừng làm ô nhục nó.”