Chương 212: Kim Thân Đan
Một tuần vô sự trôi qua Lý An nhưng lại không hề nhàn rỗi, hắn đã giao lại toàn bộ việc buôn bán kinh doanh của Lạc Hồng Quán cho Liễu Thanh nhi cùng Hàn Mặc Vân, ngay cả việc dạy chỗ đệ tử La Lôi kia cũng đã giao cho Trương Viễn Sơn cái này võ học tông sư.
Phần lớn thời gian trong ngày hắn đều dành để dạo chơi khắp Huyền Sơn Thành, bảy ngày qua ngoại trừ những chỗ cơ mật ra thì cơ bản hắn đã đem cả tòa thành trì xem qua một lượt. Đây cũng không phải Lý An ham chơi lười làm, đi tới đâu hắn cũng cầm theo một cuốn sách nhỏ ghi chép cái gì vô cùng nhiệt tình.
Ban đêm Lý An sẽ ở trong phòng để đọc sách, nội dung đa phần đều liên quan với kinh thương một đạo cùng với những kiến thức về nghề dệt vải làm lụa.
Dù Lôi Chấn Minh bên kia còn chưa truyền tới tin tức gì, Sơn Nguyệt Thương Hội có vào tay hay không còn chưa biết nhưng hắn bây giờ vẫn đang tích cực chuẩn bị cho kế hoạch phát triển sắp tới của Lạc Hồng Quán.
Chỉ là khi bắt tay vào làm việc so với dự tính còn khó khăn hơn nhiều.
Hắn đời trước quả thực đúng là một người hiện đại, tuy nhiên không phải là thương nhân bạc tỷ, cũng chẳng phải cái gì nghệ sĩ, càng không phải kỹ sư nhà khoa học, hắn chỉ là một trong số vô vàn sinh viên tầm thường ngoài kia mà thôi, đa phần thời gian đều ngồi trên ghế nhà trường học toán học lý, rảnh rỗi thì làm shipper kiếm tiền.
Hắn như vậy một người tầm thường muốn tại thế giới này bắt tay vào kinh doanh không phải chuyện dễ, không, cực kỳ khó mới đúng.
Trước kia hắn cũng đã từng đọc qua rất nhiều tiểu thuyết, nhân vật chính trở về thời cổ đại bán muối, chế tạo bàn chải đánh răng, chế tạo thuốc kháng sinh,… chẳng qua mấy năm liền giàu nứt khố đổ vách. Trước kia nghe tới vô cùng hợp lý bây giờ nhìn lại toàn bộ đều là vớ vẩn cả.
Làm gì có người bình thường nào lại có thể ở thời cổ đại thiếu thốn đủ thứ này chế tạo được bàn chải đánh răng, thuốc kháng sinh,….. đây đều là thành tựu khoa học công nghệ của nhân loại qua mấy trăm năm phát triển. Cho dù miễn cưỡng có thể làm được đi chăng nữa thì hiệu quả chưa chắc đã đảm bảo, chi phí sản xuất chưa chắc đã đủ thấp để sinh lời.
Hơn nữa tại dị giới này thực lực vi tôn, dù ngươi có thực sự có khả năng mỗi ngày kiếm được đấu vàng đấu bạc đi chăng nữa nhưng lại không có thực lực thì kết quả chính là bị kẻ khác nuốt gọn mà thôi. Cá lớn nuốt cá bé, chỉ là đối với mỗi người chiếc bể lại lớn nhỏ khác nhau mà thôi.
Tuy nhiên Lý An hắn có một cái mà toàn thể nhân tộc tại dị giới này đều không có, chính là thế giới quan của một người hiện đại. Sinh ra cùng lớn lên trong thời đại phổ cập thông tin đại chúng kia, phương pháp giải quyết vấn đề của hắn rất khác những người khác. Đây chính là điểm hắn dựa vào để hy vọng có thể đi xa một chút trên con đường kinh doanh.
Chờ đợi hơn một tuần lễ cuối cùng cũng đợi được tin tức từ Phủ Tuần phủ gọi hắn tới. Mới sáng sớm Lý An đã mang theo một bụng lo lắng tới gặp Lôi Chấn Minh, tất nhiên hắn mang theo còn có một bó lớn ngân phiếu xếp thành chồng trong túi.
Đã mấy lần tới nơi này Lý An cũng đã coi như quen thuộc, sau khi được người hầu trong phủ dẫn tới phòng khách thì nhàn nhã uống trà. Dù sao tên họ Lôi kia bận rộn như vậy, chỉ sợ nhanh thì nửa canh giờ chậm thì mấy canh giờ y mới tới.
Quả nhiên không ngoài dự liệu, hơn một canh giờ sau Lôi Chấn Minh một thân quan phục đi vào trong phòng tiếp khách.
Hai người cũng coi như quen biết, mấy lời khách sáo có thể ít nói được thì ít nói, Lôi Chấn Minh trực tiếp từ trong ngực lấy ra một tấm lệnh bài đặt lên bàn rồi nói: “ Đây là Hắc Ảnh Lệnh dùng để chứng minh thân phận Ảnh Vệ của ngươi, hãy nhỏ một giọt máu lên phía trên.”
Lý An cầm lên tấm lệnh bài nhìn kỹ, nó có hình chữ nhật vuông vức, kích thước bằng khoảng một bàn tay, toàn thân đen bóng, mặt trước khắc tiêu ký một thanh kiếm, mặt sau khắc hai chữ Ảnh Vệ. Thứ này ngoại trừ cầm vào tay hơi nặng ra thì cùng một tấm lệnh bài đúc từ sắt bình thường không có cái gì khác biệt.
Lý An nghe đối phương nói như vậy thì trong lòng nghi hoặc, khẽ cắn ngón tay sau đó nhỏ một giọt máu lên tấm Hắc Ảnh Lệnh.
Máu tươi rơi vào trên Hắc Ảnh Lệnh lập tức bị hấp thu toàn bộ giống như là nước nhỏ xuống bãi cát, toàn bộ tấm lệnh bài đen nhánh bắt đầu phát ra hào quang đỏ tươi nhàn nhạt cực kỳ quỷ dị.
“ Bây giờ tấm lệnh bài này đã là của ngươi, một khi người cầm vào thì nó sẽ phát ra hào quang nhàn nhạt. Còn như rơi vào tay người khác thì chỉ là một đống sắt vụn không hơn không kém, đây chính là thứ chứng minh cho thân phận Ảnh Vệ của ngươi, hãy giữ cho kỹ.” Lôi Chấn Minh mỉm cười giải thích. hắn cầm lên tấm Hắc Ảnh Lệnh, quả nhiên hào quang lập tức biến mất không còn bóng dáng.
Vật này không ngờ còn có tác dụng thần kỳ như vậy, Lý An không khỏi một lần nữa cẩn thận quan sát lấy nó.
“ Còn một chuyện nữa, ta đã giúp ngươi giành được quyền mua lại Sơn Nguyệt Thương Hội, chỉ là giá cả so với tưởng tượng còn muốn đắt hơn một chút, 4 vạn lượng bạc. Chỉ là Sơn Nguyệt Thương Hội bản thân giá trị hiển nhiên cao hơn con số này rất nhiều, nếu như không phải rơi vào hoàn cảnh đặc thù như vậy thì cũng chẳng có con số đó.” Lôi Chấn Minh chầm chậm nói.
Lý An nãy giờ chỉ chờ có vậy, vội vàng đứng dậy khỏi ghế thi lễ: “ Đa tạ tuần phủ đại nhân. Lý mỗ đã chuẩn bị đủ bạc ở đây.”
“ Tốt lắm, lát nữa sẽ có người đưa ngươi tới phòng sổ sách của nha môn để thực hiện thủ tục thanh toán.” Lôi Chấn Minh gật đầu, thực sự mà nói chuyện này đối với hắn chẳng có chút khó khăn gì, chẳng qua chỉ là thêm một hai câu nói mà thôi. Tất nhiên hắn sẽ không nói những lời này với Lý An.
Vốn tưởng chuyến này Lôi Chấn Minh gọi Lý An tới cũng chỉ có như vậy nhưng không ngờ hắn lại không có gấp gáp rời đi mà rót cho mình rót cho hai người một chén trà.
Đang khi Lý An trong lòng nghi hoặc thì trước mắt Lôi Chấn Minh đã lấy ra một chiếc lọ nhỏ đặt lên bàn.
Chiếc lọ ngoại hình vô cùng bình thường, chính là loại dùng đất sét nặn lên, miệng bịt một tấm vải đỏ. Tuy nhiên Lôi Chấn Minh vị này đường đường quan Ngũ Phẩm Tuần Phủ khi cầm lấy chiếc lọ lại vô cùng thận trọng, ánh mắt từ đầu đến cuối đều dán vào nó.
Không đợi Lý An hỏi, hắn đã rút ra tấm vải đỏ sau đó đổ ngược chiếc bình nhỏ ra lòng bàn tay. Từ bên trong chiếc bình lăn ra một viên đan dược duy nhất, kích thước tương đương với một hạt nhãn, hình dáng tròn trịa. Viên đan dược toàn bộ đều là một màu vàng kim chói mắt như đúc thành từ vàng ròng, xung quanh thậm chí còn có một lớp kim quang mờ mờ bao phủ.
Lý An nhìn thấy viên đan dược lập tức hô hấp đều không tự chủ được hơi tăng nhanh.
“ Lý huynh đệ biết Kim Thân Đan chứ?” Lôi Chấn Minh lập tức để lại viên thuốc vào bình, dùng vải đỏ bịt chặt nắp sau đó cẩn thận cất vào ngực, khuôn mặt mỉm cười hỏi.
“ Hiển nhiên là biết.” Lý An lập tức trả lời, ánh mắt từ đầu tới cuối vẫn không dời khỏi lòng ngực của đối phương, nơi hắn vừa nhét bình thuốc vào.
Thực sự Kim Thân Đan đối với hắn có sức dụ hoặc quá lớn. Lý An bắt đầu luyện thể từ năm mười sáu tuổi, tới nay đã gần chục năm thời gian qua đi nhưng muốn đột phá lên kim huyết cảnh hắn một chút đầu mối cũng không có. Hắn đã rèn luyện thân thể tới gần như giới hạn của phàm huyết cảnh rồi, cho dù có tiếp tục dùng đủ thứ bảo vật tiếp tục rèn luyện thân thể cũng vô ích.
Đây không phải là tình trạng hiếm gặp gì, ngược lại mới đúng, đa phần những người luyện thể đều sẽ giống như Lý An bây giờ lâm vào bình cảnh. Sau đó bọn hắn hoặc là bỏ bê tu luyện thành thật hưởng phúc, hoặc là năm này qua năm khác không ngừng dùng đủ mọi cách rèn luyện thân thể chỉ mong tìm thấy một tia linh cảm đột phá kim huyết cảnh.
Chỉ là dù có cách nào đi chăng nữa thì phần lớn tất cả Luyện Thể Sĩ đều sẽ dừng bước ở bậc thang tiến lên Kim thân này. Nếu không thiên hạ này luyện thể sĩ nhiều như chó con ngoài chợ vậy nhưng Kim Huyết Cảnh thì được có bao nhiêu?
Ngoại trừ những thiên kiêu chi tử không nói tới, luyện thể sĩ ít nhất cũng phải cần gần chục năm rèn rũa mới có thể tìm được cơ hội đột phá lên Kim Huyết Cảnh. Lúc đó đa phần đều đã ngoài ba mươi tuổi, chỉ là lấy tuổi thọ 150 năm của Kim Huyết Cảnh mà nói thì ngoài ba mươi tuổi cũng chỉ tính là thiếu niên thời gian mà thôi.
Bình cảnh tiến giai lên kim huyết cảnh khó khăn như thế nào có thể tưởng tượng được, rèn rũa mấy chục năm cũng không tìm được một cái cơ hội đột phá đều là điều bình thường. Tuy nhiên viên Kim Thân Đan trước mắt Lý An lại có thể trợ giúp luyện thể sĩ đột phá đến kim huyết cảnh giới.
Chỉ cần uống vào một viên đan dược bé xíu như vậy luyện thể sĩ lập tức sẽ gia tăng khoảng ba thành xác suất đột phá Kim Huyết Cảnh. Có thể tưởng tượng được giá trị của Kim Thân Đan quý giá như thế nào.
Đáng tiếc phương pháp luyện chế cùng với dược liệu luyện chế Kim Thân Đan đều bị những cái kia đại thế lực lũng đoạn tuyệt đối, chỉ có cực kỳ cực kỳ ít Kim Thân Đan sẽ chảy ra nhân gian. Mỗi lần như vậy viên đan dược bé xíu này đều sẽ chìm trong biển máu núi thây.
Lý An từ lâu đã nghe nói tới Kim Thân Đan loại này tiên đan diệu dược, bình thường nằm mơ cũng muốn đạt được một viên chỉ là thứ bé nhỏ này quá mức quý giá không phải một người không thân thích không bối cảnh như hắn có thể đạt được. Thậm chí nhiều năm như vậy nghe ngóng một chút tin tức liên quan tới Kim Thân Đan cũng không tìm được nữa là.
Chỉ là bây giờ tại phủ Tuần Phủ này đột nhiên lại được tận mắt nhìn thấy một viên, một kẻ điềm tĩnh như Lý An cũng phải thất thố là điều dễ hiểu.