Chương 307: Âm mưu quỷ kế
Nơi này là một đường hầm thật dài tối đen như mực, vách đá hai bên cứ cách mười mấy mét mới lại có một ngọn đuốc le lói đang cháy, trong không khí nồng nặc mùi máu tanh khó ngửi.
Đường hầm này giống như kéo dài mãi mãi, càng đi vào sâu bên trong ngọn đuốc trên tường càng chuyển sang màu đỏ, tới cuối cùng thậm chí ngọn lửa đã trở nên giống như một vũng máu đang nhảy nhót.
Chu Kiến Sơn trên người vẫn mặc bộ y phục lúc nãy hắn mặc khi đứng trên đài đấu giá tuy nhiên nụ cười thân thiện trên mặt đã biến mất hoàn toàn, khuôn mặt của hắn lúc này chỉ còn lại lạnh lẽo, ánh lửa nhảy nhót trong đôi mắt hắn giống như linh hồn đang giãy dụa dưới tu la địa ngục.
Đi theo sau lưng Chu Kiến Sơn là đệ đệ của hắn Chu Kiên, lúc này cả hai đều chỉ cắm cúi đi đường, không có bất cứ ai phát ra một tiếng động nào. Không khí bí bách tràn ngập không gian hòa lẫn cùng mùi máu tạo thành một bức tranh khủng bố.
Không biết qua bao lâu đường hầm cũng tới được đoạn cuối, đó là một gian đại sảnh cực kỳ rộng lớn. Nơi này vẫn vô cùng tối tăm tuy nhiên cũng không tới mức đưa tay không thấy được năm ngón như ở bên trong đường hầm, bốn phía không nhìn thấy dấu tích gia công nào chỉ toàn những tảng đá lồi lõm lớn nhỏ không đều, trên trần còn rủ xuống vô số cột thạch nhũ sáng lấp lánh.
Chu Kiên vẫn là lần đầu tiên đi tới nơi này, không khí âm trầm khiến cho hắn không khỏi hơi rụt cổ lại. Nơi này giống như là một thế giới hoàn toàn khác với thế giới trên mặt đất, một chút âm thanh cũng không hề tồn tại, thậm chí hắn còn nghe được cả tiếng tim mình đang đập mỗi lúc một nhanh.
” Các ngươi tới trễ!”
Một giọng nói cực kỳ ma mị đột ngột vang lên khiến cho Chu Kiên kinh hoàng kêu lên một tiếng rồi vội vàng nấp sau lưng đại ca mình.
Chu Kiến Sơn che giấu vẻ chán ghét trong mắt rất tốt, hắn khẽ vỗ vai an ủi đệ đệ rồi mỉm cười lên tiếng: ” Đấu giá hội kết thúc muộn, đám kia so với ta tưởng tượng còn muốn giàu có hơn.”
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên trong không gian đóng kín vang vọng mãi như tiếng sấm nổ, một bóng người uyển chuyển xuất hiện từ trong bóng tối.
Người này chắc chắn là nam tử tuy nhiên da dẻ trắng nõn, tóc đen rủ xuống như thác trên vai, khuôn mặt tinh xảo có thể khiến cho bất cứ nữ nhân nào cũng phải ghen tị.
” Mạc công tử xin đừng vội vàng, cộng thêm số linh thạch hôm nay kiếm được thì số lượng cũng đã không sai biệt nhiều rồi.” Chu Kiến Sơn tự tin mười phần nói.
” Đó là tự nhiên, bởi vì chuyện này mà Giao Long tộc chúng ta đã lấy ra không ít bảo bối từ trong bảo khố.” Nam tử xinh đẹp ma mị cười một tiếng, ánh mắt giống như đang lấp lánh trong bóng tối đen kịt.
Chu Kiên lén lút nhìn người gọi là Mạc công tử kia, khi đối phương quay người nhìn hắn cười thì không hiểu sao trong lòng hắn đột nhiên lạnh toát một mảng, vội vàng quay đầu nhìn đi chỗ khác, thân hình càng ép vào sau lưng đại ca của mình. Cảm giác vừa nãy rất giống khi hắn đứng trên tường thành nhìn vô số yêu tộc điên cuồng khát máu bên ngoài.
Chu Kiến Sơn không đợi đối phương lên tiếng liền tiến phía trước một bước, cởi xuống chiếc túi nhỏ đeo bên hông, mở miệng túi rồi hướng mặt đất dốc ngược.
Một trận rào rào âm thanh như mưa rơi, từ bên trong chiếc túi nhỏ không ngờ lại đổ ra một quả núi nhỏ linh thạch, hào quang ngũ sắc lập tức chiếu sáng nơi này như tiên cảnh. Núi nhỏ linh thạch kia cao tới hơn 1m, số lượng chỉ sợ đã hơn vạn viên linh thạch, cũng không biết làm sao một chiếc túi nhỏ bằng lòng bàn tay lại có thể đựng được từng này linh thạch nữa.
” Đây chính là linh thạch thu được ngày hôm nay sao! Không hổ là nhân loại địa bàn, thực là một nơi giàu có tới mức khiến cho người ta ghen tị.” Mạc công tử nở một nụ cười gần như không thể thấy được, cầm lên một viên linh thạch mân mê trong lòng bàn tay.
” Rất nhanh thôi nơi này sẽ không còn là nhân loại địa bàn nữa.” Chu Kiến Sơn miệng cười nhưng lòng không cười, thân hình cao lớn gần như hòa thành một với bóng tối xung quanh.
Mạc công tử im lặng nhìn ngọn núi linh thạch một hồi lâu rồi đột nhiên há miệng phun ra một ngọn lửa màu xanh lam, ngọn lửa mới đầu chỉ mảnh như sợi tóc nhanh chóng trùm lên bao phủ cả ngọn núi linh thạch vào trong đó. Dưới ánh lửa thiêu đốt, hơn vạn viên linh thạch cấp tốc mềm nhũn đi rồi hóa thành một quả cầu chất lỏng ngũ sắc treo lơ lửng chính giữa ngọn lửa.
Ngọn lửa nhanh chóng chuyển từ màu xanh lam thành màu xanh ngọc bích, trên mặt của Mạc công tử cũng xuất hiện một lớp vảy nhỏ trông như vảy rắn.
Chu Kiên đứng cách xa ngọn lửa hơn 10m nhưng vẫn bị sức nóng của nó làm cho đau đớn vô cùng vội vàng lùi lại phía sau, trong ánh mắt kinh hoàng của hắn đất đá ở bên dưới ngọn lửa vậy mà đang chảy ra thành dung nham đỏ rực, thực khó mà tưởng tượng được ngọn lửa này nóng tới mức như thế nào nữa.
Nửa canh giờ sau, quả cầu chất lỏng bên trong ngọn lửa đã được thiêu đốt tới trong suốt như thủy tinh, kích cỡ cũng đã thu nhỏ lại thành cỡ nắm tay mà thôi.
Mạc công tử lúc này mới mỏi mệt hét lên một tiếng: ” Đi!”
Quả cầu trong suốt liền chậm chạp xoay tròn, hóa thành một sợi chỉ mỏng bay vào sâu trong bóng tối.
” Chỉ còn thiếu một chút nữa thôi, ngày mai đấu giá hội nhất định có thể kiếm được đầy đủ.” Chu Kiến Sơn có chút kích động, mỉm cười, trong lòng vô cùng mong chờ.
Một đêm vô sự, thời gian còn rất sớm nhưng những người tham gia Long Châu Tụ Hội toàn bộ đã có mặt tại căn phòng rộng lớn nơi diễn ra đấu giá hội, đa phần đều đang bàn luận về những món bảo vật hôm nay sẽ xuất hiện.
Những người ở đây thấp nhất cũng là một cái kim huyết cảnh, bảo vật bình thường tự nhiên không thể làm cho bọn hắn kích động như vậy. Tuy nhiên năm nay Long Châu Tụ Hội xuất hiện bảo vật thực sự khiến cho người ta phải mở to mắt mà nhìn, so với bất cứ một lần tụ hội nào trong quá khứ đều quý giá hơn nhiều. Cũng vì vậy mà rất nhiều người dự định chỉ tới mở rộng tầm mắt một chút đều không nhịn được mà dốc hết thân gia đấu giá bảo vật mình ưa thích, vô số linh thạch giống như thác nước không ngừng trút xuống làm cho người ta hoa mắt.
Đến bây giờ có thể xác định ngày đấu giá thứ ba này ít nhất vẫn còn hai món bảo vật làm cho đám khách nhân bên người thèm thuồng đổ cả mắt, thứ nhất là Long Châu Đan có thể giúp Luyện Thể Sĩ gia tăng mấy chục năm công lực, món thứ hai chính là viên kia nội đan linh thú.
Nếu như nói Long Châu Đan chính là chiêu bài của Long Châu Tụ Hội, hơn phân nửa khách nhân lặn lội đường xá xa xôi tới đây đều là vì món thần đan này thì nội đan linh thú còn quý giá hơn gấp nhiều lần, không thể nghi ngờ gì tham gia đấu giá món đồ này cũng chỉ có thể là những đại nhân vật ngồi ở hàng ghế đầu tiên, người bình thường căn bản không có khả năng sở hữu thần vật cấp bậc như thế này.
Dù khách nhân tới sớm hơn hẳn mọi ngày tuy nhiên Kim Long Thương Minh vẫn bắt đầu đấu giá đúng như thời gian quy định, đợi tới khi không ít người đã có chút nóng ruột thì Chu Kiến Sơn mới ung dung đi lên đài.
Hắn nở nụ cười thân thiện, hướng bên dưới thật sâu ôm quyền: ” Không để các vị chờ lâu nữa, Chu mỗ xin phép bắt đầu buổi đấu giá ngày hôm nay. Món đồ đấu giá là mười viên Long Châu Đan, chia làm mười lượt đấu giá, mỗi viên giá khởi điểm là 2 ngàn linh thạch, mỗi lần tăng giá không thể thấp hơn 500 viên linh thạch. Đấu giá bắt đầu!”
Theo lời tuyên bố vừa ra, Chu Kiến Sơn nhận lấy chiếc khay gỗ từ trong tay tỳ nữ rồi kéo miếng vải đỏ che phủ bên trên ra. Trên chiếc khay gỗ là một chiếc bình nhỏ làm bằng thủy tinh, lớp vỏ bên ngoài trong suốt có thể dễ dàng nhìn được bên trong.
Trong chiếc bình là một viên đan dược màu vàng kim lớn chừng đầu ngón tay út, bên trên bề mặt đan dược không ngừng bốc lên khói vàng khiến cho vùng không gian nhỏ bé bên trong chiếc bình tràn ngập sắc vàng kim. Khói vàng dày đặc cũng không đứng im mà không ngừng cuộn trào như mây đen trước bão, lờ mờ có thể nhìn thấy khói vàng tạo thành hình một con giao long lấp lánh đang bay lượn giữa trời mây.