Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
hai-chi-tho-san.jpg

Hải Chi Thợ Săn

Tháng mười một 29, 2025
Chương 553: Đại kết cục (2) Chương 553: Đại kết cục (1)
hung-an-khong-co-nguoi-chung-kien-vay-nhung-nay-dong-vat-la-cai-gi.jpg

Hung Án Không Có Người Chứng Kiến? Vậy Những Này Động Vật Là Cái Gì

Tháng 1 4, 2026
Chương 374: Hai cái người xấu Chương 373: Không phải mộ phần
cuc-pham-tieu-thai-giam.jpg

Cực Phẩm Tiểu Thái Giám

Tháng 1 19, 2025
Chương 1163. Cái này thế giới thật có ý tứ! Chương 1162. Gió lớn nổi lên này, Vân Phi Dương
toan-toc-cung-cap-ta-khoa-cu

Toàn Tộc! Cung Cấp Ta Khoa Cử

Tháng 1 13, 2026
Chương 391: hảo hữu tham gia thi hội Chương 390: bờ sông cờ cuối cùng
theo-vo-dao-bat-dau-than-ma-tien-hoa.jpg

Theo Võ Đạo Bắt Đầu Thần Ma Tiến Hóa

Tháng 1 11, 2026
Chương 375: Con đường tương lai, chặn Thần Thiên cửa lớn tiên nhân, Đông hải Thái Huyền kiếm thủ (2) Chương 375: Con đường tương lai, chặn Thần Thiên cửa lớn tiên nhân, Đông hải Thái Huyền kiếm thủ (1)
tong-vo-nguoi-tai-luc-phien-mon-vo-tinh-ty-ty-tuyet-my

Tống Võ: Người Tại Lục Phiến Môn, Vô Tình Tỷ Tỷ Tuyệt Mỹ

Tháng 1 6, 2026
Chương 181: Đại kết cục Chương 180: Năm người dọc theo đường cũ trở về
tan-bao-phan-phai-bat-dau-siet-chet-vi-hon-the-cac-nhan-vat-chinh-run-lay-bay

Tàn Bạo Phản Phái: Bắt Đầu Siết Chết Vị Hôn Thê, Các Nhân Vật Chính Run Lẩy Bẩy

Tháng 1 8, 2026
Chương 1384: Kết thúc Chương 1383: Thổ lộ tình ý
bien-than-xuyen-qua-cuu-vi-ho-tien.jpg

Biến Thân Xuyên Qua Cửu Vĩ Hồ Tiên

Tháng 1 17, 2025
Chương 656. Một cái kết thúc, mới bắt đầu Chương 655. Khôi phục
  1. Dị Giới Thương Nhân
  2. Chương 323: Trước thềm đại chiến
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 323: Trước thềm đại chiến

“Đã ba mươi bảy ngày rồi!”

Âm thanh khàn đặc vang lên khe khẽ trong không gian bí bách nghe không giống như âm thanh của người sống, ánh sáng của dạ minh châu chiếu lên mặt Lý An khiến hắn trông như một cái xác.

Lúc này đây hắn đang ngẩn người nhìn vách đá gồ ghề trước mắt, bên trên có ba mươi bảy vết gạch ngay ngắn chỉnh tề.

Đã lâu như vậy thời gian trôi qua nhưng thương thế của Lý An cũng chỉ mới hồi phục khoảng bảy, tám phần. Trong khoảng thời gian này hắn thành thực ở lại bên trong hang động không có lối ra này an tâm dưỡng thương, ngoại trừ mỗi ngày ngồi xuống luyện khí vài cái canh giờ ra thì cái gì cũng không làm.

Nơi này quả thực là nơi nhàm chán nhất trên thế gian này, ngoại trừ thiếu nữ gọi là Tiểu Xuân kia ra thì toàn bộ đều im lặng tới tận cùng, tựa hồ thời gian tại nơi này đều đã ngừng lại.

Lý An còn đỡ, dù gì hắn cũng là một tên luyện khí sĩ vốn đã quen với việc bế quan luyện khí không giao thiệp với bên ngoài. Tiểu Xuân dù sao cũng chỉ là một thiếu nữ mười bảy tuổi vui tươi hồn nhiên nào có thể chịu đựng được việc bị giam trong hang động kín mít không nhìn thấy ánh mặt trời này. Ban đầu nàng ta trở nên nói rất nhiều, mỗi ngày cơ hồ đều bám theo bên cạnh Lý An líu lo không ngừng tuy nhiên theo thời gian trôi qua thì những lời vang lên càng ngày càng ít, tới mấy ngày gần đây tiểu cô nương đã trở nên trầm uất u ám hẳn đi, cả một ngày cũng không nói thêm được mấy câu.

Lý An thậm chí còn lo lắng nếu tình trạng này cứ một mực kéo dài Tiểu Xuân có hay không tại chỗ trở nên phát điên.

Cũng không phải hắn không suy nghĩ tới việc rời khỏi nơi này, tuy vách đá xung quanh dù có dày bao nhiêu đi chăng nữa cũng không thể ngăn cản được hắn. Chỉ là hắn cùng với Hạ Tiểu Linh đã làm một cái trao đổi, đối phương cho phép hắn tại nơi này dưỡng lành thương thế, đợi tới khi đó nàng sẽ thu hồi Thực Tâm Trùng, Lý An cũng sẽ giao ra hồn thể của nàng ta.

Đề nghị này đối với Lý An lúc này hiển nhiên là cầu còn không được, hắn không có ý định phá vỡ ước hẹn, ít nhất là cho tới khi thương thế hồi phục hoàn toàn.

Dù sao thì Hạ Tiểu Linh chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha hắn như vậy, có trời mới biết được cái này yêu nữ đã để lại ám thủ gì.

Hắn quả thực cũng thường nghe nói yêu tộc xưa nay rất coi trọng chữ tín, đối với bọn hắn gần như không tồn tại khái niệm mưu kế thâm sâu gì. Tất nhiên đây là đối với ít ỏi yêu tộc cấp cao đã mở ra linh trí không thua gì con người, còn đối với những yêu tộc cấp thấp không khác gì súc vật kia lại là một chuyện khác.

Dù vậy nhưng Lý An vẫn không thể nào an tâm đối với Hạ Tiểu Linh yêu nữ này được. Hắn cũng chỉ có thể kéo dài thời gian tới khi thương thế khỏi hẳn rồi mới giao ra hồn thể, tới khi đó đối phương dù muốn giết hắn cũng phải suy nghĩ tới tổn thất của bản thân.

“Lý.. đại ca!”

Âm thanh nhỏ như muỗi kêu kéo Lý An ra khỏi dòng suy nghĩ, hắn quay đầu lại thì thấy Tiểu Xuân đang đứng ở phía sau, thân hình vốn đã gầy gò co lại thành một đoàn, hai tay bấu chặt vào y phục.

Nàng vẫn cúi nhìn chằm chằm xuống mặt đất, âm thanh run rẩy: “Chúng ta.. chúng ta bao giờ mới có thể rời khỏi nơi này!”

Lý An rất muốn mở miệng an ủi đối phương một hai câu tuy nhiên cuối cùng hắn vẫn là nói thật: “Chỉ sợ trong thời gian ngắn khó mà rời khỏi được, ít nhất phải đợi tới khi thương thế của ta hồi phục cái đã.”

“Nhưng.. nhưng! Muội nhớ mẫu thân, nhớ đại tỷ, nhớ tất cả mọi người trong thôn. Muội không muốn ở lại nơi không nhìn thấy ánh mặt trời này thêm một khắc thời gian nào nữa đâu!” Tiểu Xuân nức nở khóc lóc, nước mắt lã chã rơi xuống như mưa khiến cho lòng người ta đau xót.

Lý An thở dài một hơi, do dự một chút rồi khẽ đặt bàn tay lên vai của nàng ta, âm thanh cũng hiếm có được ôn nhu: “Tiểu Xuân đừng sợ, có Lý đại ca ở đây rồi nhất định sẽ sớm đem muội rời khỏi nơi quỷ quái này.”

…..

Từ sáng sớm cơn mưa thu lất phất đã phủ lên Linh Kính Thành một bức màn xám xịt, bầu trời vần vũ mây đen trầm trọng giống như nỗi lòng của những người nơi đây, tiếng gió mạnh hu hu thổi giống như âm thanh thở dài vọng tới từ cuối chân trời.

Trên đầu thành, Trang Ngọc vẫn mặc bộ áo giáp màu xanh ngọc tinh xảo kia, hai tay chắp sau lưng đang im lặng ngắm nhìn đại quân yêu tộc phía xa.

Đứng ở nơi này của nàng thực sự không thể nào nhìn thấy được nơi yêu tộc đại quân bắt đầu, càng không thể nào nhìn thấy được nơi yêu tộc đại quân kết thúc. Chỉ thấy phía xa xa nơi chân trời đột nhiên vắt ngang một con sông đen nghịt, không gian lúc nào cũng vang vọng âm thanh yêu thú đang rít gào.

“Tiểu nha đầu ngươi quả thực rất giống phụ thân của mình, cả hai đều cứng đầu cứng cổ như nhau. Các ngươi một khi đã làm ra quyết định thì dù ông trời cũng không quản được.”

Trang Ngọc nghe thấy tiếng nói già nua từ sau lưng thì khẽ thở dài một hơi, từ từ quay người lại, âm thanh tràn ngập bất đắc dĩ: “Sư phụ tưởng con muốn tham gia trận quyết đấu với yêu tộc sao, chẳng qua ta thân là người đứng đầu Nam Việt Vương Phủ, nếu như hèn nhát sợ chiến thì nhân tộc cũng không cần quyết đấu cái gì nữa, trực tiếp nhận thua đi cho rồi.”

Lão giả thân hình gầy gò thấp bé như một con khỉ già, khuôn mặt già nua cười lớn, âm thanh ầm ầm như chuông ngân: “Đúng! Đúng! Làm sao ta lại quên mất tiểu nha đầu lò dò mũi xanh ngày xưa giờ đã là người đứng đầu một châu rồi cơ chứ!”

“Chỉ là tiểu Ngọc này, trên đời này có những lúc phải biết sống ích kỷ cho bản thân mình một chút, nếu không thực sự rất khó mà sống nổi.” Lão giả ngừng cười, âm thanh giống như cơn gió thổi nơi đầu thành, lạnh lẽo, yếu ớt.

Nói xong lão đi tới cùng đứng sánh vai với Trang Ngọc, ánh mắt đục ngầu quan sát yêu tộc đại quân cách đó trăm dặm.

“Sư phụ đời này cũng đã từng sống ích kỷ cho bản thân mình?” Trang Ngọc nhỏ giọng hỏi.

Lão giả chỉ khe khẽ gật đầu không đáp.

Đời này lão đã từng sống ích kỷ chỉ nghĩ tới bản thân mình hay chưa ư? Chi bằng là hãy hỏi rằng lão đã từng hy sinh vì người khác bao giờ chưa!

Lần này lão đồng ý thay mặt toàn bộ nhân tộc trong Linh Kính Thành tham gia quyết đấu cùng yêu tộc cũng coi như là lần thứ nhất lão làm một chuyện để bản thân đáng tự hào. Chỉ là muốn tự hào cũng phải còn toàn mạng mới được, lần này yêu tộc cao thủ như mây, dù cho lấy tu vi của lão cũng không có bao nhiêu nắm chắc có thể toàn mạng trở ra.

Chỉ cần đen đủi gặp phải bộ Giao Cốt khủng bố kia, lão chắc chắn sẽ không do dự mà lập tức đầu hàng nhận thua. Nhân mạng của gần trăm vạn dân chúng trong Linh Kính Thành quan trọng thì quan trọng nhưng chung quy cũng không thể nào so với mạng nhỏ của bản thân mình được.

“Sư phụ nghĩ lần này quyết đấu phần thắng của chúng ta như thế nào?”

Lão giả cẩn thận suy nghĩ một lúc lâu rồi mới từ từ trả lời: “Năm kẻ đại diện yêu tộc tham gia quyết đấu chắc chắn có Giao Cốt cùng tên tộc nhân Giao Long nhất tộc kia. Giao Cốt thì không cần nghĩ nhiều nữa, dù là ai bất hạnh gặp phải nó cũng phải lập tức đầu hàng cùng với chạy càng xa càng tốt, đây không phải là vấn đề mặt mũi hay là không mặt mũi, dù ở lại cũng chỉ chết vô ích mà thôi.”

Vừa nói lão vừa lạnh lùng nhìn Trang Ngọc, hiển nhiên câu nói này là đang dành cho nàng.

Trang Ngọc ngoài mặt vẫn như thường: “Vậy còn bốn trận còn lại?”

“Bốn trận còn lại ngược lại chúng ta vẫn còn phần thắng, nếu như có thể thắng được ba trận nói không chừng có thể khiến cho yêu tộc đại quân rút lui. Chỉ mong là như vậy!” Lão giả lầm bầm giống như đang tự nói với chính mình.

“Chỉ mong là như vậy!” Trang Ngọc cũng thầm nhủ một câu, đôi mắt đẹp tràn đầy sát khí nhìn đại quân dị tộc bên ngoài thành, hai nắm tay siết lại thật chặt.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

su-de-su-muoi-ngo-nghich-dai-su-huynh-ta-muon-phan-kich
Sư Đệ Sư Muội Ngỗ Nghịch, Đại Sư Huynh Ta Muốn Phản Kích
Tháng 1 5, 2026
ta-tai-hoan-my-chuong-thien-phat.jpg
Ta Tại Hoàn Mỹ Chưởng Thiên Phạt
Tháng 1 24, 2025
khoi-dau-thanh-sat-than-be-ha-vi-sao-tao-phan
Khởi Đầu Thành Sát Thần, Bệ Hạ Vì Sao Tạo Phản?
Tháng 1 14, 2026
khong-theo-thanh
Không Theo Thánh
Tháng 1 16, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved