Chương 324: Bắt đầu
Linh Kính Thành là một nơi ngư long hỗn tạp, ở nơi này tam giáo cửu lưu, thế lực khắp nơi lợi ích đan xen chằng chịt khiến cho tranh đấu nổi lên khắp nơi, khó mà chứng kiến được lấy nửa ngày thái bình.
Không biết đã qua bao nhiêu năm rồi vô số thế lực lớn nhỏ bên trong Linh Kính Thành mới đoàn kết như một, không tiếc hết thảy chuẩn bị nghênh đón một trận chiến như thế này.
Năm đại diện của nhân tộc tham gia quyết đấu cùng yêu tộc đã được lựa chọn ra, đây là do đại diện các thế lực trải qua tranh luận ba ngày ba đêm mới lựa chọn ra tới, mỗi kẻ đều là cường giả bá chủ một phương.
Không thể không nói Linh Kính Thành vẫn còn mấy phần may mắn, lần này Long Châu Tụ Hội diễn ra khiến cho cao thủ khắp nơi đều tụ tập về nơi đây, trong đó cũng có cao thủ đỉnh cấp có thể thay mặt quyết định vận mệnh của cả tòa thành.
Bởi vì năm người này sứ mệnh quá mức quan trọng, thắng bại của bọn hắn không chỉ có thể ảnh hưởng tới toàn bộ Linh Kính Thành kết cục, thậm chí còn sẽ ảnh hưởng tới chiến sự nơi biên cương. Cho nên các thế lực đều không tiếc đem ra bảo vật cất giấu đáy hòm nhà mình giao cho năm người sử dụng, chỉ mong có thể giúp bọn hắn tại trong đại chiến nâng cao một tia cơ hội chiến thắng.
Cho nên các thế lực trong thành đều xóa bỏ oán thù thường ngày mà tập trung vào kẻ thù chung trước mắt, chuyện sinh tử đại thù ngồi chung một bàn cũng không còn như vậy nghiêm trọng.
Đồng thời với việc chuẩn bị cho năm trận quyết đấu, Linh Kính Thành cũng không lơ là việc phòng thủ thành trì. Dù cho Yêu tộc đã hứa hẹn dù cho bọn hắn thua cũng có thể bình an rời khỏi Thanh Châu tuy nhiên dị tộc chung quy vẫn là dị tộc, có trời mới biết được bao giờ bọn chúng sẽ tổng lực tấn công vào Linh Kính Thành.
Cả tòa Linh Kính Thành khổng lồ lúc này giống như đã kết thành một khối duy nhất, gần trăm vạn nhân tộc trong thành cũng đã gác lại hận thù ở giữa mà tạo thành một thể, mục tiêu duy nhất chính là đẩy lùi dị tộc xâm lấn.
Con người chính là sinh vật như vậy, ngoại trừ khi bên ngoài có mối nguy khiến cho tất cả mọi người phải đoàn kết một lòng lại với nhau nếu không giữa người với người nhất định sẽ có xung đột, giữa thế lực này với thế lực kia chắc chắn sẽ có đổ máu.
Thời gian nhanh chóng trôi qua trong không khí ngày một trầm trọng, thời gian trận quyết đấu giữa nhân tộc và yêu tộc cuối cùng cũng đã tới.
Hôm nay là một ngày thời tiết âm u, bầu trời xám xịt lặng ngắt không một chuyển động khiến cho lòng người khó thở. Lất phất mưa bụi phủ xuống bên dưới không đủ khiến cho mặt đất thấm ướt nhưng cũng đủ khiến cho người bình thường cảm thấy từng trận hàn ý thấu xương.
Cửa thành đã đóng chặt hơn một tháng nay cuối cùng cũng chầm chậm mở ra, từ bên trong đi ra một đoàn người.
Đây cũng không phải là quân lính mà là một đoàn bình thường, số lượng chỉ khoảng hai mươi, ngoại trừ một vài kẻ ăn mặc xa hoa lộng lẫy ra thì đa phần đều ăn mặc rất bình thường, trên người cũng không có cái gì khí thế đáng nói. Nếu như không phải biết từ trước thì rất có thể mọi người đều cho rằng đây chỉ là một đoàn người rời thành vô cùng bình thường mà thôi.
Thực chất gần hai mươi người này chính là đại diện cho gần trăm vạn nhân tộc tham gia trận quyết chiến với yêu tộc, đây cơ hồ đã tụ tập toàn bộ đỉnh cấp cao thủ của nhân loại khắp Thanh Châu rộng lớn này rồi, mỗi người đều là chân chính bá chủ có thể hô mưa gọi gió một phương.
Địa điểm tổ chức trận quyết đấu được chọn tại mảnh bình nguyên rộng lớn nằm ngay bên ngoài cửa bắc của thành. Người đứng ở trên tường thành có thể đem toàn bộ trận chiến nhìn được vô cùng rõ ràng cho nên sẽ không sợ yêu tộc giở trò lật lọng.
“Yêu tộc tới rồi!”
Một nữ tử trẻ tuổi chỉ lên phía trên bầu trời, giọng nói đang run rẩy nhè nhẹ.
Tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng ngửa đầu nhìn lên phía trên, chỉ thấy bầu trời vần vũ mây đen như chậu mực, rõ ràng không có chớp nhưng tiếng ấm ì cũng không ngừng truyền tới từ chân trời phía xa.
Trên nền trời đen kịt có một đóa hắc vân đen kịt diện tích khổng lồ đang dùng tốc độ nhanh chóng vô cùng bay về phía bên này, màu sắc của đóa hắc vân đậm hơn hẳn nền trời phía sau cho nên vô cùng dễ phân biệt.
Đóa hắc vân bay tới trên đầu đoàn người rồi dừng lại, từ bên trên bồng bềnh bay xuống bốn bóng người.
Trong số đó có một người mà ai cũng nhận ra đó chính là Chu Kiến Sơn, đà chủ Kim Long Thương Minh phân đà Thanh Châu. Thật sự không thể nào ngờ được đường đường là đà chủ thương minh lớn nhất Kính Quốc lại sớm đã đầu hàng dị tộc từ lâu.
Sự xuất hiện của hắn khiến cho vô số nhân tộc đang đứng trên tường thành quan chiến đều không nhịn được mà lớn giọng mắng chửi, âm thanh tục tĩu chói tai kết thành một làn sóng âm khổng lồ đem Chu Kiến Sơn nhấn chìm. Chỉ là thần sắc hắn vẫn thong dong như thường, thậm chí còn hướng đầu tường khẽ mỉm cười gật đầu.
Trong số bốn kẻ đại diện cho yêu tộc còn có một người nữa đám người nhận ra, đó chính là Mặc Giao. Vị này con cháu dòng chính Giao Long Nhất Tộc tiếng tăm lừng lẫy ăn mặc giống như nhân loại thư sinh bình thường, trong tay cầm một chiếc quạt ngọc mười phần tinh xảo, khuôn mặt trắng nõn anh tuấn khiến cho nữ nhân cũng phải ghen tị.
Còn như hai kẻ còn lại đều hoàn toàn lạ mặt, trong đó có một thiếu nữ ăn mặc vô cùng hở hang, mảng lớn da thịt trắng xóa tới nhức mắt khiến cho ánh mắt người khác không tự chủ được dính chặt vào, đôi mắt nàng ướt át giống như một mảnh hồ thu sau cơn mưa lớn, giữa hai hàng lông mày đen tuyền hàm ẩn một cỗ mị khí tận xương khiến cho người người điên cuồng.
Những người khác có thể không nhận ra thiếu nữ này nhưng nếu có Lý An ở đây chắc chắn hắn có thể nhận ra được nàng, đây chính là Hạ Tiểu Linh.
Kẻ thứ hai là một trung niên nam tử có thân hình vô cùng quái dị, chiều cao của hắn chỉ khoảng một mét hai, một mét ba mà thôi, toàn thân gầy gò chỉ còn da bọc xương, phần tóc trên đỉnh đầu của hắn đã rụng sạch để lộ da đầu bóng loáng như gương khiến cho khuôn mặt vốn đã xấu xí hèn mọn trông lại càng khiến cho người ta chán ghét.
Từ đầu tới cuối nam tử xấu xí này đều chỉ co rúc người lại một đoàn, đứng ở tận sau cùng của đám yêu loại, ánh mắt hèn mọn từ đầu tới cuối cũng chỉ chăm chăm nhìn mặt đất.
Hiển nhiên bốn kẻ này chính là đại diện yêu tộc tham gia trận quyết đấu lần này, chỉ là không ngờ trong số đó lại có một cái nhân loại.
“Giao Cốt không tới sao?” Trang Ngọc trầm trọng nhìn về phía trước, âm thanh rất nhỏ.
Vạn Đông Đông cùng lão giả gầy gò là sư phụ của Trang Ngọc không đáp mà chỉ đồng thời ngửa đầu nhìn lên tầng tầng mây đen phía trên, bốn con mắt bình thường đục ngầu bắn ra từng trận tinh quang dọa người.
Những người còn lại đều vô thức ngửa đầu nhìn lên phía trên.
Đột nhiên một tiếng giao ngâm chấn động thiên địa dội xuống từ trên trời khiến cho gần trăm vạn dân chúng khắp Linh Kính Thành đều một trận hai tai ong ong. Màn mây đen kịt vốn tĩnh lặng như biển sâu đột nhiên sôi trào mãnh liệt, vô số tia sét đỏ rực như máu du tẩu khắp nơi như ngàn vạn con mãng xà đang giương nanh múa vuốt.
Từ bên trong biển mây chầm chậm thò ra một cái hộp sọ khổng lồ, bên trong hốc mắt nhảy nhót hai đoàn lam diễm nhìn xuống bên dưới như đang cúi đầu quan sát một đám sâu kiến bé nhỏ.
Đầu lâu khổng lồ chăm chú nhìn đám người phía dưới một lúc rồi một lần nữa biến mất vào trong biển mây đen kịt, huyết lôi cũng theo đó toàn bộ biến mất.
Phù!
Gần như cùng một lúc toàn bộ những người ở nơi này đều không nhịn được mà thở mạnh một hơi, cảm giác giống như vừa trút được gánh nặng. Rất nhiều người lúc này mới kinh ngạc nhận ra cơ thể mình đang điên cuồng run rẩy, thậm chí hai chân cũng đứng không vững.
“Thật đáng sợ!”
Lão giả gầy gò liếm khóe môi khô khốc, lẩm bẩm một mình.