Chương 328: Thật giả bất phân
Linh Kính Thành.
Trên đầu tường hơn vạn con người cùng lúc điên cuồng hét lớn, một cỗ khí thế như đào sơn đảo hải tràn xuống thiên địa, ép cho ánh mặt trời cũng phải thất sắc.
Chỉ thấy bên trên mảnh đồng bằng rộng lớn cách thành chỉ tới một dặm, một thân ảnh đang chầm chậm hạ xuống từ trên trời cao.
Hắn lúc này trên người mặc một bộ huyết giáp chiến y, đầu đội kim quang sấm chớp, trong tay cầm một thanh trường thương do ánh sáng dệt thành, sau lưng áo bào quần quật tung bay trong gió lạnh.
Một thân khí thế này chẳng khác nào thần tiên hạ phàm, khiến cho thiên địa thất sắc.
Thân ảnh từ từ hạ xuống rồi dừng lại trên đầu của một con quái vật khổng lồ.
Con vật kia có thân rùa nhưng đầu sư tử, kích cỡ như một quả núi, bên trên chiếc mai rùa có vô số đường vân màu tím kết hợp lại thành một đồ án con mắt lớn tới hơn ba trăm mét.
Thân ảnh nếu so với con quái vật khổng lồ thì chỉ như một hạt cát trên đỉnh ngọn núi, tuy nhiên chính thân ảnh đấy lại đang giẫm đạp con quái vật ở dưới chân.
“Hạ thủ lưu tình!”
Mặc Giao vội vàng hét lớn, trong lúc cấp bách âm thanh giống như giao ngâm chứ không giống tiếng người.
Thân ảnh nhếch miệng cười nhạt, trường thương trong tay nhanh như chớp đâm vào đầu lâu của con quái vật dưới chân.
Một trận sét đánh âm thanh vang lên khiến cho lỗ tai của tất cả mọi người một trận ong ong, vô số tia chớp tạo thành một cái lôi trì đem thân hình khổng lồ như quả núi của con quái vật bao phủ vào bên trong.
Sấm đánh chớp giật liên tục ba khắc thời gian mới chịu dừng lại, ánh sáng tắt ngúm đi để lại trên mặt đất một bộ thi thể khổng lồ.
Con quái vật đã từng khí thế kinh thiên lúc này chỉ còn là một khối thịt cháy khét khổng lồ, mùi hương gay mũi truyền đi thật xa trong không khí. Tuy nhiên những đường vân màu tím trên mai rùa của nó không những không ảm đạm đi mà ngược lại còn càng sáng, đồ án con mắt giống như có sinh mệnh.
Thân ảnh sau khi đánh ra một kích như thiên phạt thì nhảy khỏi đầu con quái vật, trên người hắn ánh sáng nhanh chóng tắt ngúm, chiến giáp, mũ miện, trường thương đều nhanh chóng hóa thành điểm điểm tinh quang tiêu tán đi mất. Thân ảnh vừa rồi như thiên địa thần nhân chớp mắt cái đã biến trở về làm lão giả gầy gò vô cùng bình thường, đối lập ở giữa thật khiến người ta khó mà tin được.
Lão giả lưng còn còng, hai tay hướng yêu tộc đại quân ôm quyền, âm thanh ầm vang như một tràng tiếng sấm:
“Trận thứ hai kết thúc, nhân tộc chiến thắng!”
Bầy yêu số lượng trăm vạn giống như tượng im phăng phắc.
Trên đầu tường, vô số nhân tộc đều kích động tới không thể thở nổi, chưa bao giờ bọn hắn cảm giác rõ ràng rằng bản thân mình là một thành viên của nhân tộc tới như vậy.
….
Bên trong không gian vô danh nơi Lý An bị giam giữ.
Giữa không gian khổng lồ có một chiếc kén màu đen không ngừng chuyển động lên xuống như một trái tim khổng lồ đang chậm rãi đập.
Một viên châu màu đen kịt đang chậm rãi bay tới phía trên của chiếc kén, từ bên trên nổi lên một vòng hắc quang u ám.
Thiếu nữ gọi là Tiểu Xuân từ đầu tới cuối vẫn run rẩy trốn trong góc ngay giây phút nhìn thấy viên hắc châu liền chấn động tinh thần. Nàng ta quên cả giả bộ sợ hãi, hai mắt mở to nhìn viên hắc châu tưởng chừng tầm thường kia.
“Đây là…. Viên nội đan thứ hai của Song Đầu Giao.” Tiểu Xuân khô khốc lẩm bẩm.
Khí tức áp đảo chúng sinh này nàng tuyệt đối không thể sai được, giống y như đúc khí tức phát ra trên bộ Giao Cốt.
Song Đầu Giao huyết mạch đặc thù, tuy chỉ có một cơ thể duy nhất nhưng nó lại có hai chiếc đầu, hai viên nội đan, hai ý thức độc lập với nhau.
Đám người Chu Kiến Sơn cùng Mặc Giao đã đoạt được viên nội đan thứ nhất của nó, dựa vào viên nội đan này cùng thủ đoạn huyết tế đặc thù đã hồi sinh được hài cốt của Song Đầu Giao.
Tuy nhiên viên nội đan thứ hai của Song Đầu Giao bọn hắn lại hoàn toàn không có đầu mối, vốn tưởng nó đã thất lạc trong lịch sử năm trăm năm dài đằng đẵng không ngờ bây giờ lại xuất hiện ở chỗ này.
Tiểu Xuân không thể để cho Lý An chết, càng không thể để cho viên nội đan thứ hai của Song Đầu Giao chạy thoát. Nàng cũng không quản được nhiều nữa vội vàng lao lên phía trước.
Đây nào phải là cái gì thiếu nữ thôn quê, thân hình của Tiểu Xuân lại trên không nổ tung từng vòng bạch quang chói mắt, ở sau lưng mọc ra ba chiếc đuôi cáo thật dài hướng viên nội đan đen kịt phóng tới.
Ba chiếc đuôi tuy chỉ là ảo ảnh tuy nhiên lực lượng vô cùng kinh khủng, trên đường đi của nó hắc vân đều trực tiếp bị xé rách, chớp mắt một cái đã đem viên nội đan cuốn chặt.
Tuy nhiên có thể nhìn thấy bên ngoài viên nội đan có một tầng ma vân đang chống đỡ ba chiếc đuôi cáo áp sát.
Tiểu Xuân rơi xuống trở lại mặt đất, trên người bạch quang càng phát ra chói lòa, ba chiếc đuôi cáo chậm chạp đem hắc vân siết chặt.
Hai bên nhất thời lâm vào giằng co, chiếc kén màu đen do vô số hắc vân tạo thành vẫn đang chậm chạp co rút chuyển động.
Tiểu Xuân khuôn mặt hung ác dữ tợn, con ngươi đã trở thành giống như mắt hồ ly phát ra ánh sáng vàng lạnh lẽo. Nàng mở miệng hét lớn một tiếng, hàm răng cũng nhọn hoắt như răng hồ ly.
“Phá cho ta!”
Ba chiếc đuôi đồng thời nổi lên bạc quang chói lọi, hắc vân trực tiếp bị siết chặt lại một vòng, không ít tức khắc hóa thành khói đen tản đi mất.
Mắt thấy viên hắc châu sắp bị ba chiếc đuôi hồ ly bắt được thì trên bề mặt của nó chợt nổi lên một trận hào quang.
Bụp một tiếng thật lớn, chiếc kén khổng lồ ầm ầm vỡ tan tành vô số khói đen bắn ra bốn phương tám hướng như sóng nước.
Tiểu Xuân thân hình bị đánh bay ra phía sau mấy chục mét, đợi nàng một lần nữa ổn định lại thân hình thì viên nội đan đã không còn bóng dáng, vô số khói đen trong căn phòng cũng đang chầm chậm chui vào bên trong khe nứt trên vách đá.
Lý An thân hình mềm oặt rơi phịch xuống trên mặt đất hôn mê bất tỉnh.
Tiểu Xuân cũng thu hồi ba chiếc đuôi cáo, hình dáng bên ngoài trở về giống như thiếu nữ thường ngày. Nàng chậm chạp đi tới bên cạnh Lý An, cúi người bắt mạch cho hắn, thấp giọng lẩm bẩm: “ Hắn vẫn chưa phát hiện ra thân phận của ta!”
Nói xong, nàng đột nhiên một chưởng vồ thẳng vào đầu của Lý An, năm ngón tay nổi lên bạch quang sắc bén như móng vuốt.
Bàn tay của nàng cách đầu của hắn chưa tới một xích thì dừng lại, tóc đen trên đầu Lý An đều bị thổi tới không ngừng rung động.
“May mắn hắn đã thực sự hôn mê, nếu không công sức diễn kịch mấy tháng qua đều đổ sông đổ bể hết!” Tiểu Xuân thở phào một hơi, khuôn mặt nhẹ nhàng mỉm cười. Bàn tay thuận thế khẽ vuốt ve đầu của Lý An.
Sau đó nàng đi tới phía trước khe nứt mà ma vân đã xuất hiện cùng rời đi, đưa tay khẽ mân mê bề mặt vách đá.
“Không ngờ viên nội đan thứ hai vẫn nằm trong hang ổ của Song Đầu Giao, vậy mà ta cùng Mặc Giao từ đầu tới cuối đều không phát hiện. Đợi bản thể trở về nhất định phải thật tốt bàn bạc một phen làm sao mới có thể thần không biết quỷ không hay đoạt được viên nội đan này.” Tiểu Xuân thấp giọng lẩm bẩm.
Nàng cũng không nóng vội, nếu như viên nội đan này đã ở lại hang ổ Song Đầu Giao được năm trăm năm thì trước mắt cũng sẽ không rời khỏi. Vấn đề cấp bách hơn chính là tin tức này tuyệt đối không thể để cho Mặc Giao tên khốn này biết được nếu không tới lúc đó nàng dù muốn kiếm một chén canh cặn cũng là không thể nào.