Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-tai-gioi-nay-mo-vo-dao.jpg

Ta Tại Giới Này Mở Võ Đạo

Tháng 2 4, 2025
Chương 770. Đại kết cục Chương 769. Võ đạo chân ý, mở cho ta
deu-trung-sinh-ai-con-duong-dai-gioi-nha-giau-nhat-a.jpg

Đều Trùng Sinh Ai Còn Đương Đại Giới Nhà Giàu Nhất A

Tháng 2 8, 2026
Chương 426: Tiểu Mễ một đời công trình cơ Chương 425: Khỏe mạnh kinh tế sinh thái, cần đủ loại nhân vật
tong-vo-nguoi-tai-bien-cuong-mo-dau-dung-hop-hoac-khu-benh

Tống Võ: Người Tại Biên Cương, Mở Đầu Dung Hợp Hoắc Khứ Bệnh

Tháng mười một 20, 2025
Chương 294: Do đó, cái này coi như là thượng hoàng đế? (đại kết cục) Chương 293: Chư quốc chuyện định, hướng lên phát triển
van-co-toi-cuong-pho-ma.jpg

Vạn Cổ Tối Cường Phò Mã

Tháng 2 3, 2025
Chương 1336. Chung nhau ước định Chương 1335. Xa lạ Thu Ngọc cùng Đông Ngọc
that-xin-loi-ta-tinh-te-ham-doi-chi-chieu-nu-binh

Thật Xin Lỗi, Ta Tinh Tế Hạm Đội Chỉ Chiêu Nữ Binh

Tháng 2 6, 2026
Chương 1829: Gặp đế hoàng bệ hạ Chương 1128: Mò kim đáy biển
con-chau-day-dan-vo-tan-tho-nguyen-duc-thanh-van-the-tien-toc.jpg

Con Cháu Đầy Đàn, Vô Tận Thọ Nguyên Đúc Thành Vạn Thế Tiên Tộc

Tháng 2 7, 2026
Chương 417: Thúc tổ, tin vương! Chương 416: Hủy diệt cả tòa chiến trường
dam-dai-than-cau-ta-dang-co

Đám Đại Thần Cầu Ta Đăng Cơ

Tháng 10 30, 2025
Chương 588: Phiên ngoại hai (2) Chương 588: Phiên ngoại hai
linh-khi-khoi-phuc-sung-vat-cua-ta-deu-la-dai-yeu.jpg

Linh Khí Khôi Phục: Sủng Vật Của Ta Đều Là Đại Yêu

Tháng 1 18, 2025
Chương 389. Không có cái thứ hai! Chương 388. Cực hạn lãng mạn
  1. Dị Giới Thương Nhân
  2. Chương 237: Bắt đầu bế quan
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 237: Bắt đầu bế quan

Một người bình thường khi nghe tin Huyền Sơn Thành sắp bị vô cùng vô tận yêu tộc tấn công chắc chắn lập tức sẽ cuốn gói chạy càng xa càng tốt. Nhưng Lý An lại quyết định ở lại.

Nội đan năm trăm năm Băng Ảnh Thiềm là thứ chỉ có thể gặp mà không thể cầu, muốn trong vòng nửa năm tìm được căn bản chính là người si nói mộng. Loại bảo vật này chỉ có thể xuất hiện ở những nơi đặc thù, ở thời điểm đặc thù.

Chẳng hạn như khi ngàn vạn yêu tộc liều mạng tấn công Huyền Sơn Thành.

Đây là cơ hội duy nhất để hắn có thể tìm được nội đan năm trăm năm Băng Ảnh Thiềm, hắn không thể không liều một lần.

Huống hồ gì Huyền Sơn Thành tường thành cao như vậy, bên trong có vạn dũng binh trấn giữ, cộng thêm vô số thế lực lớn nhỏ trong thành cùng xung quanh, muốn công phá độ khó không thua kém gì dời non lấp bể.

Còn như Lạc Hồng Quán cùng Lạc Hồng Thương Hội cái cơ ngơi này, đây đúng là hắn tốn không biết bao nhiêu công sức mới gầy dựng được tuy nhiên vật ngoài thân chung quy vẫn là vật ngoài thân. Nếu như để bảo đảm an toàn cho người nhà cùng bản thân hắn chắc chắn sẽ không chút do dự vứt bỏ chúng.

Trong lòng đã nghĩ thông suốt Lý An cũng liền thoải mái, hắn phải tranh thủ trước khi yêu tộc hành động đột phá tới Kim Huyết Cảnh. Như vậy thì trong loạn thế cũng có sức bảo vệ bản thân.

Buổi trưa ngày hôm sau, Lý An dẫn theo mấy người nữa ra tiễn đưa đoàn người Liễu Thanh Nhi xuất phát đi tới kinh thành.

Đoàn người bao gồm Liễu Thanh Nhi cùng với đệ tử của Lý An là La Lôi, Trương Viễn Sơn cùng với vợ con, ngoài ra còn có đại đệ tử Triệu Thị đi cùng với tứ đệ tử Bùi Chấn Đông đi cùng. Một đoàn 7 người dự định đi tới Huyền Sơn Thành bên kia đón Ngũ Nương xong sẽ lập tức một đường đi thẳng tới kinh thành Kính Quốc.

Kinh Thành Kính Quốc cách Huyền Sơn Thành một cái Hứa Châu, ở giữa đường xá xa xôi, núi non vách hiểm, trộm cướp hoành hành, hành trình này chắc chắn không dễ dàng. Chỉ là Trương Viễn Sơn võ công rất cao, cộng thêm hai tên đệ tử thân tín chỉ cần không phải bị Kim Huyết Cảnh đại cao thủ để mắt tới chắc hẳn liền có thể an toàn.

Đừng nhìn tại Huyền Sơn Thành này thường xuyên có thể nhìn thấy kim huyết cảnh cùng luyện khí sĩ mà quên, bọn hắn đều là những tồn tại phượng mao lân giác. Ở trong nhân gian ngàn dặm cũng khó tìm lấy một người.

Lý An đi tới bên xe ngựa khẽ dặn dò Liễu Thanh Nhi mấy câu rồi mỉm cười chào tạm biệt mọi người: “Các vị hãy tới trước Kinh Thành đi, đợi ta xử lý xong chút việc thì sẽ đuổi theo ngay. Lấy ta một người cưỡi ngựa tốc độ nhanh chóng nói không chừng còn sẽ tới kinh thành trước mọi người.”

“Huynh cứ yên tâm xử lý công việc nhé, mẫu thân đã có muội chăm sóc.” Liễu Thanh Nhi vén lên rèm xe ngựa, trịnh trọng nói.

Lý An nghe vậy thì mỉm cười gật đầu, hắn tất nhiên tin tưởng nàng sẽ chăm sóc mẫu thân thật tốt. Chỉ là nghĩ tới nàng từ ngày đi theo mình đều phải chạy trốn khắp nơi không có lấy một ngày yên ổn thì trong lòng không khỏi thấy có lỗi.

Trương Viễn Sơn nhìn đôi tình nhân này mắt qua mày lại thì không khỏi nhìn nương tử mình mỉm cười, bọn hắn lúc còn trẻ mỗi lúc chia xa không phải đều là cái bộ dạng không nỡ này hay sao. Đợi tới khi hai người nói xong hắn mới ôm quyền trầm giọng lên tiếng: “Lý công tử yên tâm, chỉ cần Trương mỗ còn một hơi thở thì chắc chắn sẽ bảo vệ thật tốt cho Liễu cô nương cùng Ngũ phu nhân. Khi ta không có ở đây thì nhị đệ tử Diệp Anh Tử cùng tam đệ tử Tô Hy sẽ thay ta quản lý đội hộ vệ giúp ngài. Bọn chúng tuy tuổi còn trẻ tuy nhiên kinh nghiệm phong phú, thực lực cũng không tồi, ngài có thể yên tâm giao phó công việc cho bọn họ.”

“Vậy xin nhờ Trương thúc rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa mọi người hãy mau đi đi thôi, tranh thủ trước khi trời tối tới được Huyền Sơn Thành.” Lý An mỉm cười, vẫy tay chào tạm biệt.

Đoàn người cũng vẫy tay chào lại, mấy con bảo mã bốn cước phi nhanh kéo theo đoàn xe nhanh chóng chạy đi xa, phía sau bụi đất tung bay mù mịt.

Lý An đợi tới khi đoàn người đã khuất bóng sau con đường mới bảo mọi người trở về làm việc của mình. Tuy nhiên khi nhị đệ tử của Trương Viễn Sơn là Diệp Anh Tử định quay về thì bị hắn giữ lại.

Lý An dẫn Diệp Anh Tử đi tới đình nghỉ mát gần đó ngồi xuống, mỉm cười nói: “Trương thúc trước khi rời đi đã nói với ta ngươi là người mà thúc ấy tin tưởng nhất, cũng là người có năng lực nhất.”

“Sư phụ quá khen mà thôi, Diệp mỗ trẻ người non dạ không dám nhận lời khen của công tử.” Diệp Anh Tử nghe vậy vội vàng lắc đầu đáp. Hắn tuổi tác xấp xỉ Lý An, khoảng 24, 25 tuổi mà thôi, khuôn mặt bình thường giống như một người nông phu hơn là người luyện võ.

“Trương thúc vốn không phải là người thích khen người khác, đối với đệ tử của mình càng là yêu cầu vô cùng cao, có thể để cho thúc ấy không tiếc lời khen ngợi Diệp huynh tự nhiên phi phàm. Chỉ là ta gọi ngươi tới đây cũng không phải là để nói về chuyện này. Ta dự định mở một cái tiêu cục, Diệp huynh hãy giúp ta mở rộng quy mô của Đội Hộ Vệ lên.” Lý An thu lại nụ cười trên mặt, nghiêm túc nói.

“Mở rộng quy mô? Không biết công tử định tăng lên quy mô bao nhiêu người.” Diệp Anh Tử nghe vậy không khỏi bất ngờ hỏi lại.

“Tối đa có thể mở rộng lên bao nhiêu người?” Lý An không trả lời ngược lại hỏi.

“Nếu chúng ta giảm xuống tiêu chuẩn, lấy số lượng nam tử khỏe mạnh trong Lục Đông Trấn mà xét thì có thể mở rộng lên khoảng 500 người. Tuy nhiên muốn huấn luyện cho 500 người cộng thêm lương bổng, vũ khí, trang phục các loại chi phí chỉ sợ tiêu hao quá lớn.” Diệp Anh Tử cẩn thận suy nghĩ một chút rồi đáp.

Lý An nhưng lại không chút do dự mà gật đầu: “Được rồi, vậy thì hãy tăng quy mô Đội Hộ Vệ lên 500 người đi. Thời gian đầu trước khi tiêu cục hoạt động chịu lỗ một chút cũng không sao, sau này kiếm lại là được.”

Diệp Anh Tử đối với mệnh lệnh của hắn tự nhiên không có ý kiến gì, lại cẩn thận hỏi thăm một chút nội dung liên quan liền cáo từ rời đi.

Lý An một mình ngồi bên trong đình nghỉ mát, ngắm nhìn bên ngoài tán cây xào xạc bốn phía xanh um, trong lòng không khỏi lo lắng.

Kế tiếp hắn đi tới phòng của Mộc Huyền Linh, sau khi gõ cửa được sự cho phép của đối phương liền mở cửa đi vào.

Vừa bước vào trong phòng hắn liền bị mùi thảo dược nồng nặc hun cho ho sặc sụa không ngừng. Bên trong căn phòng rộng lớn này chất đủ thứ dược liệu, từ trên bàn trên giường cho tới dưới đất. Bên phải cửa có một dãy 10 chiếc niêu nhỏ đang được nấu trên bếp, khói trắng phun ra từ nắp ấm kêu lách tách không ngừng.

Mộc Huyền Linh một thân trang phục áo trắng đang đứng bên giường bệnh, ánh mắt cũng không nhìn Lý An mới tới mà lo lắng nhìn lên trên giường.

Lý An đi tới bên cạnh giường bệnh nhìn lại, quả nhiên tình trạng của tỷ tỷ hắn càng ngày càng tệ đi. Ngoại hình của tỷ tỷ hắn vốn đã hồi phục được giống như người bình thường nay theo độc phát cũng trở nên dị dạng, da dẻ toàn thân đỏ bừng lên như máu, hai mắt lồi lên rất khoa trương, trên người cũng tỏa ra một mùi hôi thối nồng nặc.

“Chăm sóc tốt cho tỷ tỷ của ta, trong vòng nửa năm ta nhất định sẽ đem nội đan năm trăm năm Băng Ảnh Thiềm tới cho cô.” Lý An khàn giọng nói nhỏ.

Mộc Huyền Linh cũng ngưng trọng gật đầu, nàng cũng rõ ràng viên nội đan kia không chỉ là vật cứu mạng của Lý Tiểu Hoa mà cũng là vật cứu mạng của chính bản thân mình nữa.

Đúng lúc này ấm thuốc bên kia đã sôi, Mộc Huyền Linh vội vàng tiến tới rót thuốc ra bên ngoài. Nếu như để quá lửa mà nói nồi này trị giá hơn ngàn lượng bạc dược liệu liền lãng phí.

Lý An nhìn khuôn mặt không chút khí tức người sống của tỷ tỷ, ngồi xuống bên cạnh nắm lấy bàn tay của nàng. Tay tỷ tỷ hắn không chỉ đỏ rực như lửa mà còn nóng vô cùng, cầm trong tay giống như đang cầm một hòn than vậy.

“Tỷ tỷ cố thêm một chút, ta nhất định sẽ cứu ngươi.” Lý An thấp giọng lẩm bẩm, nhìn kỹ khuôn mặt tỷ tỷ mình một chút rồi cũng quay người rời đi.

Sở dĩ hắn không để Mộc Huyền Linh cùng tỷ tỷ cùng một chỗ đi kinh thành, một phần là hắn không an tâm để Mộc Huyền Linh rời đi cùng người nhà. Lý do chủ yếu chính là Huyền Sơn Thành cùng kinh thành ở giữa xa xôi biết bao, hắn nếu như thực sự lấy được nội đan Băng Ảnh Thiềm lại không thể kịp thời đưa nó cho Mộc Huyền Linh chữa trị thì chẳng phải toàn bộ đều là công cốc.

Kế tiếp hắn lại dặn dò Cao Thủ quản lý Lạc Hồng Thương Hội cho tốt sau đó một thân một mình đi vào cánh rừng bạt ngàn nằm cách Lục Đông Trấn không xa.

Hắn đã quyết định rồi, lần này vào rừng sâu bế quan không thành kim thân thì nhất quyết không ra ngoài.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-nhat-duoc-mot-cai-han-trieu-thieu-nu
Ta Nhặt Được Một Cái Hán Triều Thiếu Nữ
Tháng mười một 22, 2025
bat-dau-tu-hon-truoc-tim-nguoi-me-thu-loi-tuc.jpg
Bắt Đầu Từ Hôn? Trước Tìm Ngươi Mẹ Thu Lợi Tức!
Tháng 2 1, 2026
tu-bien-than-thieu-nu-bat-dau-tram-yeu-tru-ma.jpg
Từ Biến Thân Thiếu Nữ Bắt Đầu Trảm Yêu Trừ Ma
Tháng 2 8, 2026
tran-hon-dai-thanh
Trấn Hồn Đại Thánh
Tháng 1 14, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP