Chương 290: Lời mời
Chiều tối hôm đó khi hoàng hôn vẫn còn chưa khuất hẳn phía sau bức tường cao lớn của Linh Kính Thành thì một tốp mười mấy hạ nhân của Nam Việt Vương Phủ đem tới một bàn thức ăn vô cùng thịnh soạn. Chiếc bàn lớn bên trong phòng khách của căn tiểu viện gần như không đủ chỗ để đặt thêm một chiếc đĩa nào nữa.
Mười mấy món ăn khác nhau bốc lên khói trắng nghi ngút, mỗi món ăn đều được trang trí tỉ mỉ giống như một tác phẩm nghệ thuật, hương thơm bốc lên khiến cho người ngửi thấy đều có chút không tự chủ được muốn cắm đầu vào ăn sạch.
“Đồ đãi khách của Nam Việt Vương Phủ đúng là không tồi chút nào đúng không?” Lý An đứng bên cửa sổ nhìn bàn ăn thịnh soạn trước mắt, mỉm cười hỏi Dương Siêu đứng bên cạnh.
Chỉ là cái này tiểu ăn mày lúc này đang chăm chằm nhìn bàn thức ăn thịnh soạn ở trên bàn, ngay cả nước bọt cũng chảy ròng ròng ba thước rồi. Lý An cảm thấy ánh mắt của hắn lúc này so với ánh mắt tân lang nhìn tân nương vào đêm động phòng hoa chúc còn muốn nồng cháy hơn gấp trăm vạn lần.
Dương Siêu đã tắm rửa sạch sẽ thay vào một thân y phục người hầu của Nam Việt Vương Phủ. Sau khi cắt đi mái đầu rối bù như tổ quạ ngoại hình của tên này vẫn là có chút ưa nhìn, tuy nhiên cơ thể gầy tới da bọc xương cộng thêm làn da trắng bệch đầy bệnh tật khiến cho hắn trông có chút quái dị.
“Ngươi có thể ăn chúng!” Lý An chỉ bàn thức ăn vẫn còn đang bốc khói nghi ngút nói.
“Ngài không lừa ta chứ?” Dương Siêu không thể tin được hỏi. Hắn có phải đang nằm mơ hay không, đầu tiên là được ăn một bữa no nê, hiện tại càng là được ăn trước mắt sơn hào hải vị như thế này?
“Ta cần phải nói dối ngươi hay sao? Vừa lúc hiện tại bên cạnh ta thiếu một cái hầu cận, nếu như ngươi bằng lòng có thể theo hầu ta.” Lý An chắp hai tay sau lưng, mỉm cười nói.
Dương Siêu đầu tiên là ngây ra một chốc rồi lập tức phản ứng lại quỳ bụp xuống đất, trầm trọng đập đầu mấy cái liên tục: “Tiểu nhân Dương Siêu nguyện vì công tử ra sức trâu ngựa, dù phải lên núi đao xuống biển lửa nhất định cũng không cau mày.”
“Không cần khoa trương như vậy, ngươi cứ thoải mái ăn đi, tốt nhất là ăn hết. Chỉ là ăn xong nhớ dọn dẹp bát đĩa sạch sẽ để người của Nam Việt Vương Phủ tiện thu dọn, chúng ta làm khách chung quy cũng phải biết phép lịch sự.” Lý An gật đầu nói sau đó đi vào phòng.
Dương Siêu ngẩn người đứng tại chỗ nhìn cánh cửa chầm chậm đóng lại một lúc lâu rồi quay lưng rồi ngồi xuống bàn ăn, hắn chăm chú quan sát thật kỹ những món ăn trên bàn, ngửi hương thơm của chúng một lúc rồi đột nhiên cúi đầu điên cuồng ăn uống, thức ăn rơi vãi xuống mặt bàn được trạm khắc hoa văn tinh xảo.
Ngoại trừ thỉnh thoảng dừng lại uống nước ra thì hắn đều điên cuồng nhét thức ăn vào miệng, trước khi chứng kiến cảnh này thực sự khó mà tưởng tượng nổi trên đời này lại có thể có người ăn nhanh tới mức như vậy.
Lý An đóng lại cửa phòng, ngồi trên giường rồi từ không gian đan điền lấy ra một miếng lương khô cứng ngắc chầm chậm ăn, thức ăn trong miệng ngoại trừ cứng ngắc ra thì không có mùi vị gì khác tuy nhiên đây không phải là vấn đề mà hắn bận tâm bây giờ. Trước mắt có quá nhiều vấn đề làm hắn phân vân không thể nào quyết định được.
Buôn bán vũ khí khi chưa được triều đình cho phép là trọng tội, nếu như không phải hiện tại xảy ra yêu loạn, khắp nơi đều xảy ra chiến tranh thì hắn sớm đã bị quan phủ tống giam vào trong ngục rồi. Yêu Ma Đế Quốc tấn công sẽ không kết thúc trong một hai năm, nhưng Lạc Hồng Thương Hội có thể an ổn phát triển trong bao lâu thật khó mà nói trước được.
Lạc Hồng Thương Hội hiện tại chỉ giống như một cái cây cổ thụ có tán lá thật rộng nhưng rễ lại còi cọc tới đáng thương mà thôi, chẳng cần gió bão kinh khủng thế nào mà chỉ cần một cơn gió mạnh thôi cũng đủ khiến nó bật cả gốc.
Tuy nhiên kết thành đồng minh với Nam Việt Vương Phủ không những có lợi ích mà còn đi cùng với nguy cơ, hắn không thể tùy tiện đưa ra quyết định được.
Chỉ là nghĩ lại trên đời này lợi ích nào mà không ẩn tàng nguy cơ ở trong đó.
Một đêm vô sự trôi qua, buổi chiều ngày hôm sau Trang Ngọc dẫn theo mấy cái tỳ nữ đi tới tiểu viện, lão già Kim Huyết Cảnh tên là Trang Hứa đã không còn thấy bóng dáng.
“Đây là tiền đền bù cho những tổn thất của Lạc Hồng Thương Hội mà ta đã gây ra, nếu như Lý hội chủ không hài lòng thì chúng ta sẽ đền bù thêm.” Trang Ngọc chỉ bên cạnh ba chiếc gương gỗ nhỏ, mỉm cười nói.
Nàng hôm nay không giống như lần đầu gặp mặt mặc một bộ trang phục luyện võ mà mặc một bộ cung trang thanh sắc vô cùng tinh xảo, vai áo hơi trễ xuống để lộ một phần xương bả vai tinh xảo như ngọc, làn da trắng buốt giống như tuyết trắng trên đỉnh núi, chân váy bồng bềnh như một đóa hoa diễm lệ đang nở rộ.
Mái tóc đen thật dài của nàng được cài lại bằng một chiếc trâm cài hình phượng, những viên bảo thạch nhỏ xíu đủ màu sắc lấp lánh theo mỗi bước đi của nàng.
Lý An đã không còn nhìn thấy ở đối phương cỗ khí khái anh hùng hắn nhìn thấy hôm qua, điều đó càng làm cho nhan sắc của Trang Ngọc càng trở nên diễm lệ vô song.
Lý An lần lượt mở ba rương nhỏ ra thì thấy bên trong chất đầy linh thạch đủ loại màu sắc khác nhau, nơi này ít nhất cũng phải có hơn năm ngàn viên linh thạch.
“Đã đủ rồi! Quận chúa giao tiền Lạc Hồng Thương Hội giao hàng, giữa chúng ta coi như cũng đã thuận lợi làm một cái vụ làm ăn mua bán thật lớn.” Lý An phất tay thu ba rương gỗ vào không gian đan điền, mỉm cười lên tiếng.
Trang Ngọc nhìn một chút vị trí lúc đầu đặt ba chiếc rương gỗ lúc này đã trống không, cánh tay trắng muốt đưa lên vuốt nhẹ lọn tóc rủ trước trán một bên lên tiếng: “Ba ngày sau sẽ có một buổi đấu giá hội do Kim Long Thương Minh tổ chức. Cái này đấu giá hội tự nhiên không so được với Long Châu Tụ Hội náo nhiệt tuy nhiên cũng là ba tháng một lần thịnh hội, bên trên thường xuyên có thể xuất hiện một ít vật phẩm khiến cho ta cũng phải động tâm. Lý hội chủ có hứng thú ngày mai cùng ta tới tham gia hay không?”
“Lý mỗ xin làm phiền vậy, ta thực sự là muốn mở rộng tầm mắt một chút.” Lý An chắp tay cảm tạ. Hắn tới Linh Kính Thành một lý do quan trọng chính là vì viên nội đan của Linh thú kia, chỉ là thú thực mà nói hắn không có mấy tự tin có thể tại Long Châu Tụ Hội mua được thứ bảo vật này.
Dù sao Lạc Hồng Thương Hội chung quy cũng chỉ là một cái nhà giàu mới nổi mà thôi, so với những cái kia trăm năm, ngàn năm thế lực tích lũy còn lâu mới có thể so sánh được.
Chỉ là nếu như Nam Việt Vương Phủ chịu đứng ra giúp đỡ hắn thì lại là chuyện khác.
Nghĩ tới đây Lý An lên tiếng thăm dò: “Nghe nói Kim Long Thương Minh tại lần này Long Châu Tụ Hội sẽ lấy ra một viên nội đan linh thú, chuyện này là thật!”
“Đúng là sự thật, lấy thân phận Kính Quốc đệ nhất thương minh của Kim Long Thương Minh bọn hắn sẽ không làm treo đầu dê bán thịt chó sự tình. Chỉ là nội tình cụ thể ra sao ta cũng không biết rõ.” Trang Ngọc thành thật trả lời. Dù có là thân phận tôn quý dưới một người trên vạn người như nàng cũng chưa từng nhìn thấy nội đan linh thú bao giờ, đối với chuyện này vô cùng hứng thú cho nên đã cho người điều tra. Chỉ là Kim Long Thương Minh đối với chuyện này giấu kín như bưng cho nên nàng cũng không thể điều tra ra cái gì.