Chương 329: Trận đấu thứ ba bắt đầu
Lý An hôn mê hơn một ngày thời gian mới chầm chậm tỉnh lại, hình ảnh đầu tiên hắn nhìn thấy chính là khuôn mặt lo lắng tới trắng bệch của Tiểu Xuân.
“Muội có sao không? Ma vân đâu rồi?”
Hắn cố ngồi dậy nhưng không thể, cuối cùng chỉ có thể nằm ở trên giường nhỏ giọng hỏi.
“Muội không sao! Đám mây đen kia không biết vì sao sau khi nhốt huynh trong kén thì đã chui vào trong khe nứt trên tường trốn đi mất. Muội thấy huynh hôn mê bất tỉnh cho nên rất lo lắng, cứ tưởng huynh đã có mệnh hệ gì.” Tiểu Xuân nước mắt lã chã, giọng nói nghẹn ngào không rõ.
“Ta không sao!” Lý An nghe vậy không khỏi thở phào một hơi nhẹ nhõm. Ma vân kia thực sự quá mức đáng sợ, hắn dù chém nó thành trăm ngàn mảnh nhưng cũng không có tác dụng.
..
Linh Kính Thành.
Trong số nhân yêu năm trận đại chiến, trận thứ nhất do yêu tộc chiến thắng, trận thứ hai là nhân tộc chiến thắng. Trong hai trận chiến bên thua đều trực tiếp mất mạng, có thể thấy được đỉnh cao cường giả chiến đấu hung hiểm tới nhường nào.
Sau khi yêu tộc dọn dẹp xong thi thể khổng lồ của quy yêu thì trận chiến thứ ba lập tức được tiếp tục.
Đại diện hai bên cùng lúc bước lên phía trước.
Bên nhân loại đại diện chính là Trang Ngọc. Nàng mặc một bộ lục sắc áo giáp tinh xảo, hông đeo Thần Băng Kiếm long lanh ánh sáng, một đầu tóc đen không buộc lại phấp phới bay trong gió. Dù phía trước hai trận đại chiến đều là long trời lở đất cảnh tượng, nếu như không phải giết chết đối thủ thì chính là bị đối thủ giết chết, trước mặt chắc chắn là một phen sinh tử đại chiến tuy nhiên khuôn mặt nàng vẫn bình thản như không, trong đôi mắt đen láy như hồ thu không nhìn thấy một vết gợn nào.
Chỉ mới một khoảng thời gian ngắn trôi qua nhưng vị này quận chúa đức cao vọng trọng đã thay đổi rất nhiều.
Đại diện bên phía yêu tộc chính là Hạ Tiểu Linh. Yêu nữ này giống như hoàn toàn không để trận đại chiến trước mắt vào trong lòng, nàng trên người mặc một bộ bạch y váy dài vô cùng xinh đẹp, chân váy bỗng bềnh theo từng bước đi như một đóa hoa đang nở rộ, trên đầu trâm phượng cài tóc, khuôn mặt trang điểm tinh xảo diễm lệ tới cực điểm. Nhìn nàng giống như một vũ công sắp lên sân khấu hơn là một chiến binh sắp bước vào một cuộc sinh tử đại chiến.
Hai người chầm chậm tiến lên phía trước, rất nhanh khoảng cách đã rút ngắn chỉ còn khoảng trăm mét.
“Xin quận chúa đại nhân chỉ giáo thêm!” Hạ Tiểu Linh duyên dáng làm một cái động tác vạn phúc, giọng nói thanh thúy vô cùng dễ nghe.
“Có phải ngươi rất thất vọng khi đối thủ của mình là ta? Ngươi chính là tộc nhân của Mỵ Hồ Tộc đúng không? Không biết đối với một nữ nhân như ta thì mỵ thuật của ngươi có còn có tác dụng?” Trang Ngọc nhàn nhạt mỉm cười hỏi.
Hạ Tiểu Linh lắc đầu mấy cái, hai tay chống hông chán nản trả lời: “Không có tác dụng, vốn đối với luyện khí sĩ cấp bậc như ngươi thì mỵ thuật đã không mấy hiệu quả rồi, huống hồ gì còn là một cái nữ nhân. Tuy nhiên….”
Nàng hướng đông đảo nhân tộc trên đầu thành mỉm cười một cái khiến cho vô số nam nhân đều điên cuồng nhất thời quên đi cái gì mà nhân tộc cái gì mà yêu tộc, hai mắt giống như muốn ăn tươi nuốt sống nhìn nàng.
Hạ Tiểu Linh thấy vậy mỉm cười khanh khách, giọng nói ôn nhu như nước: “Xưa nay ta giết người cũng không cần dùng tới mị thuật bao giờ. Làm phiền quận chúa chịu chết đi!”
Dứt lời phía sau lưng của yêu nữ đột nhiên bắn ra ba đạo bạch quang nhanh như chớp, đợi những người khác kịp nhìn rõ bên trong ba đạo bạch quang là cái gì thì mặt đất xung quanh Trang Ngọc đã bị đánh ra vô số cái rãnh khổng lồ.
Thì ra từ sau lưng Trang Ngọc vươn ra ba chiếc đuôi hồ ly thật dài như ba chiếc roi hướng Trang Ngọc quất tới tấp. Ba chiếc đuôi này cũng không phải chỉ là ảo ảnh, bên trên chạy xuôi bạch quang như nước, uy lực lớn tới kinh người.
Mỗi một lần có một chiếc đuôi quật xuống mặt đất liền có thể đánh ra một cái rãnh sâu mấy chục mét, xung quanh khói bụi bốc lên tận trời.
Trang Ngọc lúc này như một chiếc lá bay vèo trong gió bão, thân ảnh linh hoạt tránh né ba chiếc đuôi quất tới. Mỗi lần nàng đều có thể vừa khéo tránh được một kích, tóc tai y phục trên người bị gió thổi bay phấp phới làm cho những người quan chiến bên ngoài đều vô thức nín thở.
Tuy nhiên chỉ cần là người có chút nhãn lực đều có thể nhận ra Trang Ngọc tránh đi ba chiếc đuôi tấn công không hề tốn sức, muốn chỉ dựa vào một chiêu đơn giản như thế này làm nàng bị thương thực sự là người si nói mộng.
Ba chiếc đuôi liên tục tấn công một khắc thời gian rồi dừng lại, trên mặt đất một diện tích rộng lớn trực tiếp bị đánh cho biến dạng hoàn toàn, đâu đâu cũng chỉ thấy vô số khe nứt ngang dọc thẳng tắp.
Trang Ngọc toàn thân vẫn không có lấy một vết thương, hai mắt lạnh lùng nhìn Hạ Tiểu Linh cách đó chỉ hơn trăm mét. Khoảng cách này đối với cao thủ như hai người thì chỉ là một cái chớp mắt sự tình mà thôi.
Trong ánh mắt nghi hoặc của tất cả mọi người, thân hình xinh đẹp của Trang Ngọc vậy mà chầm chậm biến mất. Đầu tiên là hai chân sau đó tới phần thân, cuối cùng là phần đầu, chớp mắt một cái trên mặt đất đã trống không.
Hạ Tiểu Linh khẽ hừ một tiếng, ánh mắt sắc bén chằm chằm nhìn xung quanh.
Chợt nàng thấy bên phải một trận không khí rung mạnh vội vàng dùng ba chiếc đuôi sau lưng đánh về hướng đó.
Không ngờ cùng lúc trước mắt lại lóe lên một ánh hàn quang, một lưỡi kiếm vô tình chém tới, lưỡi kiếm sắc bén vô song cắt gió phát ra âm thanh chói tai.
Hạ Tiểu Linh vội vàng ở giữa chỉ có thể đưa tay lên đỡ lại một kiếm, thân hình bị cường lực đánh bay về phía sau.
Đợi tới khi nàng ta dừng lại thì trên cánh tay trắng như tuyết lộ ra dưới bộ y phục hở hang đã nhiều thêm một vết kiếm dài khoảng một gang tay, máu tươi đỏ chói nhức mắt từ từ lăn dài trên làn da trắng muốt.
“Khá lắm!”
Hạ Tiểu Linh cúi đầu liếm máu tươi chảy ra từ miệng vết thương, thân hình khẽ rung động mỉm cười.
Sau lưng nàng ba chiếc đuôi hồ ly hướng bốn phương tám hướng khẽ phất một cái, bạch quang từ bên trên liền nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh.
Bạch quang mờ nhạt giống như ánh trăng nhưng lại không biến mất mà một mực tồn tại trong không gian tạo thành một quả cầu ánh sáng đường kính lên tới hơn một dặm. Bên trong quả cầu ánh sáng đấy mọi vật đều bị phủ lên một lớp bạch quang lờ mờ.
Cách Hạ Tiểu Linh chưa tới trăm mét vốn không có một bóng người nhưng sau khi bạch quang chiếu rọi xuống liền xuất hiện một bóng người mờ nhạt.
Bóng người kia nhìn bằng mắt thường chỉ có thể thấy những đường nét lờ mờ tuy nhiên có thể khẳng định đó chính là Trang Ngọc chứ không thể là ai khác.
“Bắt được rồi!” Hạ Tiểu Linh vui mừng kêu lên một tiếng, ba chiếc đuôi sau lưng nhanh như chớp đánh tới.
Bóng người bất đắc dĩ chỉ có thể hướng về phía sau chạy trốn, chỉ là tốc độ so với vừa rồi thì chậm hơn rất nhiều, cảm giác giống như đang ở dưới nước vậy, thậm chí linh lực bên trong cơ thể vận chuyển cũng không còn linh hoạt như trước.
Phía bên kia Hạ Tiểu Linh một lần nữa xông lên tấn công.
Trang Ngọc không kịp suy nghĩ nhiều vội vàng siết chặt Thần Băng Kiếm tiến lên nghênh chiến, vô số mũi tên băng xuất hiện trên không trung rồi hướng đối phương trút xuống như mưa.
“Chút trò vặt vãnh!” Hạ Tiểu Linh khinh thường cười một tiếng, ba chiếc đuôi một trận quất mạnh liền đem vô số mũi tên băng đánh bay. Không đợi nàng ta vui mừng thì dưới chân mặt đất đột nhiên đóng thành băng, băng giá men theo hai chân của nàng leo lên phía trên, chẳng bao lâu đã đem nàng biến thành một bức băng điêu xinh đẹp tuyệt luân.
Trang Ngọc vội vàng lao lên phía trước, Thần Băng Kiếm nhắm ngay cổ của bức tượng băng chém mạnh.
Tất nhiên mọi chuyện không thể cứ đơn giản như vậy mà kết thúc.
Răng rắc một tiếng, bên trên bức băng điêu xuất hiện vô số vết nứt rồi ầm ầm vỡ vụn, bạch quang nổ tung đem thân hình Trang Ngọc đánh bay về phía sau.
Một tiếng thú gầm chói tai vang lên, từ bên trong bạch quang đi ra một con hồ ly thân cao tới hơn một trượng, sau lưng ba chiếc đuôi trắng muốt khẽ đung đưa xinh đẹp không sao tả xiết.
Hạ Tiểu Linh cuối cùng cũng đã bị ép hiện ra nguyên hình.