Chương 266: Thuốc nổ chế tạo từ phân?
Mộc Huyền Linh đang ở trên lầu hai chăm sóc cho Lý Tiểu Hoa, lúc đi xuống lầu một để lấy dược liệu không ngờ lại phát hiện ở dưới sàn nhà vậy mà bị đục ra một cái lỗ sâu hoắm không thấy đáy.
Cái lỗ này trước kia tuyệt đối không có ở chỗ này, bây giờ lại không một tiếng động từ trên trời rơi xuống tự nhiên khiến cho nàng ta sững sờ.
Đang khi nghi thần nghi quỷ không biết làm sao thì nàng chợt nhìn thấy một cái đầu ló lên từ bên dưới cái hố, Lý An một bên phủi bụi bẩn trên người một bên tùy ý nói:
“Mặt cô sao lại đỏ lên hết thế kia, không phải là bị lây bệnh Hạch rồi đấy chứ?”
“Phi phi, lây cái đầu ngươi. Ta ngồi bên bếp lò nấu thuốc lâu quá cho nên mới như vậy mà thôi.” Mộc Huyền Linh hừ lạnh một tiếng nói.
“Ta cũng là quan tâm cô một chút mà thôi, cần gì phản ứng mạnh như vậy? Tình hình dịch bệnh thế nào rồi?” Lý An đi tới kéo một cái ghế ngồi xuống rồi hỏi.
“Có bổn cô nương đây ra tay chút dịch bệnh ấy thì có tính là gì, toàn bộ người bệnh đều đã khỏi rồi, một tuần lễ nay cũng không phát hiện ra ca mắc bệnh mới.” Mộc Huyền Linh ngửa mặt lên trời kiêu ngạo trả lời, không phải là nàng mèo khen mèo dài đuôi nhưng nếu đổi lại là y sĩ bình thường tuyệt đối không thể nào dễ dàng liền dập tắt dịch bệnh như thế.
“Tình hình tỷ tỷ của ta thì thế nào?” Lý An gật đầu rồi hỏi sang một vấn đề khác.
Vừa nghe tới chuyện này toàn bộ khí thế trên người Mộc Huyền Linh lập tức biến mất sạch giống như quả bóng xì hơi, ủ rũ trả lời: “Vẫn vậy mà thôi, cơ thể vẫn đang từ từ thụ động hấp thụ linh khí để hồi phục. Chỉ là linh khí bên trong quan tài băng quá nhạt, đây là một cái dài dằng dặc quá trình, gấp cũng không được.”
“Nói như vậy thì chỉ cần ta không ngừng bóp nát linh thạch để bổ sung linh khí vào trong quan tài băng liền có thể giúp cho tỷ tỷ ta nhanh chóng hồi phục?”
Mộc Huyền Linh khẽ gật đầu rồi lại lắc đầu: “Tỷ tỷ ngươi cũng không phải là luyện khí sĩ, tố chất thân thể lại yếu ớt cho nên không thể chịu đựng quá nhiều linh khí. Chỉ là lấy chút linh khí bên trong quan tài băng hiện giờ mà nói vẫn còn xa mới đạt tới giới hạn cho nên quả thực có thể tăng nồng độ linh khí để gia tăng tốc độ hồi phục.”
Lý An nghe vậy thì khẽ gật đầu, Lang Nha Trại quả thực có cất giấu một ít linh thạch trong bảo khố tuy nhiên dù vậy thì hiện tại trong tay hắn cũng chỉ có khoảng 20 viên linh thạch mà thôi, dù biết được điều này tạm thời cũng không có cách nào khác.
Hắn suy nghĩ một chút sau đó đứng dậy hỏi: “Ngươi rất giỏi điều chế độc dược đúng không?”
“Thực ra ta giỏi điều chế thảo dược chữa bệnh hơn.” Mộc Huyền Linh mười phần cảnh giác trả lời, có trời mới biết cái tên miệng nam mô bụng một bồ dao găm này đang yên đang lành lại nói tới độc dược là có ý đồ gì.
“Ta muốn cô giúp ta điều chế thuốc nổ.” Lý An cũng không úp úp mở mở cái gì, trực tiếp nói ra ý đồ của mình.
Mộc Huyền Linh nhưng là không nhịn được cười lớn: “Ngươi điên rồi, phương pháp điều chế thuốc nổ xưa nay đều bị triều đình cùng một ít cực kỳ lớn thế lực độc quyền. Ta đúng là rất tài giỏi nhưng sao có thể giúp ngươi điều chế được, dù gì ta cũng là một cái y sư mà thôi.”
“Ta biết cách điều chế.” Lý An mặc kệ đối phương cười nhạo, lạnh giọng nói, đoạn hắn sửa lại một chút: “Ta biết đại khái cách điều chế, tuy nhiên chưa bắt tay vào làm lần nào cho nên mới cần cô giúp.”
Lời này của Lý An đúng là sự thật, hắn đời trước đúng là đã từng trên mạng đọc được cách người cổ đại chế tạo thuốc nổ đen, thậm chí còn xem mấy cái video hướng dẫn tự chế tạo thuốc nổ ở nhà nữa. Chỉ là kiếp trước chung quy cũng chỉ là lúc rảnh rỗi xem cho vui mà thôi, hắn cũng chưa từng nghĩ mình sẽ tự chế tạo thuốc nổ, thực sự bắt tay vào làm có được hay không còn khó nói.
“Ngươi biết cách?” Mộc Huyền Linh bán tín bán nghi hỏi lại, nếu là người khác nói ra câu này nàng chắc chắn sẽ chỉ cho là đối phương ăn nói hàm hồ mà thôi tuy nhiên ở chung lâu như vậy nàng cũng biết được tên họ Lý này không phải loại người thích khoác lác.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Mộc Huyền Linh, Lý An từ trong không gian đan điền lấy ra ba chiếc túi nhỏ để lên bàn.
Đầu tiên là một chiếc túi nhỏ đựng đầy một thứ bột màu vàng tươi vô cùng đẹp mắt, kế tiếp là một túi khác chứa đầy than củi, cuối cùng là một chiếc túi được buộc chặt lại.
Mộc Huyền Linh lần lượt xem xét ba chiếc túi, túi đầu tiên là than củi vô cùng bình thường, túi thứ hai chứa thứ bột màu vàng chắc chắn là lưu huỳnh có thể đơn giản mua được. Còn như chiếc túi cuối cùng, nàng vừa mở miệng túi ra lập tức một mùi hôi thối lập tức xộc thẳng lên mũi làm cho nàng vội vàng ném nó trở lại trên bàn.
“Đây là phân hay sao? Ngươi điên hay sao?” Mộc Huyền Linh chỉ chiếc túi vải thứ ba, nghiến răng nghiến lợi nói. Nên biết đời này nàng ghét nhất chính là những thứ bẩn thỉu.
“Đây là phân dơi, đã được phơi khô qua rồi.” Lý An gật đầu, đây chính là tất cả những gì cần thiết để chế tạo ra thuốc nổ.
Mộc Huyền Linh càng ngày càng chắc chắn cái tên trời đánh này đang khoác lác rồi, nếu như nói thuốc nổ thực sự được chế tạo từ phân mà nói chỉ sợ sẽ khiến cho nhân sĩ toàn thiên hạ cười tới bể bụng mất thôi. Chỉ là sao khuôn mặt tên đáng ghét kia lại nghiêm túc như vậy?!
Lý An đẩy túi lưu huỳnh cùng than củi tới trước mặt Mộc Huyền Linh rồi nói: “Cô trước hãy giúp ta nghiền nát hai thứ này thành bột, nhớ kỹ là nghiền càng nhỏ càng tốt.”
“Được, xem ngươi định bày trò gì!” Mộc Huyền Linh gật đầu đáp, chuyện này đối với nàng vô cùng quen thuộc rồi.
Kế tiếp Lý An im lặng nhớ lại chút ký ức ít ỏi của đời trước một hồi rồi bắt tay vào hành động. Hắn đầu tiên là đem tới một chậu nước nhỏ sau đó đổ túi phân dơi vào bên trong chậu nước rồi khuấy mạnh, phân dơi nhanh chóng hòa tan tạo thành một chậu chất lỏng màu phân vô cùng không đẹp mắt, trộn lẫn trong đó còn có không ít tạp vật không rõ là cái gì.
Mộc Huyền Linh nhìn thấy cảnh này nhíu chặt mũi lùi lại xa hơn một chút.
Đợi sau khi khuấy một lúc lâu hắn đi ra ngoài một hồi, lúc trở về đem theo mấy chiếc chậu khác cùng một bó cỏ khô thật dày.
Lý An đặt tại đáy một chiếc chậu đục ba lỗ hổng lớn, sau đó tại trong chậu nước lèn thật nhiều cỏ khô vào bên trong rồi đặt chiếc chậu này lên trên một chiếc chậu khác.
Bên kia Mộc Huyền Linh đã nghiền lưu huỳnh cùng than củi thành bột xong cũng tò mò sang bên này nhìn.
Sau đó Lý An cầm lên chậu nước trộn lẫn phân dơi đổ vào chiếc chậu lèn chặt rơm, chất lỏng trải qua thật dày cỏ khô sàng lọc chầm chậm thông qua lỗ hổng ở đáy chậu chảy vào chiếc chậu thứ hai ở bên dưới. Lúc này chất lỏng đã gần như không còn tạp chất, màu sắc cũng trở nên thuần túy một màu nâu đen giống như đất.
Lý An cứ như vậy không biết mệt mỏi lọc đi lọc lại thứ chất lỏng bốc mùi này, cứ như vậy một mạch làm hơn mười lần hắn mới hài lòng dừng lại.
“Lọc đi lọc lại, dù có lọc nhiều hơn nữa cũng không thể lọc hết phân a.” Mộc Huyền Linh chán nản ngồi ở trên ghế, một tay chống cằm uể oải nói.