Chương 251: Tàn sát
Dân cư bên trong Lục Đông Trấn đại đa số đều là thợ dệt, ngư dân những hạng người bần cùng, lấy chút năng lực của bọn hắn chỉ sợ không cần cái gì yêu tộc đại quân mà chỉ cần một con hung thú bình thường thôi cũng đủ đem toàn trấn đồ sát không còn một mống.
Bọn hắn đời này qua đời khác đều sống ở mảnh đất nằm bên bờ Đạm Vân Giang này, tuy không nói là giàu có sung sướng gì tuy nhiên cũng coi như là an cư lập nghiệp, bây giờ đột nhiên có người bảo bọn hắn bỏ lại tất cả đem theo gia đình chạy trốn tự nhiên khó mà chấp nhận được.
Trên đường phố tiếng cãi cọ vang lên khắp nơi, có người lựa chọn lập tức rời trấn cũng có người quyết định ở lại.
“Các ngươi điên à! Huyền Sơn Thành bên kia tường còn cao hơn cả núi, quan binh lão gia nhiều còn hơn cả cây ở trong rừng, yêu thú làm sao có thể vượt qua được.”
“Đúng vậy, đúng vậy! Các ngươi chẳng nhẽ chỉ vì một lời nói của tên nhóc con kia liền bỏ lại nhà cửa ruộng vườn cùng với cả đời tích góp bỏ chạy trối chết hay sao?”
“Theo ta thấy nếu thực sự rời khỏi Lục Đông Trấn mới thực sự là chết chắc đấy. Ngoài kia độc trùng tẩu thú, vách cao núi hiểm cùng với giặc đường cướp bóc nhiều không đếm xuể, đừng nói là đem theo vợ con phụ mẫu, dù có là thanh niên trai tráng đi một mình cũng không sống nổi mấy ngày.”
“Các ngươi thích trốn thì cứ trốn đi, ta nhất quyết không đi.”
“Đúng vậy, ta ở lại cùng với huynh!”
….
Đủ thứ tiếng tranh luận vang lên đau đầu nhức óc, đa phần đều không nguyện lòng chỉ vì một câu nói của Lý An mà cứ như vậy bỏ lại tất cả mà tha hương chạy trốn.
Bên trên cỗ xe ngựa, Mộc Huyền Linh lo lắng nhìn về phương đông một cái rồi thúc giục: “Đi mau lên, đám này ngu dân không muốn đi thì cứ để cho bọn hắn ở lại, ngươi cũng đã tận tình tận nghĩa rồi.”
Đám này ngu dân không biết yêu tộc chân chính lợi hại, Mộc Huyền Linh nàng chẳng nhẽ còn không biết, đợi tới khi yêu tộc xông tới đây thì đám ngu dốt này đừng nói là ở đây lắm lời, chỉ sợ ngay lập tức đều sẽ biến thành thức ăn trong bụng yêu thú.
Huyền Sơn Thành quả thực là một tòa trọng thành, yêu tộc đã mấy trăm năm rồi đều không thể phá được. Chỉ là vừa rồi nàng nhìn thấy Thiên Cẩu Nuốt Trăng một màn liền biết đêm nay thành chắc chắn sẽ vỡ, dù không tận mắt nhìn thấy nhưng cảnh mấy chục vạn người chen chúc nhau trong bốn bức tường thành đối diện yêu thú tàn sát nhưng chỉ cần nghĩ tới một cái thôi cũng đủ làm cho nàng lạnh thấu xương.
“Diệp Anh Tử, mau gọi sư đệ của ngươi, chúng ta lập tức rời khỏi nơi này xuất phát đi kinh đô bên kia.” Lý An lạnh lùng nói, kéo chặt cương ngựa khiến cho hai con bảo mã giống như phát điên lên xông về phía trước, trên đường dân chúng vội vàng tránh né sang hai bên.
Nhìn những cái này dân chúng hắn không khỏi nhớ tới vừa rồi tại Huyền Sơn Thành thảm cảnh, bọn hắn không biết nếu bây giờ không lập tức chạy trốn đi thì bọn hắn sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống của mình cùng với gia đình thân nhân.
Chỉ là bọn hắn không chịu đi Lý An cũng không có cách nào khác, nói giống như Mộc Huyền Linh đã nói hắn cũng đã làm hết sức, xem như trọn tình trọn nghĩa rồi.
Không bao lâu sau một cỗ xe ngựa cùng với hai con bảo mã bốn vó như bay phi về phía mặt trời mọc, chẳng bao lâu đã biến mất sau rừng cây rậm rạp.
Trời đã sáng hẳn, phương đông bình minh chậm rãi leo lên cao, ánh nắng ban mai vàng ươm phủ lên khắp núi non rừng thẳm, chiếu rọi Đạm Vân Giang lấp lánh như cất chứa hàng vạn châu ngọc mỹ lệ.
Trong không gian gió mát thổi mạnh, rừng cây rào rạt nghe như đang ca hát nghe thật vui tai, sáng nay quả là một buổi sáng tươi đẹp bừng bừng sức sống.
Chỉ là bên trong Lục Đông Trấn đã không còn ai có tâm trạng mà thưởng thức cái đẹp này, bọn hắn sau khi nhìn thấy Lý An đoàn người đi hoặc là châu đầu ghé tai lại bàn luận, có người trực tiếp trở về nhà ngủ bù, cũng có một số ít người ôm theo hành lý rời khỏi trấn nhưng chung quy chỉ là số ít.
Thậm chí còn có một số người tự cho là mình thông minh, thấy Lý An dẫn theo thân tín rời khỏi trấn, hộ vệ đội cũng đã sớm không còn sức quản cái kia trạch viện liền tụ tập đám bè bằng cẩu hữu của mình leo tường vào bên trong trạch viện ăn trộm. Nơi này không hổ là nơi ở của người giàu có nhất Lục Đông Trấn, vàng bạc châu báu từng chồng từng chồng trước mắt khiến cho bọn hắn kích động tới quên cả trời đất.
Thời gian nhanh chóng trôi qua, sau khi Lý An bốn người rời đi khoảng nửa canh giờ từ phía trong khu rừng phía tây của Lục Đông Trấn đột nhiên vang lên một trận thú gầm đinh tai nhức óc làm cho đám người trong trấn hoảng sợ tới hai chân nhũn ra. Không đợi bọn hắn có cái gì phản ứng, một bầy yêu thú khoảng mười mấy con điên cuồng lao ra khỏi rừng cây xông vào bên trong trấn.
Những cái này yêu thú cũng không cùng một loài, rắn rết hổ báo gì cũng có cả, tất cả đều toàn thân thấm đẫm máu tươi, một thân hung sát chi khí nồng nặc tới cực hạn. Đặc biệt dẫn đầu còn là một con cá sấu dài tới 5, 6 m, toàn thân bao phủ trong một lớp vảy giáp thật dày nhuộm đỏ máu tươi, chiếc miệng khổng lồ mọc tua tủa răng nanh vẫn còn dắt đầy thịt vụn.
Bầy hung thú sau khi xuất hiện liền điên cuồng giết chóc, dân chúng Huyền Sơn Thành một bên la hét một bên điên cuồng bỏ chạy bốn phía, quang cảnh hỗn loạn một lần nữa xuất hiện.
Trên một đoạn đường, một tên nam tử lực lưỡng hai tay cầm một thanh rìu lớn chặt đứt đầu của con sói trước mắt, sau lưng hắn người phụ nữ cùng với con gái thấy cảnh này đều thở phào một hơi, vui mừng tới phát khóc, khuôn mặt bởi vì hoảng sợ quá mức mà trắng bệch tới dọa người.
Chỉ là đúng lúc này con kia cá sấu khổng lồ lại chạy tới bên này, tốc độ nhanh chóng vô cùng hoàn toàn không thích hợp với cặp chân ngắn ngủn cùng với thân hình khổng lồ của nó.
Nam tử nhìn thấy con này quái thú trong miệng còn ngậm lấy mấy người thì trong lòng sợ tới vỡ mật, chỉ là nghĩ tới sau lưng mình còn có vợ cùng con gái liền cắn chặt răng, xách theo rìu sắt xông lên.
Rắc một tiếng, lưỡi rìu chuẩn xác chém vào đầu con cá sấu tuy nhiên con quái vật một chút xây xát cũng không có, nó trực tiếp há miệng tớp mạnh một cái đem người đàn ông lực lưỡng cắn thành hai nửa. Máu tươi phun tứ tung như mưa.
Phía sau người phụ nữ cùng con gái thấy cảnh này thì gào khóc tuyệt vọng, ngay cả dũng khí bỏ chạy cũng không có chỉ có thể ôm chặt nhau mà không ngừng gào khóc.
Cảnh tượng như vậy diễn ra khắp Lục Đông Trấn, chỉ mới một khắc thời gian qua đi đã có cả ngàn người bỏ mạng, máu tươi nhuộm đỏ cả tòa tiểu trấn yên bình.
Tới lúc này bọn hắn muốn chạy trốn cũng đã muộn, lấy người bình thường sức lực làm sao có thể chạy trốn được yêu thú đuổi giết. Một cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy toàn bộ Lục Đông Trấn, xen lẫn trong đó còn có cảm giác hối hận vì đã không nghe lời của cái kia ông chủ trẻ tuổi.
Bên dưới tầng hầm của một ngôi nhà nhỏ trong trấn, mấy chục người đang ngồi trên đất mà không ngừng run rẩy lẩy bẩy, bọn hắn lấy hai tay bịt chặt miệng của mình nhưng vẫn không ngăn được tiếng khóc nấc kinh hoàng phát ra từ kẽ tay.
Chợt đám người cảm thấy trên đầu run mạnh một cái, một cái móng vuốt khổng lồ trực tiếp hất tung đất đá bên trên tạo ra một lỗ hổng lớn như miệng giếng.
Đám người sợ vỡ mật vô thức ngửa đầu lên nhìn, thấy bên trên có một cái đầu cá sấu khổng lồ cũng đang cúi nhìn xuống bên dưới, hai con mắt đỏ tươi tràn đầy sát khí, cái miệng rộng còn đang ngậm lấy mấy cái thi thể máu tươi nhầy nhụa. Một cảnh tượng này trực tiếp dọa cho những người này sợ hãi tới quên cả la hét, chỉ có thể mở to mắt nhìn con kia quái vật từ từ tiến tới.
Chợt ầm một tiếng vang lên như sấm nổ, đầu lâu của con cá sấu khổng lồ đột ngột nổ tung thành vô số mảnh vụn, máu tươi tuôn ra như suối ào ào chảy xuống căn hầm thông qua lỗ hổng, xối cho đám người run rẩy bên dưới ướt như chuột lột.