Chương 277: Bất thường sự tình
Ngày hôm sau, nhân lúc thời gian còn lờ mờ tối, Lý An thần không biết quỷ không hay một thân một mình rời khỏi thung lũng.
Trong thương hội, người biết chuyện này cũng chỉ có Mộc Huyền Linh cùng với Diệp Anh Tử hai người. Lấy tác phong quanh năm suốt tháng trốn trong phòng tu luyện của hắn, chỉ sợ dù hắn có rời đi nửa năm hay một năm cũng chẳng ai hay biết chút gì.
Hiện tại đã là đầu tháng tư nhưng thời tiết vẫn còn hơi se lạnh, những cơn gió tuy không tới nỗi cắt da cắt thịt nhưng cũng đủ khiến người siết chặt vạt áo. Đây là khoảng thời gian rừng cây bừng bừng sức sống nhất trong năm, những tán cổ thụ xanh rì trông như những hòn đảo nhỏ trôi nổi giữa trời, hai bên đường bụi cây rậm rạp những bông hoa đủ loại màu sắc cùng với kiểu dáng. Chim chóc chuyển cành ca vang, ong bướm lượn lờ hút mật, không khí nồng nức mùi hơi thở của sự sống khiến cho lòng người dâng lên một cảm giác khó tả.
Lý An đã lâu chưa rời khỏi thung lũng, Long Châu Tụ Hội còn phải nửa năm nữa mới bắt đầu cho nên cũng không gấp gáp cái gì. Hắn cũng không cưỡi ngựa mà đi bộ dọc theo con đường lớn dẫn từ thung lũng tới Bạch Long Thành.
Con đường này năm năm trước vẫn chỉ là rừng cây hoang sơ mà thôi, tuy nhiên theo giao thương giữa Bạch Long Thành và Lạc Hồng Thương Hội ngày càng phát triển, con đường này cũng được xây dựng để thuận tiện cho việc vận chuyển hàng hóa.
Con đường rộng chừng đủ cho ba cỗ xe ngựa chạy song song, mặt đường lát đá chắc chắn, giữa những khe đá mọc lên thật nhiều cỏ dại cùng hoa dại.
Lý An giống như một cái công tử nhà giàu đi chơi xuân, một bên thưởng thức cảnh quan bên đường một bên ung dung đi về phía trước.
Thanh Châu hiện tại đã trở thành cảnh trạng người yêu lẫn lộn cùng tồn tại, hoang sơn dã lĩnh khắp nơi đều có yêu tộc sinh sống. Người bình thường nếu như không phải vạn bất đắc dĩ tự nhiên sẽ không rời khỏi thành, cũng chỉ có Lý An loại người tài cao gan lớn như này mới dám thảnh thơi nơi hoang sơn dã lĩnh dạo chơi như vậy.
Khoảng cách giữa Bạch Long Thành cùng thung lũng cũng chỉ có khoảng 20 dặm mà thôi, dù có thảnh thơi như thế nào thì nửa ngày sau Lý An cũng đã tới được cổng thành.
Không giống như năm năm trước, Bạch Long Thành đã không còn đóng cửa đối với người ngoài, nếu như không có bất thường thì cửa thành sẽ mở từ giờ Dần tới giờ Mão. Trong quãng thời gian này, dù là ai chỉ cần giao mười lượng bạc liền có thể vào thành.
Tình hình của Thanh Châu không những không theo thời gian mà tốt lên mà còn ngày một xấu đi. Yêu tộc bên trong Thái Hoang Sơn Mạch di cư tới nơi này sinh sôi nảy nở, hiện tại Thanh Châu đã coi như là nửa cái yêu tộc địa bàn rồi.
Tuy nhiên, con người xưa nay vẫn nổi tiếng có sức thích nghi mạnh mẽ, thành thử ra bọn hắn cũng đã phần nào làm quen với việc sống chung với yêu thú. Giao thương buôn bán giữa các tòa thành cũng như các thế lực bên ngoài Thanh Châu đã được thiết lập trở lại.
Lúc Lý An tới, phía trước hắn còn có một đoàn người ngựa thật dài đang giao phí vào thành, nhìn tiêu ký hình dạng một con rắn đen cuộn tròn của bọn hắn thì là người của Hắc Xà Thương Minh. Cái này thương minh cũng có chút danh khí, cũng không phải thế lực ở Thanh Châu mà là ở Hứa Châu bên cạnh.
Những thế lực bên ngoài Thanh Châu như Hắc Xà Thương Minh mạo hiểm như vậy, vượt qua ngàn dặm khoảng cách đem đủ loại hàng hóa tới đây là có lý do. Thanh Châu bị yêu tộc tấn công tự nhiên là tai nạn kinh khủng, vô số yêu thú là tai họa nhưng đồng thời cũng là vô tận tài nguyên.
Các thế lực ngoại lai chính là nhắm vào thi thể của vô số yêu thú mà tới.
Thanh Châu vốn là châu nghèo nhất trong năm châu của Ngũ Linh Đế Quốc, nền kinh tế chủ yếu đều dựa vào nông nghiệp cùng tài nguyên bên trong Thái Hoang Sơn Mạch. Chỉ là yêu loạn xảy ra không ngờ lại khiến cho việc giao thương nơi này phát triển gấp bội, nói ra thực sự là khó tin.
Chờ một lúc, cuối cùng đám kia Hắc Xà Thương Minh cũng kéo theo mấy cỗ xe kéo đi vào trong thành, Lý An giao cho người thủ vệ mười lượng bạc rồi cũng đi theo phía sau.
Hắn tự nhiên sẽ không đối với đám này Hắc Xà Thương Minh đánh cái gì chủ ý, chẳng qua là cùng đường mà thôi. Hắn dự định tại khu chợ trong thành mua một con ngựa tốt cùng một ít nhu yếu phẩm cần thiết cho chuyến đi, dù sao từ nơi này tới Linh Kính Thành cũng có gần ngàn dặm khoảng cách, ở giữa cũng chỉ toàn là núi cao đầm lầy.
Tại trung tâm Bạch Long Thành có một khu chợ diện tích cực kỳ lớn, bên trong cũng không có những kiến trúc to lớn mà dựng rất nhiều những túp lều nhỏ. Những túp lều này vừa nhìn liền biết được người ta tùy tiện dựng lên, xiên xiên vẹo vẹo đủ màu sắc, trên mái nhiều túp lều còn đọng đầy nước mưa.
Những túp lều này tuy phân bố không có bất cứ quy luật nào nhưng chung quy vẫn sẽ chừa ra mấy con đường đất lớn, lúc này mặt đường uống no nước mưa sớm đã biến thành giống như đầm lầy, đây một vũng kia một vũng nước đục. Cộng thêm đủ loại rác rưởi cùng phân động vật ở khắp nơi khiến cho nơi này thực chẳng dám xưng là phồn hoa náo nhiệt cái gì, ngược lại chỉ cần bước vào bên trong một chút, dưới giày liền muốn dính một lớp bùn đất dày, ngay cả y phục cũng ám mùi hôi.
Tuy vậy nhưng khu chợ này lại náo nhiệt tới kinh người, bên trong những khu lều bày bán đủ thứ hàng hóa, từ gia vị, đồ ăn sáng cho tới súng hỏa mai, thuốc nổ,…. đủ thứ thượng vàng hạ cám đều có cả.
Lý An đi trên con đường đất lầy lội, một bên dõi mắt tìm kiếm nơi bán ngựa, dưới chân phân nửa giày đều lún vào trong bùn, mỗi bước đều phát ra một trận bì bõm âm thanh.
Không bao lâu hắn đã tìm thấy ở cách con đường không xa có một khu chuồng ngựa nhỏ được xây từ tre trông vô cùng xập xệ, bên trong có mười mấy con ngựa đang liên tục hý vang vô cùng ầm ĩ.
Hắn đi tới phía trước chuồng ngựa, nhìn người phụ nhân thân hình to béo đang cho ngựa ăn hỏi thăm: “Ngựa này là của thím hay sao? Bán thế nào?”
Người phụ nhân nghe âm thanh quay lại, nhìn thấy đối phương ăn mặc vô cùng bình thường, trên người cũng không đeo trang sức hay đao kiếm gì, nhìn thế nào cũng không giống người đủ tiền mua một con ngựa, tuy nhiên vẫn miễn cưỡng trả lời: “Rẻ nhất cũng ba mươi lượng bạc.”
“Đắt nhất thì sao?” Lý An hứng thú hỏi.
Người phụ nhân nghe vậy liền khó chịu ra mặt: “Hỏi nhiều như vậy làm gì? Muốn phá đám à?”
Lý An nghe vậy thực sự chẳng biết nói gì nữa, hắn thực sự là muốn mua con ngựa đắt nhất ở đây mà. Khi hắn đang định lấy bạc ra thì chợt dừng tay lại, ánh mắt chăm chú nhìn một gian cửa hàng bên kia đường.
Nói là cửa hàng vì đây là một tòa nhà một tầng rộng rãi, phía trước cửa lớn đặt hai con sư tử đá ngậm châu, ngay cả khoảng sân phía trước của nó cũng được lát đá sạch sẽ. Bên trên cửa lớn của cửa hàng treo một tấm biển ghi Bạch Long Thương Quán, đây là cửa hàng do Bạch Long Thành mở.
Lúc này, bên trong cửa hàng đám kia Hắc Xà Thương Minh đang cùng quản sự Bạch Long Thương Quán trao đổi, trên mặt quầy gỗ lớn là mấy khẩu súng hỏa mai cùng một túi thuốc nổ đã được mở ra.
Khoảng cách ở giữa có hơn trăm mét, tuy nhiên Lý An có thể nhìn được rõ ràng túi thuốc nổ kia chính là thuốc nổ do Lạc Hồng Thương Hội sản xuất, không thể sai được.
Bởi vì nguyên nhân phương pháp sản xuất khác nhau cho nên thuốc nổ do Lạc Hồng Thương Hội cùng thuốc nổ đang lưu hành trên thị trường có nhất định khác biệt về màu sắc cùng với mùi hương. Khác biệt này tự nhiên là rất nhỏ nhưng rơi vào mắt Lý An thì vô cùng rõ ràng, liếc mắt một cái liền có thể phát hiện.
“Đám này ngoại lai thế lực tại sao lại bán thuốc nổ của thương hội? Chẳng lẽ súng hỏa mai bên cạnh cũng là do Lạc Hồng Thương Hội sản xuất?” Lý An lẩm bẩm trong lòng, nhìn mấy chục cỗ xe hàng dừng trước Bạch Long Thương Quán hắn liền không do dự cất bước đi tới.
Phụ nhân thấy tên phá đám kia cuối cùng cũng chịu rời đi thì hừ lạnh một tiếng, gắng sức phun một bãi nước bọt thật lớn, miệng lẩm bẩm: “Thật là xui xẻo!”