Chương 258: Biến cố
Yêu ma tràn ra từ trong rừng rậm đi lại trong nhân gian, dân chúng bình thường muốn sống cũng chỉ có thể chạy tới những cái kia đại thành tường dày vách chắc để trú ẩn, hoặc ít nhất cũng là chạy tới vùng xung quanh những đại thành này. Thành thử ra hiện nay số lượng dân chạy nạn nhiều vô số kể, đa phần vì sinh tồn đều tụ tập thành từng đội ngũ nhỏ, khoảng một nghìn người đã là tương đối hiếm thấy.
Như trường hợp của đoàn người đi theo Lý An tự nhiên là loại ngoại lệ, lý do chủ yếu nhất chính là nhiều người như vậy đều nghe theo lệnh của hắn mà làm việc. Đây cũng không phải Lý An có cái gì tài đức hơn người làm cho người ta nể phục, chẳng qua nắm đấm của hắn đủ cứng, toàn bộ hộ vệ đội đều nghe theo lời của hắn, những người khác muốn sống cũng chỉ có thể thuận theo.
Người đông sức mạnh, thời buổi loạn lạc như vậy càng là rất đúng.
Thời gian qua không hiếm nạn dân xin gia nhập vào đoàn người, thậm chí phải nói là rất nhiều mới đúng. Chỉ là một đoàn cả nghìn nạn dân xin gia nhập vẫn là lần đầu.
Lý An đối với việc này xưa nay không mấy để ý, người nào tới hắn đều thu nhận, tất cả sự vụ đều giao cho Cao Thủ giải quyết.
“Đem những người này đều thu nhận cả đi. Những chuyện cần làm chắc hẳn ngươi còn hiểu rõ hơn ta.” Lý An gật đầu một cái rồi đi vào trong tiếp tục tu luyện.
Luyện khí tu hành tự nhiên là một cái nhàm chán dài dằng dặc quá trình, chỉ là cảm giác bản thân từng chút một lớn mạnh lại khiến cho hắn có chút đắm chìm không tự kìm nén được, thường xuyên ngồi xuống một cái liền là mấy cái canh giờ.
Cao Thủ nhận lệnh liền lập tức đi xử lý công việc. Tự nhiên lại nhận vào hơn nghìn người không phải là một vấn đề đơn giản, cần thống kê xem bên trong có bao nhiêu người già ốm yếu cùng trẻ con, xem ai có khả năng săn bắt, nấu nướng, kỹ năng đặc thù như y thuật, rèn sắt,… May mắn chính là Cao Thủ làm những việc này không biết bao nhiêu lần, sớm đã trở nên quen tay thạo việc.
Quản lý nhiều như vậy con người không phải là đơn giản, Lý An cùng với hộ vệ đội cung cấp vũ lực tự nhiên là cần thiết tuy nhiên nếu như không có Cao Thủ cái người quản lý này chỉ sợ sớm đã tan đàn xẻ nghé từ lâu rồi.
Cao Thủ đi tới ra hiệu cho hộ vệ đội có thể đi làm việc của mình, bản thân thì đích thân dẫn đường cho đoàn người tới xin gia nhập. Thủ lĩnh của đoàn người này là một trung niên nam tử thân hình cực kỳ cao lớn, trên người mặc một bộ đồ da thú được may vá đơn sơ, khuôn mặt mọc tua tủa râu quai nón trông cực kỳ dữ dằn, sau lưng còn đeo một thanh đại đao to bè như ván cửa.
Trung niên nam tử một bên đi theo sau lưng Cao Thủ nghe hắn phân phó, một bên không ngừng bốn phía quan sát xung quanh. Đợi tới khi đoàn người mới tới này được Cao Thủ dẫn vào tới giữa khu lều trại, đột nhiên trung niên nam tử dừng bước. Hắn lần đầu tiên mở miệng hỏi thăm: ” Ngươi chính là người cao nhất ở đây?”
“Không phải. Tuy nhiên mọi việc liên quan tới thu xếp các ngươi đều do Cao mỗ đảm nhận. Nếu như….” Cao Thủ lắc đầu một cái rồi nói, đoạn hắn vừa nói được một nửa chợt thấy trước mắt lóe lên một cái rồi trời đất xoay tròn, bên tai bịch một tiếng liền không còn biết gì nữa.
Trong mắt những người xung quanh nhìn thấy lại là một cái cảnh tượng đáng sợ khác, cái kia trung niên nhân cao lớn một giây trước còn đang nói chuyện một giây sau liền vung tay một cái, đầu lâu của Cao Thủ liền rơi xuống đất như trái cây chín rụng, máu tươi phun lên cao ba thước.
Đoàn người mới tới giống như đã thống nhất từ trước, ngay khoảnh khắc đầu lâu Cao Thủ vừa rời khỏi cổ, bọn hắn liền lập tức từ trong những xe hàng mang theo lôi ra vũ khí, trong đó không thiếu cung tên cùng với súng hỏa mai.
Tiếng súng vang rền như sấm, mũi tên tua tủa bắn ra như mưa, trong phạm vi mấy trăm mét toàn bộ hộ vệ đều lập tức mất mạng. Những kẻ lạ mặt còn lại cầm theo đao kiếm xông thẳng vào đoàn người tàn sát không kiêng nể gì, cơ hồ đều là một đao một mạng, tốc độ giết người còn nhanh hơn cả hung thú.
Nhất thời tiếng than khóc la hét hoảng sợ vang lên tứ phía, những người khác ở xa hơn không nhìn thấy cảnh tượng nơi này còn tưởng là hung thú tấn công, vội vàng đề phòng bốn phía nhưng lại không nghe được tiếng yêu thú gầm thét nào, cũng không nhìn thấy bóng dáng của con yêu thú nào liền không khỏi hoang mang nhìn nhau.
Trong số những kẻ lạ mặt vừa tới cũng không phải tất cả đều cầm lên vũ khí giết người, trong đó cũng không thiếu già trẻ phụ nữ, những người này đoán chừng được thêm vào để đánh lạc hướng của đối phương. Khi những kẻ khác bốn phía tàn sát, những cái người này đờ đẫn chứng kiến hết thảy, không hành động gì cũng không la hét khóc lóc, giống như cảnh tượng này bọn hắn sớm đã nhìn mãi thành quen vậy.
Rất nhanh hộ vệ đội đã phản ứng lại, chỉ là bọn hắn sở trường là chém giết cùng với hung thú chứ không phải là với con người. Cộng thêm kẻ thù đột ngột xuất thủ khiến cho bọn hắn có chút không kịp trở tay, hơn nữa trong số đó cũng không thiếu cung tiễn thủ cùng hỏa thương binh, hộ vệ đội lại lực lượng phân tán bốn phía tuần tra cho nên liên tục không ngừng bại lui.
Lý An nghe thấy bên ngoài tiếng la hét không khỏi hơi nghi hoặc, hắn không nghe thấy hộ vệ đội phát tín hiệu cảnh báo, cũng không nghe thấy tiếng yêu thú gầm thét. Chỉ là bên ngoài tiếng la hét càng ngày càng lớn, hắn vội vàng bỏ lại nghi hoặc ra phía sau chạy vội ra ngoài kiểm tra.
Kết quả nhìn thấy lại là hộ vệ đội đang chém giết ác liệt cùng một đám người lạ mặt. Đám người lạ mặt kia ăn mặc như nạn dân bình thường nhưng thân thủ cao cường, ra tay cực kỳ độc ác, dù là hộ vệ hay dân thường bọn chúng đều giết không chút do dự, thậm chí những kẻ lạ mặt này còn có súng hỏa mai.
“Muốn chết!”
Lý An gầm lên một tiếng đinh tai nhức óc, thân hình phóng về phía trước như một viên đạn pháo. Khi tới phía trước một đám giặc cướp, hắn nhanh như chớp tung ra ba quyền, đối diện ba tên cướp cầm đao nơi ngực liền bị đánh thủng, ba thanh cương đao cũng gãy thành mấy đoạn leng keng rơi xuống đất.
Khi hắn còn muốn tiếp tục tiến lên thì bên tai chợt nghe tiếng gió vù vù, hắn vội vàng nghiêng người về phía sau một cái. Một thanh đại kiếm khổng lồ bay sạt mũi Lý An mà qua rồi ầm ầm đập vào mặt đất đánh ra một cái hố sâu cả trượng, đất đá bay tung tóe khắp nơi.
Lý An thuần thục xoay tròn trên không lùi lại phía sau, trước mắt hắn là một tên trung niên nam tử cao hơn 2m, toàn thân cơ bắp gồ lên như đá tạc, trên vai cõng một thanh đại đao còn dài hơn cả thân người.
“Quả nhiên vẫn che giấu một cái cao thủ, xem ra không thể tiếp tục giấu nghề được nữa rồi.” Trung niên nam tử ồm ồm nói lớn, sau đó hắn khẽ hét một cái toàn thân vậy mà lại hóa thành một tòa kim thân lộng lẫy.
“Kim Huyết Cảnh!” Lý An không khỏi hơi ngưng trọng. Đám giặc cướp này dám ngang nhiên tấn công đoàn người quả nhiên không đơn giản.
“Các ngươi là ai, tại sao lại tấn công bọn ta?” Lý An trầm giọng hỏi.
Trung niên nam tử nhưng mà cười lớn trả lời: “Để đại gia cho các ngươi chết được rõ ràng. Giết các ngươi là phó trại chủ của Lang Nha Trại.”
Lời vừa nói xong hắn liền nhanh như chớp phóng về phía trước, thanh đại đao nặng hơn nghìn cân ầm ầm chém xuống như núi sập.
Lý An chỉ cảm thấy trên đầu một cơn gió mạnh đổ ập xuống như thác, trong lòng lạnh lẽo nhưng trên mặt lại nhếch miệng cười.