Chương 316: Sinh tử một đường
Bộ Giao Cốt ngự ở trên cao như thần tiên tại thượng, bốn phía huyết lôi đùng đoàng nổ tung phát ra từng trận âm thanh đinh tai nhức óc. Nó một hơi phun ra ba đoàn huyết lôi trực tiếp đem Lý An, Trang Ngọc cùng Vạn Đông Đông đánh cho trọng thương nhất thời không thể tiếp tục chạy trốn.
Lý An dù cho là một cái thể khí song tu nhưng thương thế trong số ba người là nặng nhất, trên người hắn khắp nơi đều là những vết thương nhỏ li ti nhưng lại sâu tới dọa người, máu tươi màu vàng kim không ngừng rỉ ra dù làm cách nào cũng không thể dừng lại được.
Huyết lôi rõ ràng mang theo một sức mạnh đặc thù nào đó, hắn lúc này chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn không thể chịu nổi, một chút sức lực cũng không còn chỉ có thể đứng yên tại trên mặt đất không ngừng thở dốc. Xung quanh kim huyết vẫn đang không ngừng lan ra bốn phía.
Trang Ngọc bị huyết lôi đánh trúng nhất thời cũng không thể chuyển động, trên người vẫn đang có từng sợi huyết lôi nhỏ như sợi tóc không ngừng quanh quẩn. Trên người nàng cũng có rất nhiều vết thương nhưng số lượng so với Lý An thì ít hơn rất nhiều, hơn nữa từ miệng vết thương không ngừng có hàn khí nghi ngút bốc lên, máu tươi tại miệng vết thương bị đóng thành từng khối băng màu đỏ vô cùng rực rỡ.
Hiển nhiên dù cùng chịu một đòn tấn công nhưng thương thế của Trang Ngọc nhẹ hơn Lý An rất nhiều, tuy nhiên điều làm cho Lý An thực sự kinh ngạc chính là Vạn Đông Đông.
Chỉ là lão bà này bị thương so với hai người trẻ tuổi không hề có chút nào ít hơn, trên người đâu đâu cũng là những vết thương sâu hoắm nhìn mà giật mình, tuy nhiên máu tươi chảy ra lại không phải màu vàng kim giống như Lý An mà có màu xanh lục ướt át như bảo thạch. Vô số vết thương trên người của Vạn Đông Đông đang dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được hồi phục lại, chưa tới một khắc thời gian trên người của lão bà này đã không còn một vết thương nào, khuôn mặt hồng hào không hề nhìn ra một chút dấu hiệu trọng thương.
” Quả nhiên là một cái Lục Huyết Cảnh!” Lý An khô khốc lẩm bẩm. Khả năng hồi phục của Lục Huyết Cảnh luyện thể sĩ hắn đã nghe thấy rất nhiều nhưng đây vẫn là lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến, quả nhiên là danh bất hư truyền.
Nghe đồn Lục Huyết Cảnh sinh lực vô biên, dù cho là vận lên kim thân chiến đấu ba ngày ba đêm cũng sẽ không cảm thấy mệt mỏi. Thương thế trên người chỉ cần không động tới căn nguyên, dù cho là đoạn chân đoạn tay cũng có thể chớp mắt khôi phục. Vốn tưởng những miêu tả này có phần phóng đại tuy nhiên bây giờ nhìn lại chỉ sợ vẫn chưa miêu tả được hết Lục Huyết Cảnh đáng sợ.
Nếu như Vạn Đông Đông đã là một cái tuyệt đỉnh cao thủ Lục Huyết Cảnh thì chưa chắc đã không có cơ hội cùng Giao Cốt đánh một trận, dù có không đánh lại nó cũng có thể dựa vào sinh mệnh lực cường đại mà đem nó tạm thời cầm chân. Lý An không khỏi trong lòng phấn chấn, vội vàng lấy ra chữa thương đan dược nuốt vào.
Tuy nhiên rất nhanh cảnh tượng trước mắt đã làm cho hắn một lần nữa lâm vào tuyệt vọng, Vạn Đông Đông dùng tốc độ nhanh như chớp giật lao tới ôm lấy Trang Ngọc rồi cấp tốc quay người chạy trốn. Tốc độ của bà lão lúc này so với bình thường còn muốn nhanh gấp mấy lần.
Xét vị trí hiện tại của ba người thì Lý An là nằm gần bộ Giao Cốt nhất, hơn nữa hắn hiện tại đã trọng thương không thể di chuyển.
Giao Cốt sau khi thả ra huyết lôi đả thương ba người hình như cũng lâm vào suy yếu tạm thời, nó không vội vàng tiếp tục xuất thủ mà chỉ yên lặng lơ lửng trên cao, xung quanh huyết lôi đang chầm chậm chìm vào trong bộ xương khổng lồ của nó.
Đợi tới khi huyết lôi đã toàn bộ bị hấp thụ, Giao Cốt mới chậm chậm cúi cái đầu khổng lồ của mình nhìn xuống Lý An giống như người bình thường cúi đầu nhìn một con kiến, hai ngọn lửa nhảy nhót trong hốc mắt trông giống như hai con mắt đang không ngừng chuyển động.
Lý An đứng trên mặt đất, ngửa đầu nhìn hai ngọn lửa đang nhảy múa điệu nhảy của thần chết. Nếu có thể hắn rất muốn liều mạng chạy trốn khỏi nơi này nhưng cơ thể của hắn đã bị huyết lôi làm cho tê liệt, hiện tại một chút sức lực cũng không thể vận lên được.
Không hiểu sao từ bên trên hai ngọn lửa màu xanh lam kia hắn lại cảm giác có chút quen thuộc tựa như đã từng nhìn thấy ở nơi nào, chỉ là hiện tại hắn hiển nhiên không có tâm tư mà cẩn thận suy nghĩ.
Đối diện với cái chết gần trong gang tấc tuy nhiên trong lòng Lý An lại không ngờ vô cùng bình tĩnh. Hắn chỉ là không hiểu mọi việc rõ ràng đang rất thuận lợi, Lạc Hồng Thương Hội mấy năm nay phát triển nhanh như vũ bão, bệnh tình của tỷ tỷ đã có tiến triển, tu vi của bản thân tiến lên thần tốc, vốn chỉ là tham gia một lần Long Châu Tụ Hội tại sao đột nhiên mọi chuyện lại tới bước đường này.
Đầu tiên là Chu Kiến Sơn đường đường là một cái Kim Long Thương Minh đà chủ đột nhiên kích hoạt thuốc nổ khiến cho phần lớn khách nhân tham gia Long Châu Tụ Hội lần này đều chết không toàn thây, tiếp theo đó lại vô số hung thú đột nhiên xuất hiện.
Hắn vốn đã thành công đem Trang Ngọc cùng Vạn Đông Đông cứu ra bên ngoài, cũng đã lấy được một viên nội đan linh thú giá trị vô song. Vốn mọi chuyện nên kết thúc tốt đẹp đột nhiên từ dưới mặt đất lại lao lên một bộ Giao Cốt dễ dàng đem ba người bọn hắn đánh cho tan tác.
Đáng nhẽ hắn không nên quay lại cứu Trang Ngọc hai người mới đúng!
Chỉ là lựa chọn vì nội đan linh thú quay lại là chính bản thân hắn, lựa chọn tham gia Long Châu Tụ Hội là chính bản thân hắn, lựa chọn cùng Nam Việt Vương Phủ kết minh cũng là bản thân hắn. Hắn còn có thể trách được ai bây giờ?! Cuối cùng thì cũng chỉ là chim chết vì mồi người chết vì tiền mà thôi.
Vô số suy nghĩ không ngừng hiện lên trong lòng Lý An, cuối cùng hắn quyết định cái gì cũng không nghĩ nữa, thật dài thở ra một hơi rồi nhắm mắt chờ đợi cái chết phủ xuống.
Hắn đáng nhẽ đã chết vào hơn 20 năm trước rồi, những năm qua sống thêm một cuộc đời đặc sắc như vậy hắn cũng nên biết đủ.
Từng hơi thở trôi qua đều là hơi thở cuối cùng, chỉ là cái chết vẫn không xuất hiện. Lý An nghi hoặc mở mắt không ngờ lại chứng kiến thân hình khổng lồ của Giao Cốt đang cấp tốc truy đuổi theo Vạn Đông Đông. Tốc độ của nó vô cùng nhanh chóng không hề tương xứng với kích thước dài hơn trăm mét, chẳng bao lâu thân hình khổng lồ đã chỉ là một cái bóng mờ trên bầu trời lẫn vào vô số đám mây đang lững lờ trôi.
” Chuyện này?!”
Một cảm giác sống sót sau tai nạn tràn ngập trong lòng của Lý An, chỉ là hắn không thể nào hiểu nổi. Rõ ràng Giao Cốt giết hắn chỉ là một cái nhấc tay sự tình nhưng tại sao nó lại tha mạng cho hắn? Lý An hiển nhiên không ngây thơ tới nỗi nghĩ rằng bộ Giao Cốt này nổi lòng từ bi tha cho hắn một mạng.
” Nó là đang vội vàng đuổi theo Vạn Đông Đông cho nên mới không rảnh để ý tới ta, dù cho tùy tiện phun ra một đạo huyết lôi kết thúc mạng sống của ta cũng không kịp? Chẳng nhẽ giữa Vạn Đông Đông cùng bộ Giao Cốt này có thâm thù đại hận gì?”
Lý An không khỏi phỏng đoán, chỉ là hiển nhiên hiện tại không phải là lúc nghĩ những thứ này, tính mạng của hắn vẫn đang gặp nguy hiểm.
Không biết là do đan dược chữa thương đã phát huy tác dụng hay huyết lôi đã mất đi hiệu lực, cơ thể của hắn đã hồi phục được một chút khả năng hành động bình thường, trên người kim huyết cũng đã ngừng chảy.
Dạo một vòng quỷ môn quan trở về, cơ hội sống sót ở ngay trước mắt, Lý An liều mạng lết thân thể đầm đìa máu tươi rời khỏi nơi này.