Chương 223: Đêm tối trong rừng sâu
Cổ Thiên Nhân đã trước tiên tự giới thiệu, những người khác tự nhiên cũng không thể im lặng được, lần lượt nêu ra cảnh giới cùng với thô sơ giản lược thủ đoạn của mình.
Vị tỳ nữ tên Hạ Khuyết luôn đi phía sau Cổ Thiên Nhân là một cái Kim Huyết Cảnh, tự xưng là một vị kiếm khách. Lý An cũng không nhìn thấy đối phương đem theo kiếm, ngược lại trong tay chỉ có một chiếc dù nhìn qua vô cùng bình thường làm cho hắn có chút nghi hoặc.
Phụ nhân tên Hàn Bảo Anh cùng với thuộc hạ Cẩm Thư Trung đều là Nhất Châu Cảnh luyện khí sĩ, trong đó Hàn phu nhân kia sở trường là do thám, còn Cẩm Thư Trung pháp thuật bản mệnh chính là biến thành một con Tuyết Ảnh Ưng.
Đám người bởi vì đều là qua loa giới thiệu cho nên không thể nào chỉ dựa vào mấy lời này mà suy đoán được chân chính thủ đoạn của bọn hắn.
Lôi Chấn Minh ngược lại là duy nhất trong ba vị ngũ phẩm quan lớn là một cái Kim Huyết Cảnh luyện thể sĩ. Lý An tự giới thiệu mình là Nhất Châu Cảnh giới, pháp thuật bản mệnh chính là tạm thời thôn phệ đồ vật.
Trải qua một hồi tự giới thiệu, đám người cũng coi như đã có chút quen thuộc, Cổ Thiên Nhân nhìn thời gian cũng không còn sớm liền hạ lệnh đi thẳng tới Thái Hoang Sơn Mạch.
Thái Hoang Sơn Mạch cách Huyền Sơn Thành không xa, nếu cứ thẳng hướng phía Tây mà đi thì không tới 500 dặm khoảng cách, đám người Lý An đều không phải là người tầm thường, dù chỉ là dùng hai chân đi đường cũng chỉ mất một ngày là tới nơi.
Lấy thân thủ của bọn hắn tự nhiên sẽ không sợ trên đường đi độc trùng dã thú, núi cao vách hiểm từ đầu tới cuối không gây chút nào trở ngại.
Chiều tối một ngày này, phương Tây hoàng hôn đã lặn quá nửa, ánh mặt trời đỏ rực như lửa vẩy xuống thanh sơn bạt ngàn. Thái Hoang Sơn Mạch rộng lớn vô cùng, đứng ở nơi này chỉ thấy trước mắt núi non trùng trùng điệp điệp, từng ngọn núi nhấp nhô kéo dài mãi tới cuối chân trời giống như từng kình thiên đại trụ, bên dưới rừng rậm lại đã là một mảnh tối đen, một chút âm thanh cũng không nghe được.
Hàn phu nhân nhìn phía trước ngọn núi, nhỏ giọng nhắc nhỏ: “Từ nơi này đã coi như là chân chính Thái Hoang Sơn Mạch. Nơi này là thiên hạ của yêu tộc, chúng ta chỉ cần bất cẩn bứt dây động rừng thì lập tức kết quả chính là bị vô số yêu thú vây công, dù không trực tiếp bị mài chết thì nhiệm vụ lần này cũng coi như thất bại.”
Cổ Thiên Nhân cũng gật đầu: “Lời của Hàn phu nhân nói không sai, nhớ kỹ sau khi đi vào Thái Hoang Sơn Mạch phải cẩn thận che đậy dấu vết, tuyệt đối không được kích động tới yêu thú. Nếu như bắt gặp phải yêu thú thì phải lập tức dùng thủ đoạn sấm sét đem tru diệt. Trời cũng đã tối, bây giờ đi vào Thái Hoang Sơn Mạch không thích hợp, chúng ta trước tạm tại nơi này nghỉ ngơi một đêm.”
“Bên kia có một hang động, chúng ta có thể tới đó nghỉ ngơi.” Lý An chỉ một vách núi ở phía xa nói.
Đám người nghe vậy đều quay đầu nhìn về hướng đó, chỉ là trời đã bắt đầu tối, phía bên kia lại cây cối rậm rạp vô cùng, khoảng cách cũng có mấy trăm mét xa cho nên cũng không ai nhìn thấy cái gì.
Cổ Thiên Nhân ngược lại khẽ gật đầu: “Đúng là có một cái hang động, xem bộ dạng còn không nhỏ. Lý tiểu hữu thật là hảo nhãn lực, chúng ta đêm nay hãy tới đó nghỉ ngơi đi.”
Đám người tự nhiên cũng không có dị nghị gì, đợi tới gần mới phát hiện phía sau bụi cây rậm rạp vậy mà thực sự cất giấu một cái hang động. Cửa hang rộng khoảng 2m cao khoảng 1m, đoán chừng thể tích bên trong cũng sẽ không nhỏ.
Vị tỳ nữ Hạ Khuyết kia dẫn đầu bước vào, Lý An ở phía cuối đội ngũ còn chưa kịp bước vào bên trong đã nghe thấy một tiếng bịch cực kỳ lớn. Hắn trong lòng kinh nghi bất định bước nhanh vào trong hang động thì phát hiện một bộ thi thể gấu nâu cao hơn 3m, đầu lâu đã bị chém rụng lăn lóc sang một bên, từ cổ máu tươi phun ra như suối tựa như.
Bên trong hang động tối tăm vốn đã bí bách lập tức mùi máu tươi nồng nặc tới mức khiến cho Lý An có buồn nôn cảm giác. Tuy nhiên khi nhìn sang những người còn lại, bọn hắn tựa hồ đối với mùi máu tươi sớm đã quen thuộc tới không thể quen thuộc hơn được nữa, thần sắc trấn định như thường.
Hang động này xem ra hang ổ của con gấu nâu xấu số này, không gian bên trong rộng khoảng 5m, cao hơn 3m, để cho sáu người bọn hắn ở lại một đêm vẫn là không có vấn đề gì.
Tuy nhiên bên trong hang động trên mặt đất đâu đâu cũng đều là phân gấu cùng nước tiểu gấu, cộng thêm mùi máu tươi gay mũi thực sự khiến cho thường nhân khó mà chấp nhận được.
Tỳ nữ Hạ Khuyết dắt chiếc ô ra phía sau lưng, đi ra bên ngoài kiếm một cành cây sau đó bắt đầu bốn phía quét dọn lên. Lý An nhìn thấy cảnh này cũng học theo mà làm, cầm theo một cành cây siêng năng dọn dẹp.
Trẻ tuổi công tử Cẩm Thư Trung đi ra bên ngoài nhặt một ít củi khô sau đó ở trong hang động nhóm một đống lửa nhỏ. Bên trong hang động lập tức không còn u ám, mùi hôi thối cũng được xua tan đi rất nhiều.
Lại nói tới ba vị ngũ phẩm quan viên là Lôi Chấn Minh, Cổ Thiên Nhân cùng Hàn Bảo Anh. Bọn hắn những cái này đại lão triều đình, tại Huyền Sơn Thành quyền hành cũng chỉ thua thành chủ một bậc, chính là chân chính dưới một người mà trên vạn người. Lấy thân phận của bọn hắn bình thường ở đều là lầu son gác tía, trong nhà có trăm ngàn hạ nhân, bây giờ tại nơi hoang sơn dã lĩnh ở trong hang động bẩn thỉu như thế này theo lý mà nói phải không thích ứng mới đúng. Chỉ là nhìn biểu hiện của bọn hắn nào có chút không thích ứng nào, mỗi người tự mình tìm lấy một cái sạch sẽ địa phương ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần.
Rất nhanh bên ngoài đã tối hẳn, màn đêm chính thức buông xuống. Cổ Thiên Nhân hạ lệnh bởi vì đốm lửa có thể thu hút sự chú ý cho nên đã cho dập tắt nó, trong hang động cũng chỉ còn ánh than hồng lờ mờ vô cùng tối tăm.
Thái Hoang Sơn Mạch về ban đêm lại càng náo nhiệt so với ban ngày, vô số âm thanh vang lên không ngừng, tiếng gầm rú cách xa hàng dặm vẫn nghe rõ mồm một. Lý An ngồi ở cửa hang, ngửa đầu nhìn bầu trời sáng lấp lánh.
Trăng đêm nay đặc biệt tròn, đặc biệt sáng. Sống hai đời người bây giờ nhìn lại cũng chỉ có trăng sáng thuỷ chung không bao giờ thay đổi, đời này đời khác, kiếp này kiếp khác vẫn đơn độc chiếu rọi nhân gian.
“Lúc nãy ngươi làm sao phát hiện ra được hang động?” Hạ Khuyết không biết từ lúc nào đã đi tới bên cạnh Lý An, hai tay ôm lấy chiếc dù bất ly thân của mình.
“Tại hạ trời sinh ra thị giác đã rất tốt, lúc nãy cũng là trong lúc vô tình nhìn thấy mà thôi.” Lý An nhìn một chút chiếc dù trong tay đối phương, thứ này dù ngắm nghía thế nào cũng chỉ là một chiếc dù bình thường không hơn không kém, cũng không biết vị tỳ nữ thực chất là một cái Kim Huyết Cảnh này vì sao luôn ôm khư khư theo người như vậy.
Hạ Khuyết lại nhìn một chút tiểu Bạch Hầu từ đầu tới cuối vẫn ngoan ngoãn ngồi trên vai Lý An, hướng nó khẽ cười một cái.
Bạch Hầu thấy thế lập tức nhe răng nhếch miệng, nhỏ giọng gầm gừ.
“Hung dữ như vậy! Thật không đáng yêu chút nào cả.” Hạ Khuyết thấp giọng lẩm bẩm rồi cũng quay người đi vào bên trong.
Lý An im lặng ngắm nhìn Thái Hoang Sơn Mạch bao la bát ngát trước mắt, nhớ lại liên quan tới toà sơn mạch rộng lớn này tin tức. Thái Hoang Sơn Mạch là một trong ba đại sơn mạch của Ngũ Linh Đế Quốc trước đây, bên trong yêu thú nhiều không kể siết, núi cao vách hiểm, độc trùng dã thú nhiều vô số kể, cùng với đó chính là vô cùng vô tận tài nguyên quý giá.
Nhân loại dù có nhìn thèm chảy nước dãi toà sơn mạch này cũng chẳng thể nào xâm chiếm nó được, ngoại trừ một ít kẻ liều mạng ở ngoại vi lén lút thâm nhập ra thì nội bộ Thái Hoang Sơn Mạch là một mảnh đất chưa từng có người nào lui tới.
Sở dĩ như vậy vì bên trong toà sơn mạch này sinh sống vô cùng vô tận chủng loại yêu thú, đừng nói là dã thú, ngay cả hung thú có thể so sánh với Nhất Châu Cảnh luyện khí sĩ cũng nhiều vô số kể, thậm chí ngay cả linh thú cũng không chỉ có một hai con đơn giản như vậy.
“Chỉ mới một cái Thái Hoang Sơn Mạch đã là như vậy thần kỳ, thế giới này rốt cuộc rộng lớn tới như thế nào đây?”
Lý An trong lòng tự nhủ, đối với thế giới này lại càng vô cùng hiếu kỳ.