Chương 233: Trở về
Hiện tại đang là giờ Dần, bình minh còn phải mấy canh giờ nữa mới bắt đầu mọc, phía trước Huyền Sơn Thành u ám một mảnh, phương xa rừng cây như một bầy quái vật khổng lồ đang giương nanh múa vuốt.
Mấy tên binh sĩ đứng canh trên tường thành đa phần đều đã dựa vào nơi nào đó ngủ gật, vô số ngọn đuốc cháy kêu tí tách không người quản.
Một tên lính canh hai mắt nhập nhèm ngáp ngắn ngáp dài, đột nhiên nhìn thấy phía dưới cổng thành có hai bóng người đi tới. Hắn cho rằng chỉ là đám thôn dân tới sớm cho nên cũng không để ý.
“Binh lính trên thành nghe lệnh! Ta là quan Ngũ Phẩm Tuần Phủ, mau mau mở cổng thành.”
Người bên dưới đột nhiên to giọng hét lớn, giọng nói ầm ầm vang dội trực tiếp đem đám binh lính giật mình tỉnh ngủ.
Một tên giáp sĩ là đội trưởng đội canh gác đêm nay tới bên cạnh tường thành, cúi đầu nhổ một bãi nước bọt rồi nói: “Mau cút đi! Đừng để đại gia bắn tên.”
Lôi Chấn Minh toàn thân bẩn thỉu, y phục trên người từ lâu đã chẳng khác gì một tấm giẻ rách, cũng không trách được những cái này binh sĩ canh thành lại không tin lời hắn.
“Lập tức mở cửa thành, nếu không sáng ngày mai cổng thành vừa mở sẽ là ngày chết của ngươi.” Lôi Chấn Minh gằn giọng hét. Hắn vừa đi dạo một vòng quỷ môn quan trở về, suýt nữa thôi thì mạng nhỏ cũng mất, vừa lúc cần một kẻ để trút giận.
Tên kia đội trưởng làm lính cũng đã mấy chục năm, nghe vậy trong lòng không khỏi do dự một chút. Cuối cùng hắn vẫn là gật đầu cho người đi mở cổng thành. Mở thì mở, dù sao hắn cũng chẳng tổn thất cái gì, nếu như hai tên khốn khiếp dưới kia dám lừa hắn thì chuẩn bị ăn no đòn đi.
Keng két! Cửa thành chầm chậm mở ra, Lôi Chấn Minh cùng với Lý An hai người sánh vai nhau bước vào.
Tên kia đội trưởng một tay nắm chuôi kiếm, bước lên một bước gằn giọng hỏi: “Trong số các ngươi ai là Tuần Phủ đại nhân?”
Lôi Chấn Minh cũng lười trả lời, từ trong ngực lấy ra một tấm lệnh bài bằng ngọc xanh ném qua. Tên đội trưởng đội canh gác bắt lấy, dựa vào ánh đuốc xem rõ hình dạng lệnh bài liền lập tức sợ tới xanh mặt, vội vàng quỳ xuống dập đầu xin tha tội không ngừng.
Lôi Chấn Minh lấy lại lệnh bài, cũng không trách tội đám binh sĩ có mắt như mù mà cùng với Lý An đi vào thành.
Bên trong thành trì cấm đi lại ban đêm, huống hồ gì bây giờ thời gian còn sớm sủa như vậy, trên đường đi không một bóng người, nhà cửa hai bên cũng đều đóng cửa cài then.
Hai người đi tới cuối con đường thì dừng lại, Lôi Chấn Minh từ trong ngực lấy ra một hộp thuốc nhỏ đưa cho đối phương, trầm giọng nói: “Chúng ta đã thoả thuận chỉ cần ta toàn mạng trở về Huyền Sơn Thành thì Kim Thân Đan sẽ là của ngươi, cầm lấy đi. Trước đó ta đã dối trá, xin thứ lỗi.”
Lý An vội vàng đưa tay nhận lấy bình thuốc, mở nắp ra khẽ ngửi một hơi liền lập tức đóng lại rồi mới lắc đầu đáp: “Đa tạ đại nhân ban thưởng! Cố nhân nói rất hay, không thể có lòng hại người nhưng bắt buộc phải có lòng đề phòng người, nếu đổi lại là ta thì cũng sẽ làm như vậy mà thôi.”
“Lý huynh đệ hiểu cho ta liền tốt. Lần này Lôi Chấn Minh ta nợ ngươi một mạng, sau này chắc chắn sẽ báo đáp.” Lôi Chấn Minh cúi người thi lễ, trịnh trọng đáp. Lúc ở trong Thái Hoang Sơn Mạch hắn đầu tiên là giả vờ bất tỉnh nhân sự để thử lòng đối phương, sau lại nói rằng Kim Thân Đan cất ở phủ Tuần Phủ, bây giờ nghĩ lại thực là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử.
Chỉ là nếu cho hắn lựa chọn lại một lần hắn vẫn sẽ làm giống y như vậy, hành tẩu giang hồ cùng triều đình nhiều năm hắn dám khẳng định rằng thiên hạ này bọn tiểu nhân so ra còn nhiều hơn kẻ quân tử nhiều.
Đi tới đây đã không còn cùng đường, hai người bọn hắn cáo từ rồi mỗi người đi một ngả.
Lý An đi thẳng trở về Lạc Hồng Quán, thời gian còn sớm hiển nhiên cửa hàng vẫn chưa mở cửa. Hắn không muốn làm phiền người khác liền nhảy cửa sổ leo vào phòng, nơi này so với lúc hắn rời đi vẫn y nguyên không có gì thay đổi.
Một lần nữa trở về căn phòng quen thuộc, Lý An toàn thân mệt mỏi rã rời liền lên giường ngủ một giấc.
Buổi trưa ngày hôm sau, trong lúc đám hạ nhân đang giới thiệu hàng hoá trong tiệm cho khách nhân thì đột nhiên phát hiện ông chủ lại từ tầng hai đi xuống. Bọn hắn mới đầu có chút bất ngờ tuy nhiên rất nhanh đã kịp thời phản ứng cúi người hành lễ.
“Cứ làm việc của mình đi, không cần để ý tới ta.” Lý An phất tay mỉm cười nói.
Sau đó hắn đi tới bên cạnh Hàn Mặc Vân, khẽ vỗ vai đối phương: “Mới mấy ngày không gặp ngươi béo lên đấy.”
“Ông chủ chê cười rồi, ta trước giờ vẫn vậy. Ngài trở về lúc nào vậy?” Hàn Mặc Vân vội vàng lắc đầu, nghi hoặc hỏi.
“Hôm qua ta có việc tới Huyền Sơn Thành cho nên tiện thể ghé qua đây xem tình hình làm ăn của Lạc Hồng Quán thế nào. Ngươi mau đem sổ sách làm ăn của quán từ lúc ta rời đi ra đây.” Lý An mỉm cười nói.
“Thuộc hạ tuân lệnh!” Hàn Mặc Vân nghe vậy vội vàng quay người đi lấy sổ sách.
Kế tiếp Lý An kiểm tra sổ sách một lượt, quả nhiên không có vấn đề gì. Hắn rời khỏi Lạc Hồng Quán đã hơn một tháng thời gian, trong lúc này cửa hàng làm ăn rất tốt, kiếm được hơn 7 ngàn lượng bạc.
Sau đó hắn lại dặn dò Hàn Mặc Vân mấy câu rồi mới rời đi.
Sau khi đi ra phố Phúc Lộc, Lý An cũng không trực tiếp rời thành trở về Lục Đông Trấn mà đi dạo một vòng mấy cửa hàng thư tịch nổi tiếng trong thành, đem thư tịch ghi chép liên quan tới đột phá Kim Huyết Cảnh cùng Kim Thân Đan đều mua lấy một bộ.
Trước khi trời tối hắn mua lấy một con ngựa rồi một thân một mình rời khỏi Huyền Sơn Thành.
Kim Thân Đan đã vào tay, mục tiêu trước mắt của Lý An chính là đột phá lên kim huyết cảnh. Hắn hiện tại tuy vừa là Luyện Khí Sĩ vừa là Luyện Thể Sĩ tuy nhiên mỗi thứ trình độ đều không cao, đối đầu với Kim Huyết Cảnh bình thường còn có sức đánh một trận tuy nhiên chân chính gặp cao thủ lại không phải là đối thủ của bọn hắn.
Đặc biệt lần này giao đấu với con Thiết Mao Hầu hắn một lần nữa cảm nhận được sâu sắc bản thân yếu ớt, cảm giác bản thân sắp sửa mất mạng hắn cảm nhận được khi đó bây giờ vẫn còn vô cùng rõ rệt.
Thần binh, Súng Thần Công, thuốc nổ, súng hoả mai, những cái này vật ngoài thân dù có tốt tới đâu nếu như bản thân không có đủ thực lực thì cũng vô dụng.
Chỉ có không ngừng trở nên mạnh mẽ hơn mới thực sự là vương đạo.
“Đáng tiếc Tiểu Bạch Hầu đã không còn.” Lý An trong lòng tự nhủ. Tiểu Bạch Hầu đã đi theo hắn gần năm năm, trong quãng thời gian này bọn hắn như hình với bóng, ăn chung ngủ chung, hắn đã sớm không coi nó là một con yêu thú.
“Tiểu Bạch là một con hung thú, đem nó theo người như sủng vật mãi cũng không phải là cách. Ngược lại Thái Hoang Sơn Mạch là thiên đường của yêu tộc, nó sống ở đó nói không chừng còn tốt hơn sống cùng mình.” Lý An chỉ có thể thấp giọng tự an ủi mình như vậy. Hắn đã thầm hạ quyết tâm trong lòng, chỉ cần đợi có đủ thực lực nhất định phải đi vào Thái Hoang Sơn Mạch một chuyến nhìn xem tiểu Bạch sống ở đó như thế nào.