Chương 313: Chạy trốn chết
Vụ nổ lớn tới mức khiến cho màn mây dày đặc ở trên cao cũng rách toác ra một cái hố khổng lồ hình tròn, ánh nắng rực rỡ len lỏi qua lỗ hổng chiếu xuống đại địa. Trên mặt đất trong vòng hơn mười dặm cây cối đều đổ rạp ra bên ngoài tạo thành một hình tròn càng khổng lồ, tại chính giữa vòng tròn có một cái hố sâu hoắm như hố núi lửa.
Linh Kính Thành cách nơi xảy ra vụ nổ hơn trăm dặm khoảng cách tuy nhiên vừa rồi mấy chục vạn dân chúng trong thành đều nghe được một tiếng sấm rền khe khẽ giữa trời quang. Đa phần mọi người đều không để tâm tới âm thanh này tuy nhiên cũng có không ít người ngửa đầu lên nghi hoặc nhìn bầu trời, chỉ thấy trời xanh vạn dặm không mây làm sao tự nhiên lại có sấm?
Chu Kiến Sơn vì chuẩn bị cho vụ nổ vừa rồi đã không ngừng bí mật tích trữ thuốc nổ hơn ba năm, vừa rồi một lần hành động uy lực ngay cả hắn cũng phải giật mình kinh hãi. Thân là người đứng ở trung tâm của vụ nổ, y phục trên người hắn đã bị nổ rách mấy chỗ tuy nhiên trên người lại không có một chút nào thương thế, làn da lộ ra khỏi vết rách vẫn trắng nõn như da của nữ nhân.
Chỉ là những người khác có mặt tại Long Châu Tụ Hội lại không có năng lực giống như Chu Kiến Sơn rồi, trong đó quá nửa đều dưới uy lực khủng khiếp của vụ nổ mà biến thành tro bụi, trong số sống sót thì phân nửa cũng trọng thương không dậy nổi, chỉ có rất ít cường giả hoặc những người có thủ đoạn đặc thù mới có thể bảo trụ được tính mạng đồng thời vẫn còn đứng vững.
Dưới đòn tấn công bất ngờ như thế này không thể nghi ngờ gì tỷ lệ sống sót của Luyện Thể Sĩ cao hơn Luyện Khí Sĩ rất nhiều. Trạng thái Kim Thân của luyện thể sĩ chỉ cần động một ý niệm liền có thể phát động, tuy không nói toàn bộ kim huyết cảnh đều có thể sống sót tuy nhiên ít nhất cũng có thể đảm bảo toàn thây.
Ngược lại Luyện Khí Sĩ vốn không giỏi về phòng ngự, pháp thuật bản mệnh dù cho lợi hại đi chăng nữa nhưng chỉ cần không phải là loại chuyên về phòng thủ thì tuyệt đối không thể nào đứng vững trước vụ nổ giống như thiên phạt đó.
Số người tham gia Long Châu Tụ Hội lần này là hơn năm trăm người, vừa rồi mất mạng ít nhất cũng hơn ba trăm người, máu tươi của những người này sau khi rơi xuống đất đều lặng yên không một tiếng động thấm vào bên trong mặt đất, bên trong hố sâu tuy mảnh thi thể khắp nơi nhưng lại tuyệt nhiên không nhìn thấy một giọt máu, cảnh tượng vô cùng kỳ quái.
Chỉ là hiện tại trong số những kẻ sống sót hiển nhiên cũng không có ai quan tâm tới điều này, trước mắt bọn hắn đang có vấn đề nguy cấp hơn cần phải đối mặt.
Hơn ba trăm đầu hung thú từ bốn phương tám hướng đổ xuống phía dưới hố sâu như dòng nước lũ đen ngòm, khí thế hủy thiên diệt địa khiến cho người người khó thở.
So với bầy yêu thì khoảng năm mươi người đang đứng ở dưới đáy hố trông phá lệ bạc nhược, cảm giác giống như chỉ là một tảng đá nhỏ nằm trên đường đi của một con lũ lớn vậy.
Lý An siết chặt Thần Hỏa Kiếm, liếc mắt nhìn một vòng những người xung quanh. Hắn kinh ngạc phát hiện những khuôn mặt sợ hãi trong tưởng tượng của hắn không hề xuất hiện, thay vào đó là những khuôn mặt lạnh như băng, hoàn toàn không thể nhìn ra bất cứ cảm xúc gì từ bọn hắn.
Hai bên chính thức giao chiến, hào quang rực rỡ muôn màu lập tức tuôn ra như dòng thác đổ.
Thần Hỏa Kiếm xoay tròn tạo thành một quả cầu lửa cắt ngang bầy yêu, yêu thú trên đường đi của nó lập tức bị sức nóng khủng khiếp của ngọn lửa dọa lui. Lý An liều mạng dựa vào ngọn lửa mở đường chạy trốn ra bên ngoài, hắn hoàn toàn không có chút chiến ý nào, lúc này chỉ mong có thể chạy thoát thân bảo toàn mạng sống mà thôi.
Những người khác hiển nhiên cũng có ý nghĩ giống như Lý An, hoặc là một mình hoặc là kết đội đều liều mạng mở một đường máu mà thoát thân. Dù sao tương quan lực lượng giữa hai bên quá mức cách biệt, dù là ai đi chăng nữa cũng có thể nhìn ra nhân loại căn bản không hề có phần thắng.
Chỉ là xung quanh nhiều như vậy hung thú tạo thành vòng vây hiển nhiên không thể dễ dàng để cho những cái con mồi này rời đi, khi Lý An chỉ còn cách mép hố chưa tới 100 mét thì phía trước không gian đột nhiên trở nên tối mờ, không đợi hắn phản ứng cái gì từ bên trong bóng tối đã bay ra một con hắc điểu khổng lồ, cặp móng vuốt sắc bén trực tiếp đem Lý An đạp trở lại vào đáy hố.
Đợi tới khi Lý An ổn định lại thân hình, ngửa đầu nhìn mép hố gần ngay trước mắt nhưng xa tận chân trời trong lòng trầm xuống. Cùng lúc hắn bị đá trở lại đáy hố thì có bốn người đã thành công thoát khỏi hố sâu, trong đó gồm có Trang Ngọc cùng với Vạn Đông Đông tạo thành một nhóm, hai người còn lại lần lượt là thành chủ Nam Đông Thành cùng với một cái phụ nhân dung mạo bình thường.
Đáng chú ý chính là Vạn Đông Đông lúc này đã chuyển sang trạng thái kim thân, tuy nhiên sức mạnh của bà lão nhìn như gần đất xa trời này tuyệt nhiên không phải kim thân cảnh bình thường có thể đạt được.
Bốn người chia làm ba hướng khác nhau gần như cùng lúc rời khỏi hố sâu do vụ nổ tạo thành.
Lý An không có thời gian suy nghĩ nhiều, lập tức tiếp tục tuyển chọn một cái phương hướng khác tiến hành đột phá. Tuy nhiên số lượng hung thú xung quanh quá nhiều, bản mệnh thần thông thiên kỳ bách quái căn bản không thể nào đối phó được, Lý An cứ như con ruồi không đầu liên tục leo lên rồi bị đánh bay xuống phía dưới, cứ như vậy lặp đi lặp lại không biết mệt.
Liên tục bị đá trở lại đáy hố hơn năm lần, cuối cùng Lý An cũng nắm bắt được cơ hội leo lên bên trên hố sâu. Tuy nhiên cảnh tượng trước mắt hắn lúc này lại khiến cho hắn không khỏi tuyệt vọng trong lòng.
Bốn người trước hắn rời khỏi miệng hố lúc này đều bị chặn lại ở xung quanh nơi vốn dĩ là Giao Long Hạp, trong đó thành chủ Nam Đông Thành bị Chu Kiến Sơn chặn lại, cả hai cũng không sử dụng kim thân hay pháp thuật và đơn giản dựa vào nhục thân chém giết tuy nhiên nhìn mặt đất liên tục bị đánh ra thành những cái hố sâu hoắm khiến cho người ta có thể tưởng tượng được trận chiến đấu này hung hiểm tới mức nào.
Phụ nhân không ngờ lại bị một cái thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp chặn đường, thiếu nữ nọ trên người mặc một bộ bạch y trắng như tuyết, một đầu tóc đen thật dài như mun, tuy nhiên sau lưng nàng mọc ra ba chiếc đuôi nói rõ thiếu nữ xinh đẹp này căn bản không phải là con người.
Còn về phần Vạn Đông Đông cùng với Trang Ngọc không ngờ lại đang bị một con hung thú chặn lại, con hung thú khổng lồ lấy một địch hai không ngờ vẫn có thể chiếm lấy thế thượng phong, Trang gia hai người trong lúc nhất thời đừng mong có thể thoát rời vây khốn của nó.
Đó là một con giao long toàn thân bao phủ một lớp vảy màu xanh lam giống như nước biển, thân hình khổng lồ dài hơn mười mét, dưới bụng mọc hai chân, phần trán có một bọc thịt hơi nhô lên trông vô cùng đặc biệt.
Con Giao Long này không ngừng phun ra cuồn cuộn lam diễm đem Trang Ngọc cùng Vạn Đông Đông đánh lui, thân thể khổng lồ mang theo lực lượng lớn tới đáng sợ tuy nhiên tốc độ lại vô cùng linh hoạt. Trang Ngọc hai người trước mắt chỉ có thể vừa đánh vừa lui, mắt thấy muốn một lần nữa bị đẩy lui vào bên trong hố sâu.
Lý An vừa trở ra khỏi miệng hố hiển nhiên đem tới sự chú ý của những người khác. Trang Ngọc lúc này đang cầm Thần Băng Kiếm bốc lên hàn sương nghi ngút chống lại lam diễm cuồn cuộn xung quanh, âm thanh gấp gáp hét lên: ” Lý hội chủ mau tới giúp chúng ta!”
” Giúp cái đầu ngươi, vừa rồi cũng không thấy các ngươi có ý định giúp đỡ Lý mỗ!” Lý An khinh thường cười nhạt một tiếng, chọn một cái phương hướng vắng vẻ liều mạng chạy trốn chết.