Chương 322: Năm trận quyết đấu
Bầu trời thu trong xanh vời vợi, vùng đồng bằng trù phú bên ngoài Linh Kính Thành đáng nhẽ phải một màu xanh lục bừng bừng sức sống lúc này đã bị dòng lũ đen ngòm do vô số yêu tộc nhấn chìm.
Cả tòa hùng thành bình thường quang huy vạn dặm, toát ra vẻ bừng bừng sức sống như một người thiếu niên lúc này lại trở nên già nua, cũ kỹ hệt như người già gần đất xa trời.
Đầu thành, mấy trăm người đang đại diện gần trăm vạn dân chúng trong thành bàn bạc đại sự sinh tử tồn vong của cả tòa Linh Kính Thành này.
Trang Ngọc lấy ra một tờ giấy màu vàng kim rực rỡ như được thếp vàng, bên trên có những họa tiết đám mây màu đỏ sậm vô cùng đặc trưng. Nàng nhìn một lần nữa nội dung bức thư đã đọc qua không biết qua bao nhiêu lần rồi nhìn người đại diện của các thế lực bên dưới, giọng nói trầm trọng như chì:
“Yêu tộc đã gửi tới chiến thư! Bọn chúng đề nghị tổ chức năm trận quyết đấu giữa nhân tộc và yêu tộc, bên nào thắng ba trận thì sẽ giành thắng lợi chung cuộc.”
Những lời này ý tứ vô cùng rõ ràng nhưng những người bên dưới nhất thời không thể phản ứng kịp, mỗi người đều yên lặng nghiền ngẫm không nói gì. Thậm chí là trong số những người ở đây, đa phần trong nhận thức đều cho rằng yêu tộc chỉ là một đám súc vật uống máu nuốt xương, thực sự khó mà tưởng tượng được một đám súc sinh như vậy lại học theo nhân loại gửi đi chiến thư, hơn nữa còn muốn tổ chức một trận quyết đấu.
Trang Ngọc trầm giọng nói tiếp: “Nếu như chúng ta không đồng ý, ba ngày sau yêu tộc sẽ tấn công Linh Kính Thành, trong thư bọn chúng có nói nếu không huyết tẩy toàn thành bọn chúng tuyệt đối sẽ không dừng lại. Nếu như chúng ta đồng ý quyết đấu nhưng thất bại, yêu tộc hứa sẽ để cho toàn bộ nhân loại trong Linh Kính Thành an toàn rời khỏi Thanh Châu.”
“Nếu chúng ta thắng thì thế nào?” Bên dưới vang lên âm thanh rất nhỏ, dù là ai cũng có thể nghe ra được bên trong không hề có một chút tự tin nào.
“Nếu như chúng ta thắng thì yêu tộc hứa sẽ rút quân, trong vòng ba năm tuyệt đối sẽ không xuất hiện trong vòng trăm dặm xung quanh Linh Kính Thành.” Trang Ngọc nói tới đây khẽ hít một hơi, trầm giọng nói tiếp: “Toàn bộ chiến thư yêu tộc gửi tới cũng chỉ có nội dung như vậy. Chuyện này liên quan tới sinh tử của toàn bộ nhân tộc trong Linh Kính Thành, bổn quận chúa không thể tự mình quyết định cho nên mới triệu tập tất cả mọi người tới nơi này.”
Những người khác nghe vậy đều không khỏi ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, rất lâu sau vẫn không có ai lên tiếng.
Cuối cùng không biết là ai lên tiếng đầu tiên, âm thanh nhỏ nhẹ mềm mại giống như của một thiếu nữ: “Làm sao chúng ta có thể tin được lời của yêu tộc cơ chứ?”
Rất nhiều người đều lên tiếng phụ họa, đây rõ ràng đều là khúc mắc trong lòng của mọi người. Nhân tộc ở giữa với nhau còn không thể tin tưởng nhau được, thử hỏi những người ở đây làm sao có thể tin được lời nói của một đám súc vật.
Vạn Đông Đông từ nãy tới giờ vẫn lơ đãng nhìn bầu trời đột nhiên bước lên phía trước, âm thanh không lớn nhưng mọi người đều có thể nghe được rõ ràng: “Đưa chiến thư tới là Mặc Giao, con cháu dòng chính của Giao Long Tộc, địa vị của Giao Long Tộc đối với yêu tộc cũng như địa vị của hoàng tộc đối với nhân loại vậy, nếu như hắn đã dám lấy danh dự của Giao Long Tộc ra để thề thì sẽ không thất hứa. Nhiều người ở đây có thể không rõ ràng lắm, yêu tộc khác với nhân tộc chúng ta. Trong xã hội của bọn chúng thực lực mới chính là tất cả, chỉ có kẻ mạnh nhất mới có tư cách phục chúng, trở thành kẻ dẫn đầu trăm vạn dũng binh. Mà kẻ mạnh thực sự sẽ chỉ dùng thực lực để đánh bại kẻ thù chứ không dùng âm mưu quỷ kế, đây là điều mà chỉ nhân loại hèn hạ mới sử dụng, đây chính là thường thức cơ bản trong xã hội yêu tộc.”
Lập tức bên dưới có người lên tiếng hưởng ứng: “Chúng ta từng cùng Yêu Ma Đế Quốc hợp tác làm ăn rất nhiều lần, bọn chúng quả thật không bao giờ phá vỡ lời hứa của mình. Hơn nữa đường đường là con cháu dòng chính của Giao Long Tộc ở trước ba quân làm ra hứa hẹn càng sẽ tuyệt đối không bao giờ làm trái.”
Những người còn lại nghe vậy tuy vẫn có chút không quá tin tưởng nhưng cũng không lên tiếng nói cái gì.
Trang Ngọc đợi một chút cho mọi người suy nghĩ một chút rồi lại tiếp tục lên tiếng: “Thật ra vấn đề không phải là chúng ta tin tưởng yêu tộc hay không mà là yêu tộc có tin tưởng chúng ta hay không. Dù sao giả sử chúng ta thực sự thua ba trận mà nói, tới lúc đó có lựa chọn rời khỏi Thanh Châu hay không vẫn còn khó mà nói được.”
Lão giả thân hình gầy gò đứng bên cạnh nàng nghe vậy không ngờ lại đột nhiên bật cười, âm thanh giống như đang cố kiên nhẫn giải thích một vấn đề cực kỳ đơn giản cho trẻ con:
“Chúng ta hiện tại đại thế đã mất, yêu tộc lại toan tính lâu như vậy, việc Thanh Châu trở thành yêu tộc địa bàn chỉ là việc sớm muộn. Đám yêu tộc kia là đang tính toán làm sao có thể lấy được Thanh Châu với tổn thất ít nhất. Linh Kính Thành dù sao cũng là đệ nhất hùng thành của một châu, yêu tộc nếu như thực muốn tấn công mà nói chỉ sợ tổn thất sẽ vô cùng nghiêm trọng. Dưới tình huống đó, bọn chúng đưa ra đề nghị quyết đấu năm trận, mục đích thực chất của bọn chúng chính là giết chết cao thủ đỉnh cao bên trong Linh Kính Thành, tới khi đó tường thành dù có chắc chắn hơn nữa cũng không chịu nổi mấy đòn của bộ Giao Cốt kia.”
“Bọn chúng rất tự tin vào thực lực của mình sao?!” Trang Ngọc giống như đang tự vấn bản thân mình.
Lão già gầy gò ngừng cười nói: “Bọn chúng đúng là rất tự tin vào thực lực của bản thân, hoặc giả cũng có thể là chúng quá mức khinh thường nhân tộc chúng ta. Hơn nữa dù cho chúng ta không giữ lời, thua trận nhưng vẫn kiên quyết thủ thành không đi nửa bước thì khi đó chiến lực đỉnh cấp đều đã bị loại trừ, chiến ý mười không còn một tự nhiên sẽ không thể gây nên khó khăn gì cho yêu tộc. Không thể không nói đây là một nước cờ vô cùng xảo diệu, bên trong yêu tộc quả nhiên không phải đều là hữu dũng vô mưu.”
“Hiện tại cần mọi người cùng nhau quyết định xem có đồng ý lời thách đấu của yêu tộc hay không. Ta trước tiên xin thay mặt cho Nam Việt Vương Phủ bày tỏ đồng ý tham gia trận quyết đấu này, chúng ta đã cẩn thận phân tích kỹ càng rồi, một khi yêu tộc tấn công thì Linh Kính Thành tuyệt đối không thể nào đứng vững được. Đây chính là cơ hội chiến thắng duy nhất của chúng ta.” Trang Ngọc một lần nữa dõng dạc tuyên bố.
Bên dưới lập tức trở nên xôn xao như ong vỡ tổ, trong số những người đại diện cho các thế lực trong thành đây không ít người đều là đồng ý tham gia quyết đấu. Trong suy nghĩ của bọn hắn hiện tại tình hình đã tệ tới không thể tệ hơn được nữa rồi, nếu như nhân tộc có thể thắng trong trận tỉ thí thì yêu tộc đại quân sẽ bị đẩy lùi mà không cần tốn một giọt máu hay một viên đạn nào.
Suy nghĩ này hoàn toàn suy luận trên cơ sở nhân tộc sẽ chiến thắng năm trận quyết đấu, lòng kiêu ngạo từ xưa tới nay vẫn luôn là tội lỗi lớn của con người ta.
Nửa canh giờ sau, đoàn người đã dừng lại bàn tán, tuyệt đại đa số những người tham gia đều đồng ý chấp nhận lời thách đấu của yêu tộc. Dù sao chuyện này bên được lợi chắc chắn là nhân loại, nếu có thể thắng thì tốt là tốt nhất, dù cho có thua đi chăng nữa bọn họ cứ đóng cửa thành không ra đám kia súc vật lại có thể làm được cái gì.
“Tiếp theo chúng ta sẽ tuyển chọn năm người tham gia năm trận quyết đấu. Bởi vì không biết được đối thủ sẽ phái kẻ nào ra trận cho nên việc này rất có thể sẽ quyết định trực tiếp tới thắng bại chung cuộc.”