Chương 275: Phát triển thần tốc
Sau khi tu luyện mấy canh giờ Lý An cuối cùng vẫn là thu công đứng dậy, hắn coi như đã chấp nhận bản thân đã đụng tới một bức tường thành không thể phá vỡ rồi, dù có hấp thu bao nhiêu linh khí đi chăng nữa cũng chỉ có thể như dùng rổ múc nước, tốn công vô ích mà thôi.
“Hiện tại hoặc là đột phá Nhị Châu Cảnh hoặc là cả đời này dừng lại ở Nhất Châu Cảnh đỉnh phong. Chỉ là lấy hạ đẳng tư chất của ta làm sao mới có thể đột phá Nhị Châu Cảnh đây?”
Lý An lặng lẽ thu công rồi khẽ thở dài nói, cảm giác phía sau cánh cửa là cả một thế giới mới nhưng làm sao cũng không thể lay chuyển được cánh cửa thực sự vô cùng khó chịu.
Vẫn nói lòng tham của con người luôn luôn không đáy quả không sai, hắn trước nay vẫn luôn tự nhủ có thể làm một cái Nhất Châu Cảnh luyện khí sĩ đã là một người trong vạn người, đã là rất tốt rồi. Chỉ là bây giờ hắn hiển nhiên không cam lòng cả đời này chỉ là một cái Nhất Châu Cảnh.
Nhị Châu Cảnh luyện khí dù là thực lực, thân phận địa vị đều không phải một cái Kim Huyết Cảnh có thể so sánh được, thậm chí dù có là Lục Huyết Cảnh lão quái vật cũng không dám khinh thường. Đạt tới Nhị Châu Cảnh giới đã coi như chân chính là nhân tộc tinh anh.
Ngồi ở nơi này chán nản cũng không phải cách, Lý An năm nay mới 30 tuổi, lấy tuổi thọ 150 tuổi của Kim Huyết Cảnh mà nói hắn vẫn còn rất trẻ, có thể từ từ tìm kiếm biện pháp. Thế giới này thiên kỳ bách quái như vậy kiểu gì cũng phải có một ít thiên tài địa bảo có thể giúp hắn đột phá Nhị Châu Cảnh, dù có những cái này thiên tài địa bảo đều là phượng mao lân giác tồn tại đi chăng nữa.
Nghĩ tới đây Lý An trong lòng liền thoải mái hơn phần nào, hắn rời khỏi phòng luyện công đi lên trên lầu hai để thăm Lý Tiểu Hoa.
Bên trong cỗ quan tài băng lấp lánh nằm một cái nữ tử mặc bạch y, từ ngoại hình mà nhìn vào Lý Tiểu Hoa cùng với người bình thường đã không có bất cứ khác biệt nào rồi. Da dẻ trắng mịn hồng hào như hài tử, mái tóc đen nhánh thật dài được chải gọn sang hai bên, không biết có phải do nhiều năm được linh khí cải tạo thân thể hay không mà dung nhan của nàng so với trước kia thì trở nên xinh đẹp hơn rất nhiều.
Lý An đi tới mở nắp quan tài băng ra, từ trong không gian đan điền lấy ra mười viên linh thạch bóp thành mảnh vụn thả vào bên trong quan tài băng sau đó nhanh chóng đậy nắp lại. Một lớp sương mù nhàn nhạt chầm chậm dâng lên phủ kín bên trong quan tài băng, đây chính là linh khí cô đọng tạo thành dị tượng.
Nếu như để các luyện khí sĩ khác nhìn thấy hành động này của Lý An chỉ sợ sẽ đau lòng tới chết, chỉ là hành động này Lý An đã làm liên tục năm năm nay rồi. Hắn sớm đã quên mất mình đã bóp vỡ bao nhiêu viên linh thạch, chỉ sợ không có tám trăm cũng đủ một nghìn viên đi.
Mộc Huyền Linh quả nhiên nói không sai, linh khí quả thực có thể tu bổ cơ thể của tỷ tỷ hắn, tình trạng của tỷ tỷ hắn cũng đã tốt lên rất nhiều rồi, thậm chí so với người bình thường tố chất của nàng còn bởi vì được linh khí nồng đậm cải tạo quanh năm nên tốt hơn rất nhiều. Tuy nhiên tỷ tỷ của hắn vẫn không tỉnh lại, ngay cả Mộc Huyền Linh cũng không biết được rốt cuộc bao giờ thì nàng sẽ tỉnh.
Lý An yên lặng nhìn tỷ tỷ của mình trong chốc lát rồi đi ra bên ngoài tòa nhà.
Tổng bộ Lạc Hồng Thương Hội sớm đã không còn là thung lũng hoang sơ trước kia nữa rồi, bên trong xây dựng rất nhiều con đường lát đá sạch sẽ rộng rãi, lúc này trên đường có rất nhiều người xe đang qua lại tấp nập.
Lý An men theo đường lớn đi về phía đông thung lũng, trên đường đi hắn nhìn thấy rất nhiều hộ vệ đi thành đội ngũ, bọn hắn mặc trọng giáp màu đỏ, hông đeo một thanh bội đao vỏ đen, trên lưng đeo một khẩu súng hỏa mai, trên vai phải của bọn hắn đều có một ký hiệu hình chim lạc màu vàng kim vô cùng nổi bật.
Hộ vệ đội nhìn thấy Lý An thì vội vàng dừng lại đứng sang bên đường, người chỉ huy lên tiếng bái kiến còn những người khác đều nghiêm chỉnh mà đứng không phát ra một chút tiếng động.
Lý An mỉm cười gật đầu, đợi hắn đã đi xa những cái này hộ vệ đội mới tiếp tục vội vàng lên đường.
Hai bên đường có rất nhiều nhà xưởng vô cùng rộng lớn, bên trong hoặc là rất nhiều thợ mộc đang đục đẽo gỗ, hoặc là thợ dệt đang dệt vải, cũng có những người nhân công mặc y phục trắng tinh đang cần mẫn điều chế thuốc nổ. Hiện tại quy mô của Lạc Hồng Thương Hội đã lớn gấp trăm lần thời còn ở Huyền Sơn Thành, việc kinh doanh chủ yếu là buôn bán vũ khí, đồ gỗ cùng với vải lụa, phạm vi kinh doanh cơ hồ đều đã bao phủ cả cái Thanh Châu này.
Ngoài ra bọn hắn còn sẽ vận chuyển buôn bán hàng hóa giữa các tòa thành, áp tiêu, hộ tống khách hàng, săn yêu thú, cho thuê binh lính,… Nói tóm lại hiện Lạc Hồng Thương Hội đã là một cái thế lực khổng lồ, mỗi ngày đều thu vào nguồn lợi nhuận khổng lồ.
Tất nhiên cây cao thì bóng cả, chuyện thương hội lớn mạnh một cách nhanh chóng như vậy cũng kèm theo không ít phiền phức.
Lý An đi tới tổng bộ của Hộ Vệ Đội là một tòa lầu ba tầng cực kỳ lớn nằm ở phía đông thung lũng, bên trong lầu hai Diệp Anh Tử cùng với mấy cái tướng lĩnh đang bàn bạc cái gì.
Lý An vừa đi tới cửa liền có hai tên hộ vệ cung kính dẫn lên phòng họp ở tầng hai.
“Bái kiến Lý công tử!”
Đông đảo tướng lĩnh trăm lời như một lên tiếng, âm thanh ngược lại giống như phát ra từ một người duy nhất.
“Mọi người cứ tiếp tục đi, ta chỉ ngồi xem một chút thôi.” Lý An vẫy tay ý bảo mọi người ngồi xuống. Bản thân thì đi tới một góc hẻo lánh ở cuối phòng ngồi xuống.
“Chúng ta tiếp tục. Chi nhánh ở Bích Ba Thành hai ngày trước bị một toán sơn tặc…..” Diệp Anh Tử hắng giọng tiếp tục nói.
Trong số những người tại đây chỉ có Diệp Anh Tử cùng Tô Hy là những người cùng với Lý An chạy trốn khỏi Huyền Sơn Thành, mấy chục tướng lĩnh khác đều là trong vòng năm năm nay vừa gia nhập. Có thể trở thành thống lĩnh hộ vệ đội những người này đều không phải là người bình thường, thậm chí trong số đó còn có ba cái Kim Huyết Cảnh luyện thể sĩ.
Bản thân Diệp Anh Tử tại hai năm trước cũng đã thành công đột phá Kim Huyết Cảnh, điều này làm cho Lý An thực sự vô cùng bất ngờ. Phải biết hắn chẳng qua là dựa vào Kim Thân Đan cùng với đủ loại thiên tài địa bảo mới có thể miễn cưỡng đột phá Kim Huyết Cảnh, Diệp Anh Tử tự nhiên cũng sẽ dùng ngoại vật nhưng cơ bản đều là dựa vào chính bản thân mình.
Chỉ có thể nói tư chất của người này thực sự quá tốt.
Buổi họp kéo dài hơn một canh giờ rồi mới kết thúc, mấy chục tướng lĩnh lần lượt hướng Lý An cùng Diệp Anh Tử thi lễ rồi ra về.
Đợi tới khi mọi người về hết Lý An mới đứng dậy mỉm cười hỏi: “Công việc bận rộn quá đúng không, nếu cần thì có thể để người khác giúp, đừng để sự vụ ảnh hưởng tới việc tu luyện.”
“Đa tạ hội chủ quan tâm, ta vẫn lo liệu được. Đúng rồi, hôm qua chi nhánh tại kinh thành có truyền tin về, Ngũ phu nhân, Liễu tiểu thư vẫn khỏe, bọn họ còn gửi cho công tử một phong thư nữa.” Diệp Anh Tử vừa nói vừa lấy ra một bức thư dày đưa qua.
Lý An nhận lấy thư cũng không gấp gáp đọc mà cất đi, hiện tại cuộc sống của hắn tại Thanh Châu cũng coi như đã ổn định, yêu tộc dù có mạnh tới mấy cũng không thể tại tổng bộ làm loạn. Tuy nhiên Lý An vẫn để mẫu thân cùng Liễu Thanh Nhi cùng Trương Viễn Sơn đám người ở lại kinh thành.
Thứ nhất Thanh Châu chung quy vẫn là vùng yêu tộc làm loạn, người khác trăm phương ngàn kế chạy đi còn không được nói gì tới việc trở về. Hơn nữa chi nhánh Lạc Hồng Thương Hội tại kinh thành cũng cần người quản lý, vừa khéo Liễu Thanh Nhi có thể trợ giúp lo liệu.
Tất nhiên hiện tại việc kinh doanh của thương hội vẫn chỉ tập trung chủ yếu ở Thanh Châu mà thôi, chi nhánh tại kinh thành chỉ là một cái cửa hàng rất nhỏ nhưng có thể cho tương lai phát triển làm một cái từ sớm chuẩn bị.