Chương 281: Mặt người dạ thú
Rất nhanh, đoàn người Bạch Nhật Tiêu Cục đã hoàn thành thủ tục vào thành, dù sao bọn hắn chính là dựa vào việc ra vào thành để kiếm sống, sớm đã cùng đám thủ vệ này quen mặt.
Người bình thường muốn vào thành phải tốn mười lượng bạc một lần, tuy nhiên Lý An ngồi lẫn trong đoàn người Bạch Nhật Tiêu Cục cho nên đám thủ vệ tự nhiên sẽ không thu tiền cái gì.
Có thể thấy Linh Kính Thành là một tòa thành vô cùng nhộn nhịp, dù là đang thời loạn lạc yêu thú khắp nơi như hiện tại đi chăng nữa. Ở cửa thành có thể nhìn thấy đủ loại người ra vào thành, có thương nhân phương xa một đường mệt mỏi, có hiệp khách cưỡi ngựa truy hô, có nông dân một thân bùn đất,… người qua kẻ lại rất náo nhiệt.
Lý An đã lâu rồi mới lại chứng kiến được cảnh nhân sinh phồn hoa như thế này, cảm giác giống như đã trải qua mấy đời.
Tuy nhiên khi đám người Bạch Nhật Thương Hội sắp đi qua cửa thành, chợt phía sau vang lên một hồi tiếng vó ngựa thật lớn cùng với tiếng bánh xe kêu lách cách. Không riêng gì đám tiêu sư mà toàn bộ những người ở cổng thành vội vàng tránh ra hai bên để nhường lại con đường rộng rãi không một vật cản.
Thậm chí ngay cả đám binh lính thủ thành cũng không ngăn cản mà chỉ yên lặng đứng ở hai bên canh gác.
Lý An quay đầu nhìn, thấy ở cuối đường nhanh chóng đi tới một đoàn người ngựa thật dài. Đi đầu là gần trăm tên binh lính mặc giáp sắt màu đỏ, đầu không đội mũ, sau lưng đều dắt một thanh súng hỏa mai thật dài. Phía sau đám binh lính này là rất nhiều cỗ xe ngựa đi thành hàng thành lối, bên trên đồ đạc đều bị dùng vải đen che kín.
Bên trên cỗ xe ngựa đi đầu đoàn người cắm một ngọn cờ, lá cờ dài hơn 3m màu đỏ tươi giống như máu, bên trên thêu ký hiệu một con chim hạc toàn thân màu vàng kim sinh động như thật đang tung cánh bay lên. Theo chiếc xe ngựa di chuyển, ngọn cờ bị gió thổi bay phần phật trong gió, tiêu ký chim hạc giống như một khắc nữa sẽ thật sự tung cánh bay lên trời trông vô cùng uy vũ.
Đây chính là cờ hiệu của Lạc Hồng Thương Hội.
Hơn năm năm trước yêu thú tấn công Thanh Châu, dân chúng các nơi chết như ngả rạ, đâu đâu cũng là một cảnh tượng tu la địa ngục thảm tới không nỡ nhìn. Dưới tình huống đó, Triều đình không quản, những tòa thành lớn đều đóng cửa sống chết mặc bay, cũng chỉ có Lạc Hồng Thương Hội thu nhận cùng bảo vệ những cái này nạn dân, cứu mạng không biết bao nhiêu người.
Chính vì vậy mà dù chỉ mới thành lập năm năm tuy nhiên danh tiếng của Lạc Hồng Thương Hội vô cùng lớn, có thể nói toàn bộ Thanh Châu này khi nghe tới bốn chữ Lạc Hồng Thương Hội không ai không tâm phục khẩu phục. Đây cũng chính là một trong những lý do giúp cho việc kinh doanh của thương hội có thể phát triển thần tốc như vậy.
Hai bên đường vang lên một tràng hoan hô, tất cả mọi người đều nhường đường cho đoàn người thương hội đi qua.
Chu Hác sau khi nhìn rõ đám người vừa tới thì mỉm cười quay sang nói: “Kia chẳng phải là Lạc Hồng Thương Hội hay sao, Lý huynh coi như chưa vào thành mà đã gặp được người nhà rồi.”
Chỉ là bên trên chiếc xe hàng cạnh hắn đã không còn một bóng người nào, không chỉ có hắn mà toàn bộ những người xung quanh đều không biết cái gã thanh niên trẻ tuổi rốt cuộc rời đi như thế nào.
Đoàn người Lạc Hồng Thương Hội tạo thành một đội ngũ thật dài phi qua cửa thành, ròng rã ba khắc thời gian mới đi qua hết. Vó ngựa thổi tung lên một lớp bụi đất thật dày, bánh xe cọ vào mặt đường kêu lách cách không ngừng.
Lý An không muốn sớm như vậy liền để lộ hành tung cho nên nhân lúc xung quanh không ai chú ý liền yên lặng đi vào bên trong thành.
Linh Kính Thành không hổ là giàu có, dù thời kỳ loạn lạc người chết đói khắp nơi nhưng trong thành vẫn còn rất khang trang sạch sẽ, những con phố ngang dọc đầy ắp người qua lại, những gian cửa hàng hàng hóa chất đầy, những ngôi nhà thật cao đủ loại phong cách,… Trên đường tiếng đám người rầm rì, tiếng chiêng gõ kẻng kêu, tiếng gà chó vịt kêu inh ỏi, đủ thứ âm thanh tạo thành một bức tranh phố phường vô cùng sinh động.
Theo như lời lão minh chủ Hắc Xà Thương Minh kia nói thì súng cùng với thuốc nổ mua từ một thế lực nhỏ tên là Tuyết Kiếm Hiên nằm ở gần cửa Bắc thành, hắn hiện tại đang ở cửa Bắc cho nên theo lý thuyết mà nói Tuyết Kiếm Hiên hẳn sẽ cách không xa.
Lý An quyết định tới tửu quán gần đó ăn một bữa đồng thời dò la tin tức về Tuyết Kiếm Hiên rồi lại làm ra quyết định, dù sao xưa nay tửu quán luôn là nơi thích hợp nhất để dò la tin tức.
Cuối con phố có một tửu quán cao tới ba tầng, khí thế rộng rãi thoáng đãng vô cùng thu hút sự chú ý, Lý An không do dự liền quyết định ăn trưa ở nơi này.
Phía trước tửu quán đặt một đôi sư tử đá thật lớn, mười mấy cái bậc thang thật cao cùng với hai tên gác cổng ăn mặc y phục như tiểu nhị bình thường.
Lúc Lý An tới một trong hai tên tiểu nhị đang vô cùng tàn nhẫn đánh đập một tên ăn mày, xung quanh đó có rất nhiều tên ăn mày khác nhưng đều không ai nói gì, thậm chí trong mắt còn ánh lên vẻ vui mừng khi người khác gặp họa.
Không khí chỉ vang lên từng trận quyền cước đánh vào thịt bùm bụp.
Lý An đi tới thu hút sự chú ý của tên gác cổng còn lại, hắn nhếch miệng cười không hảo ý: “Lại một tên ăn mày không biết trời cao đất dày, cẩn thận người tiếp theo chính là ngươi đấy.”
“Ta tới ăn trưa.” Lý An mặt không biểu tình lên tiếng, lấy ra một thỏi bạc ném cho tên canh cửa đang dựa lưng vào tường rồi nói tiếp: “Đi bảo đầu bếp lên một bàn ăn thịnh soạn, số còn lại thừa cho tên ăn mày bị các ngươi đánh coi như là tiền thuốc men.”
Nhìn thấy hai tên canh cửa vẫn ngẩn người, hắn không khỏi gằn giọng: “Còn không đi!”
Tên canh cửa siết chặt thỏi bạc nặng trịch trong tay một cái mới lấy lại tinh thần vội vàng chạy vào bên trong, lần này hắn coi như xong thật rồi, thế quái nào lại khi không đắc tội với một kẻ giàu có ném tiền như ném rác vậy?
Lý An thầm nghĩ có lẽ nên mua một bộ y phục mới, một bên bước vào bên trong tửu quán.
Mấy chục tên ăn mày túc trực trước cửa tửu quán đã mấy ngày, sớm đã sắp đói tới chết, thấy hắn ra tay hào phóng như vậy liền vội vàng lao lên như một bầy thú dữ, quỳ trước người Lý An không ngừng đập đầu. Những cái đầu này tuyệt đối không phải là giả bộ, từng tiếng cốc cốc thật lớn vang lên như đánh trống.
Lý An nhíu mày, giọng nói không có chút nào tình cảm: “Nếu như các ngươi có thể dẫn ta tới Tuyết Kiếm Hiên thì ta sẽ đãi các ngươi một bữa ăn no nê.”
Mấy chục tên ăn mày ngừng lại một chút giống như đang nhớ lại ăn no nê rốt cuộc nghĩa là như thế nào, tuy nhiên rất nhanh cả đám đã nhao nhao lên hứa sẽ dẫn Lý An tới Tuyết Kiếm Hiên.
Lý An nhìn đám người một cái rồi dẫn tất cả vào bên trong tửu quán.
Hắn gọi tiểu nhị tới điểm một bàn thật nhiều đồ ăn, cũng không phải cái gì sơn hào hải vị mà chỉ có bánh bao chay cùng với một món rau, một món thịt. Tuy nhiên đối với đám ăn mày đã mấy ngày không ăn đây chính là món ăn ngon nhất trên đời, vừa nhìn thấy Lý An gật đầu một cái liền tranh dùng tay bốc thức ăn.
Một đám ăn mày hôi thối tụ tập một chỗ ăn uống trông như một bầy lợn lâu ngày bị bỏ đói, cảnh tượng này khiến cho khách khứa xung quanh đều không nhịn được mà cau chặt lông mày. Tuy nhiên cũng không ai lên tiếng nói cái gì.
Bản thân tửu lâu thì đã nhận một khoản tiền không nhỏ của Lý An cho nên cũng chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ mặc kệ đám kia ăn mày thích làm gì thì làm.
Lý An đối với ánh mắt như lưỡi kiếm của những người xung quanh làm như không thấy, cầm một cái bánh bao chầm chậm ăn.
Nửa canh giờ sau, Lý An cùng với đám ăn mày rời khỏi tửu lâu khiến cho ai cũng đều thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Đám kia ăn mày dẫn theo Lý An đi qua mấy con phố lớn cuối cùng dẫn hắn vào bên trong một con hẻm nhỏ.
Con hẻm nhỏ tới mức chỉ đủ cho ba người bước đi song song, bên trong chất đầy rác rưởi hôi thối. Càng vào bên trong thì càng không một bóng người, thậm chí âm thanh phố phường náo nhiệt cũng bị chặn lại hết bên ngoài.
Lý An lơ đãng đi theo đám ăn mày dẫn đường, đi hơn nửa canh giờ chợt thấy phía trước dừng lại.
Cả đám ăn mày vậy mà đều quay người lại nhìn hắn, ánh mắt tất cả đều đã không còn chút nào nhân tính rồi, ngược lại ánh mắt ấy giống như một bầy linh cẩu đang sắp nhảy vào xâu xé con mồi.
Không một lời dài dòng nào, đám ăn mày xông tới tấn công Lý An, bọn hắn đa phần đều là tay không, cũng không ít người nhặt lên gậy gộc, tảng đá dưới đất xông tới.
“Hazzz! Đúng là từ đầu không nên tin các ngươi mới đúng, thực là mất thời gian!” Lý An thở dài một hơi não nề, hắn làm người cũng đâu tới nỗi ác ôn tại sao suốt ngày gặp phải đám mặt người dạ thú lấy oán báo ơn như vậy?
Chỉ là trong lòng phiền muộn thì phiền muộn tuy nhiên động tác của hắn thì không chậm chút nào, Thần Hỏa Kiếm xuất hiện trong tay rồi nhanh như chớp quét ngang một cái, vô số ánh lửa bắn về phía trước như đạn.
Một trận phốc phốc âm thanh vang lên, chớp mắt một cái mấy chục tên ăn mày đều toàn bộ mất mạng, ngọn lửa chồm lên nuốt gọn thi thể của bọn hắn.
“Thời thế này đúng là không nên tin bất cứ ai cả!” Lý An lại thở dài một hơi thu lại Thần Hỏa Kiếm rồi quay người rời đi.
Phía sau biển lửa không ngờ vẫn còn một tên ăn mày trẻ tuổi cả người lành lặn đang ngồi run rẩy một góc, may mắn lúc nãy hắn từng bí mật hảo tâm khuyên người kia đừng đi theo vào hẻm nhỏ nếu không lúc này chỉ sợ cũng cả hồn phi yên diệt rồi.
Mệnh của hắn là mệnh khổ cực thấp hèn tuy nhiên chí ít gì vẫn tốt hơn chết rồi.