Chương 218: Đồ vật vào tay
Tam Mộc Nương hiển nhiên không thỏa mãn với cái lời giải thích này, lấy tính cách của nàng trừ phi là bị Lý An tự tay đánh bại nếu không nàng tuyệt đối không phục.
Cho nên mới có hôm nay một trận thách đấu như vậy.
“Ngươi có thể gọi con hung thú kia cùng ra tay một lượt. Yên tâm đi, ta sẽ không giết ngươi.” Tam Mộc Nương chỉ tiểu Bạch Hầu đang trốn trên tán cây cách đó không xa, khinh thường cười nói.
“Không cần đâu, nếu không thua cô lại không phục.” Lý An mảy may không sợ chút nào, không chút yếu thế đáp trả.
Tam Mộc Nương nghe vậy giận quá hóa cười, hai chân dẫm mạnh một cái trực tiếp đáp ra một cái hố sâu hơn một m, thân hình nhanh như tia chớp phóng thẳng tới phía trước.
Lý An chỉ vừa mới kịp trở tay rút ra Bách Luyện Kiếm đã thấy mắt hoa lên một cái, một cước mang theo kình phong đá thẳng vào mặt.
Điện quang hỏa thạch ở giữa hắn chỉ kịp nâng lên lưỡi kiếm chém thẳng về phía trước.
Tam Mộc Nương một cước cứng rắn đá thẳng vào lưỡi kiếm làm phát ra một tiếng choang thật lớn, thân hình Lý An trực tiếp bị đá bay ngược về phía sau, hai chân ở trên mặt đất cày ra hai cái rãnh thật lớn.
“Kiếm tốt!” Tam Mộc Nương hơi vung vẩy chân phải, nhếch miệng cười.
Lý An ngược lại không thoải mái được như vậy trồi, trong ngực khí huyết cuồn cuộn không thôi, hai tay vẫn còn hơi run rẩy. Vừa rồi rõ ràng đối phương một cước đá trúng lưỡi kiếm, nếu là người bình thường thì chắc chắn đã là chân chia làm hai kết cục.
Tuy nhiên đối phương từ đầu tới cuối cũng không vận Kim Thân, ngoại hình hoàn toàn bình thường.
Chỉ có một cách giải thích duy nhất chính là thời khắc va chạm cùng lưỡi kiếm Tam Mộc Nương đã sử dụng trạng thái kim thân cục bộ, tạm thời hóa cứng chân phải, sau khi va chạm xong lại lập tức giải trừ.
Chuyện này nói thì nghe rất đơn giản nhưng lại đòi hỏi khả năng điều khiển khí huyết cực kỳ chuẩn xác, trong chiến đấu thắng bại thường chỉ là một giây sự tình, chỉ cần sơ sẩy một chút hậu quả không chỉ là thảm bại đơn giản như vậy.
Luyện Thể Sĩ gọi cảnh giới có thể điều khiển trạng thái kim thân một cách xuất thần nhập hóa, chính xác tuyệt đối như vậy là Thượng Cảnh, ý chỉ những người này so với phổ thông Kim Huyết Cảnh cao hơn một bậc.
Người người đều biết Kim Thân của Kim Huyết Cảnh là bất hủ bất hoại không thể phá hủy, tuy nhiên điểm yếu lớn nhất chính là thời gian duy trì kim thân không dài. Kim Huyết Cảnh bình thường chỉ có thể duy trì trạng thái kim thân được khoảng trên dưới 1 khắc đồng hồ mà thôi.
Tuy nhiên nếu một Kim Huyết Cảnh đạt tới Thượng Cảnh thì có thể tùy ý vận dụng kim thân cục bộ trong một khoảng thời gian nhất định từ đó kéo dài thời gian chiến đấu lên rất nhiều lần.
Hiển nhiên Tam Mộc Nương là luyện thể sĩ đã đạt tới Thượng Cảnh giới, lấy tuổi tác của nàng vẫn còn trẻ như vậy mà đã đạt tới cảnh giới bậc này thảo nào lại kiêu ngạo như vậy.
“Xem ra không thể giấu dốt được rồi!” Lý An trở tay tra Bách Luyện Kiếm vào vỏ, chớp mắt một cái thanh kiếm dài hơn một m liền tại trong tay hắn biến mất không chút dấu vết.
Tam Mộc Nương nhìn thấy cảnh này không có chút bất ngờ nào, cười lớn: “Dăm ba trò vặt vãnh, tiểu tử tiếp của bổn cô nương một cước.”
Nàng ta tốc độ nhanh như chớp, mấy giây ngắn ngủi đã tiếp cận được đối phương, trên không xoay người một cái chính là một cước đá thẳng đỉnh đầu. Kình phong nổi lên tứ phía, âm thanh xé gió vang lên không dứt, hiển nhiên một chiêu này lực đạo cực mạnh.
Ngay giây phút một cước kia sắp đá trúng đầu Lý An, đột nhiên hào quang chói mắt bắn ra bốn phía, một quả cầu lửa lấy vị trí Lý An đứng làm trung tâm đột nhiên điên cuồng bành trướng.
Hỏa cầu một mực lớn tới đường kính hơn 3 trượng, xung quanh một mảng lớn cây cối trực tiếp bị đốt trụi.
Chính giữa quả cầu lửa, Lý An hiên ngang lẫm liệt mà đứng, y phục không gió tự bay phất phới, trong tay là một thanh trường kiếm vô cùng tinh xảo, lưỡi kiếm một màu hỏa hồng sắc, bên trên có vô số tiêu ký hình ngọn lửa đang không ngừng nhảy múa.
Lý An quét ngang Thần Hỏa Kiếm một cái, biển lửa xung quanh lập tức giống như cá kình hút nước một dạng tuôn vào trong lưỡi kiếm. Lưỡi kiếm lập tức trở nên càng đỏ tươi yêu dị, không khí xung quanh một trận vặn vẹo như sắp vỡ.
“Thần binh!” Tam Mộc Nương khô khốc lẩm bẩm, một góc áo vẫn còn cháy xém lửa. Nàng vừa rồi nếu mà không thu chân kịp, một cước cứng rắn va chạm với thần binh thì dù không tới nỗi Kim Thân trực tiếp bị phá nhưng chắc chắn sẽ không dễ chịu chút nào.
Lý An im lặng không đáp, ánh lửa bên trên lưỡi kiếm lại càng ngày càng tăng vọt, nhiệt độ xung quanh lập tức cao hơn mấy thành.
Hắn vẫn còn muốn giấu Thần Hỏa Kiếm làm con át chủ bài, lần trước đối đầu với Tam Đầu Lang cũng không hề lấy ra sử dụng. Tuy nhiên Tam Mộc Nương cái này bà nương không phải người bình thường, nếu như hắn không lấy ra Thần hỏa Kiếm chỉ sợ chính là bị một cước đá chết kết cục.
“Thôi được rồi, làm gì mà hung dữ như vậy. Ta chỉ là trêu đùa một chút với nhà ngươi mà thôi, không đánh nữa, không đánh nữa. Thật là chẳng có chút thương hoa tiếc ngọc nào hết.” Tam Mộc Nương đột nhiên đưa hai tay lên đầu chán nản nói. Xong nàng cũng không quản Lý An trả lời thế nào đã lập tức quay đầu liền trở về.
Lý An nghe vậy cũng thở phào một hơi, hắn không sợ người phụ nữ này nhưng vô duyên vô cớ lại đi liều mạng với một tên Kim Thân đã đạt tới cảnh giới Thượng Cảnh giới thực sự là mất nhiều hơn được.
Cẩn thận suy nghĩ một phen đối phương hẳn cũng không tới nỗi vừa nhìn thấy mình lấy ra Thần Hỏa Kiếm liền hoảng sợ bỏ chạy. Đoán chừng nhận thấy dù có đánh thắng Lý An cũng phải trả một cái giá đắt, mà dù có đánh thắng cũng chẳng được lợi lộc gì cho nên chi bằng trực tiếp ngừng trận đấu vô nghĩa này lại là được.
“Đối phương bình thường luôn tỏ ra mình là người lỗ mãng tuy nhiên chỉ sợ không phải là người đơn giản, sau này vẫn là nên cẩn thận một chút.” Lý An thấp giọng tự nhủ, cũng cất bước rời khỏi cánh rừng.
Đám giáp sĩ đứng bên ngoài chờ nãy giờ nhìn thấy bên trong cánh rừng truyền ra từng trận tiếng nổ lớn, cuối cùng còn có ánh lửa nổ tung đều tinh thần chấn động, nhìn thấy Lý An hai người đi ra đều vô thức nuốt một ngụm nước bọt.
“Những thứ này bây giờ thuộc về ngươi. Tuần Phủ đại nhân chuyển lời thứ này không thể để lộ ra bên ngoài, ta tin ngươi tự biết cách xử lý thế nào cho phù hợp.” Tam Mộc Nương sâu sắc nhìn Lý An một cái rồi lên ngựa rời đi.
Đám giáp sĩ thấy thế vội vàng đuổi theo, một đoàn người phi ngựa như bay chẳng bao lâu đã biến mất ở cuối đường.
Lý An đi tới phất tay thu toàn bộ hàng hóa vào không gian đan điền, không trở về Lục Đông Trấn mà đi vào cánh rừng phía sau, thân hình chẳng bao lâu cũng biến mất sau rừng cây rậm rạp.
Hắn một mực hướng trong rừng sâu đi hơn một canh giờ, tới bên trong một hạp cốc nhỏ mới dừng lại. Nơi này đã cách xa Lục Đông Trấn bên kia hơn mười dặm đường núi rồi, xung quanh ngoài trừ hoang sơn dã lĩnh cũng chỉ có thú hoang tẩu điểu.
“Để xem họ Lôi bên kia đem tới những thứ gì nào!” Lý An thấp giọng lẩm bẩm, đảo tay một cái trước mắt liền nhiều thêm một đống lớn đồ vật.