Chương 231: Tìm kiếm
Tại bên trong hang động tối tăm dưỡng thương khoảng nửa tháng thời gian, lấy tố chất cơ thể của hắn cộng với vô số loại chữa thương dược liệu đắp vào thương thế của Lý An cơ bản đã ổn định, thực lực cũng đã hồi phục khoảng 7, 8 thành.
Hắn đứng dậy vặn mình một cái làm phát ra một trận răng rắc nhức tai, quyết định đã tới lúc rời khỏi hang động tối tăm này. Nơi này nằm sâu bên trong Thái Hoang Sơn Mạch, chính là địa bàn của những cái kia đáng sợ yêu thú, có trời mới biết được những cái kia yêu thú có cái gì kỳ quái thần thông, hắn dù một mực trốn ở nơi này cũng chưa chắc có thể an toàn.
Chỉ có đi tới Huyền Sơn Thành bên kia hắn mới có thể thực sự an tâm kê cao gối mà ngủ.
Hắn dự định đi vách đá bên kia nhìn một lượt, nếu như không phát hiện ra dấu vết của Lôi Chấn Minh để lại thì sẽ tìm cách trở về Huyền Sơn Thành.
Đã nửa tháng thời gian trôi qua đoán chừng dư âm do trận đại chiến ngày đó cũng đã lắng xuống. Kim Thân Đan đối với hắn sức dụ hoặc quá lớn, không đi nhìn thử một lần chung quy hắn không thể nào cam tâm được.
Chỉ là dù lấy tính cách lạc quan của hắn cũng không có bao nhiêu hy vọng, dù sao ít nhất cũng đã nửa tháng trôi qua từ ngày đại chiến, Lôi Chấn Minh nếu chết thì cũng đã sớm chết, nếu sống thì ngược lại cũng đã rời đi rồi.
Đã quyết định Lý An liền không do dự, sử dụng thuật thức bản mệnh đào một lối ra khỏi nơi tối tăm ẩm thấp này.
Đã rất lâu chưa từng nhìn thấy ánh mặt trời, Lý An nhắm tịt hai mắt một hồi lâu mới có thể từ từ mở ra. Đang là giữa trưa, trên cao mặt trời không quá chói chang, trời trong xanh mây trắng bồng bềnh, nắng vàng thích ý vẩy khắp rừng xanh bạt ngàn, đối với một người đã bị vây trong hang tối nửa tháng thời gian mà nói cảnh tượng này thật mỹ lệ.
Trên cao một con quái điểu khổng lồ bay vút qua, tiếng hót inh ỏi chói tai, Lý An vội vàng núp kỹ thân hình vào dưới tán cây, đợi con quái điểu bay xa rồi mới lại tiếp tục lên đường.
Tình cảnh bây giờ làm hắn không khỏi nhớ tới hai con Tam Đầu Lang mà năm đó hắn giết. Khi đó hai con Tam Đầu Lang xâm nhập vào địa bàn nhân tộc bị cao thủ nhân tộc vây giết, bây giờ hắn đã xâm nhập vào sâu trong địa bàn yêu tộc, không cẩn thận thì chỉ có thể theo gót.
Lúc trước xâm nhập vào tận đây thứ nhất có Cổ Thiên Nhân vị này nhị châu cảnh lão quái vật bảo vệ, thứ hai là có Hàn phu nhân có thể cảnh báo trước nguy hiểm cách cả trăm dặm, cộng thêm người đông thế mạnh cho nên cũng không có cảm giác thế nào. Bây giờ một thân một mình hành tẩu giữa rừng thiêng nước độc làm Lý An không khỏi hãi hùng khiếp vía.
Thường xuyên có thể bắt gặp yêu thú đi lại, hoặc là một thân một mình hoặc là kết bầy kết đội, dã thú độc trùng càng nhiều vô số kể. May mắn Lý An đã tại trên người mình bôi một lớp dày phấn ngụy trang cộng thêm giác quan siêu việt người thường cho nên mới có thể mấy lần hữu kinh vô hiểm.
Phấn ngụy trang là một loại bột màu nâu đen có mùi cực kỳ khó ngửi, thường được các mạo hiểm giả dùng để che giấu mùi hương cơ thể. Nên nhớ yêu tộc giác quan nhạy bén nhất chính là khứu giác, Lý An trước khi đi chuyến này đã cất công tìm mua rất nhiều phấn ngụy trang thượng hạng.
Ba mươi dặm đường bình thường chỉ là cưỡi ngựa một cái canh giờ công sức tuy nhiên Lý An trên đường đi chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay liền khiến cho hắn vội vàng trốn vào một góc, từng bước đều giống như đang đi trên băng mỏng. Đợi tới khi trời bắt đầu tối hắn mới tìm được tới vách đá trong lời Hàn phu nhân nói.
Vách đá kia chỉ sợ có tới gần trăm trượng cao, dựng thẳng đứng như một bức thông thiên tường thành, bên trên ngoại trừ dây leo mọc rậm rạp ra thì cái gì cũng không nhìn thấy.
Bên trong rừng rậm tối rất sớm, dưới những tán cây như những tán dù khổng lồ đã tối đen như mực tuy nhiên bầu trời trên không vẫn sáng rõ, hoàng hôn đã bị vô số vách núi che khuất tuy nhiên chân trời vẫn đỏ rực, ánh nắng màu vàng cam chiếu rọi lên thác nước khổng lồ đổ từ trên vách đá xuống tạo nên một chiếc cầu vồng bảy màu vô cùng diễm lệ.
Bọt nước trắng xoá nổ tung trong không gian cũng lấp lánh như ngàn vạn châu ngọc rơi xuống từ trên bầu trời.
Lý An không lựa chọn đi lên đỉnh vách đá xem xét mà đi tới chân núi, càng đi lại gần tiếng thác nước ầm ầm đổ xuống càng đinh tai nhức óc. Đợi hắn đi tới chân thác nước mới kinh ngạc phát hiện ở nơi này lại có một cái hồ nước cực kỳ rộng lớn, nước hồ xanh ngắt một màu, vô cùng vô tận dòng nước chính là ngày đêm không ngừng nghỉ đổ vào hồ nước này.
Đứng tại nơi này ngửa cổ lên xem đã không còn nhìn thấy được bên trên vách đá nữa, nếu một tên Kim Huyết Cảnh ngã từ trên vách núi xuống rồi rơi vào hồ nước này thì nói không chừng vẫn còn có thể sống?
Lý An nhìn hồ nước rộng lớn, trong lòng không khỏi đăm chiêu suy nghĩ, Lôi Chấn Minh nói không chừng đã sớm trở về tới Huyền Sơn Thành bên kia rồi cũng nên.
Bên bờ hồ có một bầy nai nhỏ số lượng tới cả trăm con đang nhàn nhã uống nước, loài nai này chỉ là dã thú bình thường, bộ lông vàng xen lẫn lấm tấm chấm bạc, trông vô cùng khả ái đáng yêu.
Đột nhiên mặt hồ phía trước bầy nai ầm ầm nổ tung, từ phía dưới lao lên một cái miệng khổng lồ chi chít răng nhọn. Cái miệng trực tiếp đem bốn con nai nhỏ một lúc nuốt trọn, từ dưới hồ nước chầm chậm bò lên một con quái vật hình dáng như cá sấu nhưng lớn hơn rất nhiều, toàn thân mọc vảy giáp màu đen xấu xí, đầu mọc ba chiếc sừng nhỏ.
“Là hung thú!” Lý An nhìn thấy cảnh này liền vô thức nín thở, thân hình lùi lại sâu hơn vào trong bụi cây rậm rạp. Trước kia thì đi tìm hung thú săn giết, bây giờ thì tốt rồi, chỗ nào cũng đều có hung thú, không cẩn thận một cái chính trở thành bữa ăn của bọn chúng. Đây chính là cái gọi là suốt ngày đánh nhạn có ngày bị nhạn mổ mắt đi.
Đang khi do dự không biết nên tiếp tục tìm kiếm hay rời đi đột nhiên thần sắc của hắn khẽ động, từ trong không gian đan điền lấy ra một tấm lệnh bài màu sắc đen tuyền, vừa vào tay hắn trên bề mặt tấm lệnh bài liền nổi lên một quầng huyết quang như có như không, chính là Hắc Ảnh Lệnh của Ảnh vệ.
Chỉ là Hắc Ảnh Lệnh lúc này huyết quang một góc rõ ràng nồng đậm hơn so với những nơi khác rất nhiều tạo thành một chấm nhỏ màu đỏ.
Lý An không khỏi trong lòng nghi hoặc, vừa rồi hắn rõ ràng cảm thấy viên này lệnh bài một trận rung động, bây giờ lấy ra xem lại yên ắng như thường. Chỉ là trên lệnh bài có một điểm huyết quang nồng đậm hơn những nơi khác, điều này chắc chắn vừa xuất hiện cách đây không lâu.
“Chuyện gì?” Lý An lại cẩn thận quan sát Hắc Ảnh Lệnh một phen cũng không phát hiện có điều gì bất thường.
Bên bờ hồ con hung thú cá sấu sau khi ăn uống no nê không ngờ lại đi thẳng tới chỗ Lý An làm hắn sợ xanh mặt, vội vàng trốn đi chỗ khác.
May mắn con hung thú cũng không phải phát hiện Lý An, hắn trốn trong bụi cây rậm rạp nhìn con hung thú đi xa không khỏi trong lòng thở phào một cái.
“Bây giờ cũng không phải lúc đi nghiên cứu mấy cái này, đợi về tới Huyền Sơn Thành bên kia rồi tính tiếp.” Lý An lắc đầu lẩm bẩm, dự định thu lại Hắc Ảnh Lệnh vào không gian đan điền thì chợt khựng lại, ánh mắt kinh nghi bất định.
Điểm sáng trên Hắc Ảnh Lệnh đã di chuyển đi chỗ khác, ánh mắt Lý An nhìn thấy cảnh này không khỏi hơi đăm chiêu.
Hắn lại thận trọng đi lại xung quanh nơi này mấy lần, cuối cùng xác định được quả nhiên chấm sáng từ đầu tới cuối đều chỉ về duy nhất một hướng.
“Thế giới này quả thực là nhiều điều thú vị.” Lý An không khỏi than thở một câu, bắt đầu dựa vào chỉ dẫn của chấm sáng tiến về phía trước.
Bên trong rừng rậm vô cùng khó đi, Lý An dựa theo chấm sáng chỉ dẫn một mạch đi khoảng 5 dặm đường cuối cùng tại chân một ngọn núi dừng lại, điểm sáng bên trên Hắc Ảnh Lệnh chỉ thẳng vào ngọn núi trước mắt.
Đang khi định leo qua ngọn núi thì trước mắt một tảng đá cực kỳ lớn thu hút sự chú ý của hắn. Tảng đá này cao hơn 5m, toàn thân mọc đầy rêu phong, tảng đá như thế này bên trong Thái Hoang Sơn Mạch vô cùng phổ biến, tuy nhiên đây cũng phải là thứ làm cho hắn chú ý tới.
Nơi này nhìn qua thì không có gì bất thường nhưng hắn lại phát hiện xung quanh tảng đá có mấy gốc cây lớn gãy rạp, cách tảng đá một đoạn khoảng chục m có một cái hố trũng khá sâu.