Chương 317: Tuyệt vọng
Bầu trời trong vắt vạn dặm, vài ba đóa bạch vân mỏng tanh lửng lơ như ảo ảnh, ánh nắng ban chiều chiếu xuống đại địa đã bớt đi phần nào chói chang cảm giác.
Từ trên cao nhìn xuống có thể nhìn thấy trên mặt đất đột ngột xuất hiện một cái hố khổng lồ rộng tới mấy dặm, sâu tới mười mấy trượng tạo thành một cái thung lũng. Mặt đất bên trong thung lũng đều bị đốt cháy tới đen ngòm, ngoài ra còn có vô số máu tươi màu đỏ sậm cùng vàng kim trộn lẫn vào một chỗ tạo thành một bức tranh hai màu loang lổ.
Mấy trăm con hung thú đang vây công mấy chục tên nhân loại, chiến đấu đã dần tới kết thúc. Nhân tộc một bên kẻ nào chạy được thì chạy, đa phần đều bị vô số hung thú xé thành mảnh vụn, máu tươi đổ xối xả xuống đất như dòng nước lũ nhưng rất nhanh sẽ bị mặt đất hấp thu không còn một giọt.
Những người có thể tham gia Long Châu Tụ Hội thấp nhất cũng là một cái nhất châu cảnh hay kim huyết cảnh, một lần chết nhiều như vậy cao thủ bình thường chỉ có thể nghe danh nhưng không thể nhìn thấy mặt thực sự là thảm án trăm năm nay chưa từng xuất hiện trên đất Thanh Châu này.
Chỉ sợ dù là trăm năm sau người ta vẫn sẽ nhắc về lần Long Châu Tụ Hội đẫm máu này mà xuýt xoa sợ hãi.
Cách hố sâu khoảng ba dặm, Lý An đang cố lết thân thể không còn một chỗ lành lặn của mình chạy trốn khỏi nơi đáng sợ này. Thương thế của hắn lúc này không chỉ là ngoại thương đơn giản như vậy, huyết lôi do Giao Cốt thả ra mang theo năng lực đặc thù khiến cho lục phủ ngũ tạng của hắn đều gần như nát bét, nếu như không phải hắn là một cái khí thể song tu thì lúc này đây chỉ sợ sớm đã mất mạng.
Tuy nhiên bởi vì thương thế quá nặng nguyên nhân cho nên dù hắn có liều mạng chạy trốn thế nào đi chăng nữa thì tốc độ cùng lắm cũng chỉ tương đương với một người bình thường chạy trốn. Hắn mỗi khi bước ra một bước trên người kim huyết lại chảy ra như suối, lục phủ ngũ tạng cũng cảm chừng như đang có người dùng que sắt nung đỏ mà điên cuồng quấy động.
Chạy được một quãng Lý An không nhịn được quay đầu nhìn lại phía sau, nơi chân trời cực kỳ xa vẫn có thể lờ mờ nhìn được thân hình khổng lồ của bộ Giao Cốt lúc này chỉ còn là một chấm đen.
” Chỉ là một bộ xương cốt còn một cái đầu mà thôi, không thể tưởng tượng lúc còn sống con Song Đầu Giao này mạnh tới mức độ nào nữa!” Lý An không khỏi trong lòng sợ hãi lẩm bẩm, hắn cuối cùng cũng biết cái gì gọi là chân chính cường giả. Đứng trước những tồn tại như thế này hắn chẳng qua cũng chỉ là con sâu cái kiến mà thôi, cùng những người bình thường trói gà không chặt cũng không có bất cứ cái gì khác biệt.
Đồng thời với đó trong lòng hắn không khỏi dâng lên cảm giác sống sót sau tai nạn vui mừng, may mắn Giao Cốt vội vàng đuổi theo Vạn Đông Đông cùng Trang Ngọc nếu không hắn lúc này cũng đã trở thành một cái xác lạnh toát.
Tuy nhiên niềm vui ngắn chẳng tày gang, ngay khi Lý An tưởng rằng mình rốt cuộc cũng đã thoát được một kiếp này không ngờ bầu trời phía xa lại truyền tới một tiếng giao ngâm đinh tai nhức óc, một con giao long toàn thân thanh sắc cưỡi gió đạp mây nhanh như chớp bay tới hướng bên này.
Con thanh giao này nếu đem so với Giao Cốt thì chỉ như một con giun đang quằn quại trên mặt đất mà thôi, tuy nhiên nó chân chính là một con hung thú hàng thật giá thật, thân hình khổng lồ dài hơn mười mét mang theo sức mạnh khổng lồ, trên người hừng hực hỏa diễm màu xanh lam có thể nung trời nấu biển.
Vừa rồi chính là con thanh giao này một mình đem Vạn Đông Đông cùng Trang Ngọc tạm thời vây khốn. Lý An đã dùng toàn bộ thuốc nổ bên trong không gian đan điền đánh lén nó tuy nhiên trên người thanh giao ngoại trừ mấy cái vết thương nhỏ thì hoàn toàn không nhìn ra thương thế gì nghiêm trọng.
Nếu như là bình thường Lý An còn có hy vọng trốn thoát khỏi con hung thú đáng sợ này tuy nhiên hiện tại hắn đi lại thôi cũng vô cùng khó khăn, đừng nói là trốn thoát, dù sức lực chạy trốn hắn cũng không có.
Thanh Giao hiện tại vẫn chưa phát hiện ra tung tích của Lý An, dù sao kích thước của hắn nhìn từ trên cao cũng chỉ như một hạt bụi bám vào trên mặt đất. Đầu hung thú này hiển nhiên là lần theo dấu vết của Giao Cốt mà truy đuổi tới đây.
Tuy nhiên địa hình xung quanh vô cùng bằng phẳng, Lý An cũng không còn một chút linh lực nào, muốn trốn tránh khỏi tầm mắt của con thanh giao này là điều không thể nào. Đợi tới khi thanh giao bay tới phụ cận hiển nhiên sẽ phát hiện ra Lý An, tới lúc đó hoặc là nó sẽ mặc kệ con sâu cái kiến bên dưới mà bay qua hoặc tiện thể phun ra một ngụm lam diễm đem nó đốt trụi.
Hiển nhiên khả năng thứ hai cao hơn rất nhiều, dù sao vừa rồi chính là Lý An đã dùng thuốc nổ đánh lén nó.
Một cảm giác bất lực tới cùng cực dâng trào trong lòng của Lý An, đem ý thức của hắn hoàn toàn nhấn chìm. Cảm giác tính mạng của bản thân chỉ phụ thuộc vào một ý niệm của kẻ khác thực sự khiến hắn muốn phát điên lên.
Dù biết muốn trốn tránh khỏi giác quan của một con hung thú thần thông quảng đại chỉ là người si nói mộng tuy nhiên hắn tuyệt đối sẽ không đứng yên mà chịu chết. Lý An vội vàng quan sát xung quanh một phen rồi tìm một chỗ mặt đất trũng mà nằm xuống sau đó điên cuồng dùng hai tay đem đất đá cùng cành cây xung quanh phủ lên người mình.
Hành động này của hắn cùng lắm cũng chỉ có thể che giấu được tai mắt của người trần mắt thịt, vô số kim huyết vương vãi khắp nơi trên mặt đất cũng đã chỉ rõ ra tung tích của hắn đang ở nơi nào. Chỉ là Lý An cũng đã hết cách, hắn hiện tại duy nhất có thể làm chính là cầu nguyện, cầu cho con thanh giao này cũng sẽ như bộ Giao Cốt lúc nãy coi hắn như một con sâu kiến không đáng để vào mắt mà bỏ qua.
Tuy nhiên chính Lý An cũng không tin lời cầu nguyện này của mình sẽ thành sự thực.
Chỉ một ngày ngắn ngủi thôi tuy nhiên hắn đã ba lần đối diện với sinh tử, đầu tiên là tại Giao Long Hạp bị Chu Kiến Sơn dùng thuốc nổ đánh lén, tiếp theo chính là đối diện với Giao Cốt đáng sợ, cuối cùng chính là hiện tại đối diện với con thanh giao đang nhanh như chớp phóng tới. Nghĩ tới bản thân không ngờ lại bỏ mạng một cách không minh bạch tại nơi đất khách quê người này hắn lại cảm thấy không cam lòng, rõ ràng hắn mỗi bước đi đều vô cùng cẩn trọng như dẫm trên băng mỏng nhưng tại sao cuối cùng vẫn rơi vào kết cục như thế này?
Nếu như hắn chết rồi thì Lý Tiểu Hoa, Ngũ Nương còn có Liễu Thanh Nhi kết cục sẽ như thế nào?
Từng giây trôi qua đều như kéo dài ra vô hạn, trên đầu tiếng giao ngâm càng ngày càng gần, có thể rõ ràng cảm nhận được sát ý cùng điên cuồng bên trong đó.
Lý An cuối cùng cũng nhắm chặt mắt buông xuôi, hắn không cầu nguyện nữa, cũng không nghĩ ngợi gì nữa. Chết cuối cùng thì chính là hết, nghĩ nhiều đi chăng nữa cũng chỉ là vô dụng, sai lầm của hắn chính là hắn quá mức yếu ớt mà thôi.
Chỉ là không ngờ đúng lúc này hắn lại cảm thấy xung quanh một trận chấn động, cảm giác giống như đang không ngừng chìm vào bên trong mặt nước. Trên người thương thế rốt cuộc không thể nào chịu đựng thêm được nữa, hắn cuối cùng hoàn toàn mất đi ý thức.
Không biết qua bao nhiêu lâu, ý thức của Lý An cũng dần trở lại, trên người cảm giác đau đớn tận tim can lập tức đổ ập xuống khiến hắn không thở nổi.
Hắn run rẩy mở ra hai mắt, phía trước là một không gian đen tuyền như bầu trời đêm không trăng không sao.