Chương 241: Bình yên trước giông bão
Theo thời gian trôi đi một tin đồn kinh khủng nhanh chóng lan truyền khắp Huyền Sơn Thành như vũ bão khiến cho lòng người bàng hoàng. Không quá mấy ngày tin đồn Yêu tộc lại sắp tấn công Huyền Sơn Thành đã là nhà nhà người người đều biết.
Sở dĩ lời đồn này được lan truyền mạnh mẽ như vậy không phải là không có lý do của nó. Đầu tiên chính là hơn một tháng nay bất cứ ai đi sâu vào trong Thái Hoang Sơn Mạch đều là một đi chưa từng trở lại. Dù cho là mạo hiểm giả đã dành nửa đời lăn lộn trong cái này dãy núi cũng không ngoại lệ.
Trên đời này thứ không biết luôn luôn là thứ đáng sợ nhất, không còn ai dám cả gan xâm nhập trong Thái Hoang Sơn Mạch, cũng không ai biết bên trong đang xảy ra chuyện gì. Chính thứ cảm giác bình yên trước cơn bão này mới là thứ khiến cho mọi người kinh sợ.
Cộng thêm triều đình thời gian gần đây thuê thợ gia cố tường thành, tích trữ lương thực, thu mua khí giới, các thế lực gia tộc lớn cũng nhao nhao chuẩn bị nhân lực vật lực càng khiến cho lời đồn Yêu tộc sắp tấn công càng thêm tính chân thực.
Quan phủ đối với cái này tuyên bố bọn hắn làm như vậy chẳng qua là để đề phòng vạn nhất, yêu tộc tấn công chỉ dừng lại ở tin đồn vô căn cứ mà thôi đồng thời trấn an mọi người không nên hoảng loạn.
Cách làm này hiển nhiên hữu hiệu, tuy nhiên theo mỗi ngày trôi qua, đám mây đen u ám trên đầu đám người trong Huyền Sơn Thành càng nặng nề. Dù là ai đi nữa đều dự cảm được có điều chẳng lành sắp tới.
Một ngày này Lý An rời khỏi quân doanh trở về Lục Đông Trấn bên kia. Sau khi trở về hắn cũng không tìm Cao Thủ hỏi xem tình hình làm ăn buôn bán lời lỗ thế nào là trực tiếp đi gặp Diệp Anh Tử.
Diệp Anh Tử là đệ tử thứ hai của Trương Viễn Sơn, cũng là đệ tử nhận được toàn bộ chân truyền của y. Người này tuổi tác cùng Lý An tương đương nhưng một thân Cửu Lôi Đao Pháp tạo nghệ đã không thua gì sư phụ, hiện tại đang thay sư phụ quản lý Hộ Vệ Đội.
Lúc Lý An tìm tới thì Diệp Anh Tử đang đứng trên đài cao huấn luyện mấy trăm tên hộ vệ luyện tập Cửu Lôi Đao Pháp.
Bên trên khoảng đất trống bên bờ sông, mấy trăm người đứng thành hàng ngũ chỉnh tề, trời đầu đông nhưng bọn hắn mỗi người đều để trần nửa người, toàn thân cơ bắp bốc khói nghi ngút, tiếng hét xen lẫn tiếng đao cắt gió vang lên dù cho toàn bộ cái Lục Đông Trấn cũng đều nghe được rõ ràng.
Lý An nhìn thấy những hộ vệ này đứng tấn vững chắc, đao pháp tuy không xảo diệu cao thâm gì nhưng vô cùng thực dụng, tiến thoái tuần tự có phương pháp. Chỉ mấy tháng ngắn ngủi mà có thể huấn luyện một đám dân chúng bình thường thành dạng này quả không hổ là Trương Viễn Sơn cao đồ, Lý An không thể nào không bội phục.
Diệp Anh Tử thấy Lý An đi tới thì vội dặn dò thuộc hạ vài câu rồi chạy tới bái kiến.
Hai người chậm rãi tản bộ dọc bờ sông một bên trò chuyện, xung quanh gió đông lạnh buốt hiu hiu thổi từng cơn.
“ Hộ Vệ Đội tình hình thế nào rồi.” Lý An nhìn dòng Đạm Vân Giang ầm ầm chảy xiết mà hỏi.
“ Bẩm công tử, Hộ Vệ Đội bây giờ gồm 500 người, trang bị vũ khí cũng đều đã được trang bị đầy đủ. Ta cũng đã huấn luyện cơ bản cho hắn, tuy vẫn thiếu kinh nghiệm thực chiến nhưng về cơ bản đã sẵn sàng để áp tiêu. Công tử có thể bắt đầu việc mở tiêu cục.” Diệp Anh Tử cung kính đáp.
“ Ngươi đã nghe tin đồn kia chứ?” Lý An chuyển sang chủ đề khác hỏi.
“ Nếu là tin đồn yêu tộc sắp tấn công Huyền Sơn Thành thì thuộc hạ đã nghe qua.” Diệp Anh Tử thành thật đáp.
“ Ngươi cảm thấy tin đồn này thế nào?”
“ Tin đồn này tuy chỉ mới dừng lại ở mức tin đồn tuy nhiên không phải là không có căn cứ, theo thuộc hạ nghĩ cũng có xác suất nhất định là sự thực. Yêu tộc bình thường cứ khoảng năm mươi năm một lần tấn công thành, lần trước bọn chúng công thành cũng đã là 40 năm trước thời gian rồi.”
Lý An nghe vậy khẽ gật đầu: “ Ngươi không sợ hay sao?”
“ Tất nhiên là sợ, một khi yêu tộc vượt qua được Huyền Sơn Thành thì đừng nói Lục Đông Trấn bé nhỏ này, chỉ sợ toàn bộ Thanh Châu sẽ thành biển máu. Chỉ là sợ thì cũng có thể thế nào, thuộc hạ cũng không thể vì một tin đồn mà bỏ lại tất cả chạy trốn tới nơi khác được. Lại nói thực sự chạy thì có thể chạy tới nơi nào, trừ khi là rời khỏi Thanh Châu nếu không cũng không thoát được kiếp nạn.” Diệp Anh Tử lắc đầu, khuôn mặt ngưng trọng nói.
Đoạn hắn mỉm cười nói tiếp: “ Tất nhiên đây là bi quan mà nói mà thôi. Dù yêu tộc đại quân có thực sự tấn công thành thì tường thành cao hơn 10 trượng cũng không phải chỉ để trưng, cộng thêm trọng binh canh giữ, vô số súng pháo hỏa dược, yêu tộc muốn vượt qua cái này tường đồng vách sắt thực sự khó như lên trời. Đừng quên từ xưa tới nay yêu tộc chưa bao giờ từ bỏ vượt qua tòa thành tuy nhiên ngoại trừ 200 năm trước một lần duy nhất thì chưa từng thành công.”
Lý An nghe vậy thì gật đầu, những lời này rất hợp lý. Chỉ là sống ở trên đời không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, lỡ như yêu tộc thực sự có thể vượt qua được tòa này thành đồng vách sắt thì sao? Cảnh tượng khi đó Lý An thực sự không dám nghĩ tới.
Hắn trầm ngâm một lát rồi quay sang phân phó cho Diệp Anh Tử: “ Dù gì thì chuyện này cũng rất bất thường. Ngươi hãy tích trữ thật nhiều lương thực, cộng thêm vũ khí cung tiễn các loại cũng phải tích trữ. Hơn nữa phải tăng cường nhìn chằm chằm Huyền Sơn Thành bên kia đề phòng có gì bất thường.”
Diệp Anh Tử nhìn thấy hắn khuôn mặt ngưng trọng thì gật đầu không đáp.
Lý An lại phân phó hắn cho người tuần tra canh gác bên trong Lục Đông Trấn đề phòng hỗn loạn xảy ra rồi cưỡi ngựa trở về Huyền Sơn Thành.
Huyền Sơn Thành vẫn như trước kia náo nhiệt phồn vinh, trên đường người tới người đi như mắc cửi tuy nhiên mỗi người khuôn mặt đều có chút lo lắng không yên, cả tòa thành trì giống như đều chìm trong một màn mây u ám.
Lý An cả ngày nay vẫn chưa ăn gì cho nên quyết định đi vào một tửu lâu khá lớn gần cổng thành dự định tiện thể nghe ngóng một chút tin tức.
Kết quả hắn vừa đi tới phía trước tửu lâu đã chú ý tới trên đường một tốp người ngựa đang rời thành. Tốp người ngựa này chở theo rất nhiều đồ đạc, ở giữa còn có mấy chục cỗ xe ngựa hoa mỹ tinh xảo, đi xung quanh là mấy chục người hầu tỳ nữ.
Dân chúng trên đường thấy cảnh này liền bàn tán không thôi:
“ Là người Lục gia phố Xuân Minh, bọn hắn là đang dời cả nhà đi nơi khác hay sao?”
“ Đây đã là đoàn thứ 4 trong ngày rồi, càng ngày càng có nhiều nhà quyền quý rời khỏi Huyền Sơn Thành. Có phải chúng ta cũng nên chạy khỏi nơi này một đoạn thời gian rồi quay trở lại.”
“ Đồ ngu ngốc, người ta có bạc, có ngựa, có người hầu kẻ hạ mới có thể không chút do dự rời đi, ngươi có cái gì? Chỉ sợ ngươi rời khỏi thành không được mấy ngày liền chết đói.”
“ Đám ngu ngốc này vậy mà chỉ vì một tin đồn liền vắt chân lên cổ mà chạy, thực là vô dụng. Lại nói nếu Huyền Sơn Thành này bị phá thật thì cả Thanh Châu này có nơi nào là an toàn.”
……
Lý An ngồi trên ngựa lắng tai nghe đám người bàn luận một hồi cũng không còn tâm trạng ăn cơm liền cưỡi ngựa trở về doanh trại.