Chương 239: Gia nhập doanh trại
Trời mưa lất phất, mới đó mà đã chớm đông, sau nhiều ngày mưa to tầm tã thời tiết đột ngột chuyển lạnh.
Gió lạnh mùa đông hiu hiu thổi qua những hẻm núi chót vót, lùa vào trong những căn nhà đất hở bốn bề làm cho đám trẻ con run rẩy không ngừng.
Con đường lớn dẫn vào Lục Đông Trấn bởi vì mưa lớn nhiều ngày cho nên trở nên vô cùng lầy lội, một lão hán ngồi trên chiếc xe bò chở than lắc lư rời khỏi trấn. Lúc đi ngang qua cổng lão đột nhiên nhìn thấy một vị thiếu niên thân hình lực lưỡng liền vội vàng nhảy xuống xe cung kính chào: “Lý lão bản, dạo này ít thấy ngài quá.”
“Ta có chút việc cần giải quyết tại Huyền Sơn Thành bên kia cho nên dạo gần đây ít trở về.” Lý An mỉm cười trả lời. Hắn cũng không nhớ được mình đã gặp người này ở nơi nào cho nên xã giao vài câu rồi đi thẳng trở về trạch viện.
Thời gian vẫn còn sớm, trên đường ngoại trừ lác đác vài người ra thì không có ai. Trời lạnh như thế này đoán chừng đa phần mọi người nếu không phải đang nằm trên giường thì cũng đang ngồi bên bếp sưởi rồi.
Liễu Thanh Nhi đám người đã đi tới Kinh Thành, bên trong trạch viện rộng lớn tỏ ra cực kỳ trống trải, hạ nhân cũng đã nghỉ bớt hơn phân nửa. Hắn đi thăm tỷ tỷ mình một lát, nhân tiện bàn luận với Mộc Huyền Linh về bệnh tình của tỷ tỷ mình một chút rồi trở về phòng nghỉ ngơi.
Một tháng qua nhốt mình trong hang động tối tăm ẩm ướt, một lần nữa trở về chăn ấm đệm êm căn phòng quen thuộc thường ngày khiến hắn không khỏi thoải mái.
Thấm thoát thoi đưa hắn tới thế giới này cũng đã 17 năm ròng rã, từ năm đó một đứa bé 10 tuổi mắc bệnh hen suyễn tới hiện tại một cái Kim Huyết Cảnh cùng luyện khí sĩ, con đường ở giữa không có vinh quang chỉ có khổ cực cùng mất mát.
Chỉ là có một thứ hắn không thể nào để mất được đó chính là mẫu thân cùng tỷ tỷ của mình. Hắn làm người hai đời cũng chỉ có hai người thân ruột thịt này thôi, dù cho thực sự mà nói bọn hắn cùng Lý An cũng không chân chính là mẫu tử tỷ đệ tuy nhiên trong thâm tâm hắn đã sớm coi bọn hắn thực sự là gia đình của mình. Gia đình duy nhất.
“Nhất định phải lấy được nội đan Băng Ảnh Thiềm, nhất định!” Lý An một quyền đánh xuống bàn, âm thanh không lớn nhưng mười phần nặng nề.
Ngày hôm sau phủ Tuần Phủ đón một vị khách đã lâu không tới, Lôi Chấn Minh sau khi nghe người hầu báo tin vội vàng đi tới phòng khách, khi nhìn thấy người tới thì bất ngờ lên tiếng: “Lý huynh đệ? Không phải ngươi cùng người nhà đã rời khỏi Huyền Sơn Thành rồi hay sao?”
Lý An nhìn một chút người hầu phía sau đối phương, cúi người thi lễ: “Bái kiến tuần phủ đại nhân.”
Lôi Chấn Minh thấy vậy thì gật đầu, quay sang hạ lệnh cho thuộc hạ: “Ra ngoài đi, đóng cửa lại. Không có lệnh của ta dù là ai cũng không được vào.”
Tên thuộc hạ vội vàng tuân lệnh lui ra, bên trong căn phòng cũng chỉ còn lại hai người bọn hắn.
Lý An cẩn thận tìm từ một chút rồi nói: “Thân nhân của ta đã xuất phát đi kinh thành từ một tháng trước rồi. Tuy nhiên ta lại không thể đi được.”
“Tại sao? Yêu tộc tấn công không phải là chuyện đùa, hay là ngươi không tin lời của bổn quan?” Lôi Chấn Minh lo lắng hỏi, có thể thấy hắn cũng không phải tức giận Lý An không rời đi mà là đang lo lắng cho an toàn của hắn mà thôi.
“Tỷ tỷ của ta trúng độc Vạn Niên Viêm Xà, nếu như trong vòng nửa năm không tìm được một viên nội đan năm trăm năm Băng Ảnh Thiềm thì chỉ có chết. Cho nên ta quyết định ở lại thành, đợi tới khi ngàn vạn yêu tộc công thành chắc chắn sẽ có tung tích của Băng Ảnh Thiềm xuất hiện.” Lý An thành thật trả lời, chuyện này cũng không có gì cần phải giấu giếm cả, hắn nếu như đã muốn nhờ cậy đối phương tự nhiên phải đưa ra được một cái nguyên do chính đáng.
Lôi Chấn Minh nghe vậy cũng không tiếp tục khuyên Lý An rời đi, đổi sang chủ đề nói: “Mật thám báo yêu tộc bên trong Thái Hoang Sơn Mạch đang di chuyển về phía chúng ta, đoán chừng không quá một tháng nữa bọn chúng sẽ tấn công.”
“Chúng ta biết trước tin tức lâu như vậy, triều đình đoán hẳn cũng đã có hành động đúng không?” Lý An có chút mong chờ hỏi thăm.
Tuy nhiên Lôi Chấn Minh nhưng lại lắc đầu: “Ngươi cũng biết đất nước đang chiến tranh, tài nguyên cùng nhân lực đều vô cùng thiếu thốn. Triều đình dù biết chuyện cũng không thể phái thêm quân tới tiếp viện, tuy nhiên súng pháo đạn dược vận chuyển tới ngược lại không ít.”
“Yêu tộc tấn công thành cũng không phải chuyện gì mới lạ, lần gần nhất yêu tộc tấn công cũng chỉ mới 40 năm trước mà thôi. Chỉ là lần này phía sau còn có bóng dáng của Yêu Ma Đế Quốc cho nên không thể nào nói trước được gì. Cũng vì vậy mà ta mới bảo ngươi chạy trốn, dù sao ngươi tuy là Ảnh vệ nhưng cũng không ai bắt buộc ngươi phải ở lại thủ thành cả.” Lôi Chấn Minh lo lắng nói, thời gian gần đây hắn vì chuẩn bị cho việc này mà bôn ba khắp nơi, thân thể không mệt nhưng tinh thần cũng có chút mệt mỏi, chỉ mong lần này cũng có thể giống như bốn mươi năm trước bình an vô sự vượt qua kiếp nạn.
“Nhờ mấy món bảo vật mà đại nhân đưa, Lý mỗ đã đột phá Kim Huyết Cảnh. Ta thân là một Ảnh Vệ, là con em của Kính Quốc cũng muốn góp chút sức mọn bảo vệ Huyền Sơn Thành, không biết đại nhân có thể giúp đỡ sắp xếp một hai?” Lý An đứng dậy thành tâm lên tiếng.
“Chỉ sợ bảo vệ thành chỉ là phụ, tìm kiếm Băng Ảnh Thiềm mới là chính a.” Lôi Chấn Minh lắc đầu mỉm cười nói ra, đoạn hắn nói tiếp: “Lý huynh yên tâm, ta nhất định sẽ giúp ngươi nghe ngóng tin tức Băng Ảnh Thiềm, chỉ cần nó xuất hiện ở Huyền Sơn Thành ta chắc chắn sẽ báo cho ngươi biết. Lý huynh đã đột phá Kim Huyết Cảnh thật là việc đáng mừng, có ngươi trợ giúp chúng ta vui còn không kịp.”
Lý An nghe vậy liền vội vàng cảm tạ. Hắn đã suy nghĩ kỹ rồi, đợi tới khi Huyền Sơn Thành bị tấn công nếu như hắn muốn thuận lợi tìm kiếm tung tích Băng Ảnh Thiềm trên chiến trường thì trước tiên phải gia nhập đội ngũ bảo vệ thành cái đã. Nếu không tới khi đó hắn một người thường dân không bị đem đi làm bia đỡ đạn đã là may mắn chứ nói gì tới việc đi khắp nơi tìm kiếm một con hung thú.
Tất nhiên nếu như Huyền Sơn Thành có thể đứng vững thì đúng là không có gì có thể tốt bằng, Lạc Hồng Thương Hội cái cơ ngơi này khó khăn lắm mới có thể có được, hắn tự nhiên cũng muốn đóng góp một chút sức mọn.
Lôi Chấn Minh suy nghĩ một lúc rồi lên tiếng: “Nếu ta nhớ không nhầm thì Lý huynh đệ có tài bắn súng rất lợi hại đúng không. Ta sẽ sắp xếp cho ngươi gia nhập Hỏa Thương Binh ngươi thấy như thế nào? Chỉ là ngươi dù gì cũng không phải là binh lính cho nên không thể nào sắp xếp chức vụ lớn được, tối đa cũng chỉ có thể làm một cái thập phu trưởng.”
“Lý mỗ xin nghe theo sắp xếp của đại nhân.” Lý An nghe vậy thì gật đầu đáp. Làm Hỏa Thương Binh không cần cận thân vật lộn với yêu thú lại có thể ở trên tường thành giám sát toàn bộ chiến trường tự nhiên là không gì có thể tốt hơn.
Sau đó Lý An được một người của phủ Tuần Phủ dẫn tới doanh trại đóng ở phía Bắc thành. Vị người của phủ tuần phủ sau khi giao Lý An cho một vị tướng quân họ Thôi liền cáo từ rời đi.
Thôi tướng quân là một trung niên hán tử thân hình cao lớn, một bộ râu đen cứng như chông mọc tua tủa khắp mặt, khuôn mặt có một vết sẹo dài cắt ngang vô cùng dữ tợn. Hắn chăm chú nhìn Lý An từ đầu tới chân một lần, hừ lạnh nói: “Lại một tên tiểu bạch kiếm. Các ngươi có bối cảnh có quan hệ thì đi mà gia nhập thư phòng bên kia đi, tới doanh trại chơi đùa cái gì?”