Chương 203: Lục Đông Trấn
Đợi tới lúc ba người bọn hắn đi tới Lục Đông Trấn thì thời gian đã là giữa trưa, hoả hoạn đêm qua đã được khắc phục tuy nhiên khói vẫn lượn lờ bay lên cao, hoàn lẫn với đó còn có khói bếp từ ống khói nhà dân xung quanh một chỗ cuộn trào lại một chỗ.
Dù có xảy ra thảm hoạ kinh khủng tới mức nào chung quy những người còn sống vẫn phải tiếp tục sống.
Lúc này phía trước cổng vào trấn có một tốp quan sai đeo đao đang túc trực đứng đấy, vẻ mặt ngưng trọng. Đêm ngày hôm qua yêu thú tấn công vào trong trấn, quan sai bọn hắn tử thương không ít, chỉ riêng những người ngay tại chỗ bị yêu thú xé xác đã có mười mấy người nhiều.
Trước đây hung thú cũng đã ba lần tấn công Lục Đông Trấn rồi nhưng những lần đấy nó chỉ ăn mất mấy chục người rồi nhanh chóng rời đi, cũng không ngang nhiên tại trong trấn tàn phá bừa bãi gây nên thiệt hại kinh khủng như tối hôm qua. Nhớ lại cảnh tượng tu la đại ngục ở nơi con hung thú đi qua mấy tên quan sai đều không nhịn được khuôn mặt trắng xanh, dạ dày co thắt từng cơn.
Lý An ba người kéo theo thi thể Tam Đầu Lang khi cách cổng trấn hơn trăm mét thì đám quan sai mới phát hiện ra bọn hắn. Đám quan sai mới đầu thấy bọn hắn hai nam một nữ ba cái trẻ tuổi kéo lê thứ gì trên mặt đất đều nghi hoặc không thôi, tuy nhiên đợi bọn hắn tới gần thêm một chút, sau khi nhìn thấy thứ được kéo lê là xác của một con quái thú lớn như một đầu trâu mộng, toàn thân lông trắng nhuốm đỏ máu tươi, buộc cùng một chỗ còn có ba chiếc đầu giống như đầu hổ be bét máu thịt đều không nhịn được mà hít một hơi khí lạnh.
“ Cái xác này, hình như là con hung thú kia đúng không?”
“ Đúng vậy, nhìn bộ dạng hung ác của nó đi, làm sao có thể là dã thú bình thường được chứ?”
“ Còn không mau đi gọi trấn trưởng tới đây!”
…
Nửa ngày sau, bên trong toà nhà lớn nằm ở trung tâm Lục Đông Trấn, Lý An cùng Mộc gia huynh muội hai người đã tắm rửa thay một thân y phục sạch sẽ đang ngồi trong một đại sảnh khổng lồ.
Phía trước bọn hắn là một đám người ăn mặc phú quý, tuổi tác đa phần đều là ngoài lục tuần loại kia. Bên ngoài đại sảnh còn có vô số dân chúng Lục Đông Trấn đang chen chúc nhau nhìn vào trong này, đầu người nhốn nháo thành một mảnh vô cùng ồn ào.
Trong số đám người ăn mặc phú quý có một người đàn ông trung niên tuổi khoảng năm mươi, sáu mươi, mái tóc đã bạc hơn phân nửa tuy nhiên vẻ bề ngoài vẫn còn phong độ. Y là trấn trưởng của Lục Đông Trấn, tên là Cao Thừa Vĩ.
Cao Thừa Vĩ khẽ liếc mắt nhìn thi thể Tam Đầu Lang vẫn còn đặt ở bên ngoài sân, gập người thật sâu trịnh trọng nói: “ Toàn thể Lục Đông Trấn trên dưới hơn vạn dân chúng xin đa tạ ba vị thiếu hiệp. Con xúc sinh này hành ác vô số, thỉnh thoảng lại vào trong trấn giết người khiến cho dân chúng ăn không ngon ngủ không yên, chúng ta đã báo lên quan phủ nhưng quan phủ cũng bó tay hết cách, may mắn có ba vị thiếu hiệp ra tay hành hiệp trượng nghĩa nếu không chúng ta thật chẳng biết phải sống trong nỗi lo lắng tới khi nào nữa.”
Mộc Tử Lâm đứng dậy chắp tay khiêm tốn nói: “ Chúng ta cũng là nghe nói nơi này có yêu ma hoành hại làm hại dân chúng cho nên mới tới để trừ yêu, đây là phận sự của người luyện võ chúng ta. Cao trưởng trấn không cần khách khí như vậy!”
“ Đúng vậy! Nay yêu thú đã được diệt trừ rồi chúng ta dự định sẽ lập tức rời đi. Phiền Cao trưởng trấn giúp chúng ta chuẩn bị 3 con ngựa tốt cùng một cỗ xe ngựa.” Lý An cũng gật đầu đáp.
Ảnh Vệ làm việc không thể hướng bên ngoài tiết lộ thân phận, bọn hắn tự xưng là hiệp khách vân du tứ phương. Đi ngang qua nơi đây nghe nói Lục Đông Trấn có yêu ma hoành hành nên tới nhìn xem thế nào, trong lúc tình cờ bắt gặp con Tam Đầu Lang này đang làm việc ác cho nên trừng trị tru diệt.
“ Làm sao có thể được! Các vị là ân nhân cứu mạng của hơn một vạn dân chúng Lục Đông Trấn, nếu cứ như vậy để các vị đi chẳng phải chúng ta có ân không báo còn không bằng cầm thú hay sao? Hay là thế này đi, xin mời ba vị tại nhà của ta nghỉ ngơi một buổi chiều, tối nay chúng ta xin phép được tổ chức yến tiệc để tạ ơn ba vị. Ba vị một đêm giết yêu hẳn cũng đã mệt mỏi, chỉ bằng hãy ở lại Lục Đông Trấn nghỉ ngơi một đêm rồi lại lên đường.” Cao Thừa Vĩ lập tức lắc đầu thống thiết nói.
Dân chúng Lục Đông Trấn xung quanh nghe vậy cũng đều lên tiếng hưởng ứng không thôi.
Lý An thực ra cũng không cảm thấy như thế nào mệt mỏi tuy nhiên cũng không có gì gấp gáp tới nỗi ngay bây giờ phải lập tức lên đường. Thành thử ra hắn nhìn sang Mộc gia huynh muội hai người, dự định cứ theo ý của bọn hắn mà làm.
Mộc Tử Lâm cùng Mộc Hoài Anh nhìn nhau một cái rồi khẽ gật đầu, Mộc Hoài Anh lên tiếng: “ Thịnh tình của mọi người chúng ta không giám từ chối, vậy xin phép làm phiền mọi người vậy.”
Sau đó ba người Lý An nhanh chóng được dẫn trở về phòng nghỉ ngơi, đám dân chúng ở bên ngoài tham gia náo nhiệt cũng bị đuổi về hết, bên trong đại sảnh lúc này cũng chỉ còn lại Cao Thừa Vĩ cùng mấy người cao tầng Lục Đông Trấn.
“ A Khương ngươi mau đi chuẩn bị tiệc rượu. Lão Lục ngươi thì mau tới ngân khố lấy ngân phiếu ba vạn lượng bạc ra đây. Ba vị thiếu hiệp giúp chúng ta trừ đi mối hoạ lớn trong lòng như vậy, Lục Đông Trấn chúng ta không thể nào có ân mà không báo được.” Cao Thừa Vĩ nhìn đám người gật đầu ra lệnh.
Lại nói tiểu trấn bình thường thực không thể nào giàu có tới nỗi lấy ra ba vạn lượng bạc để cảm tạ được tuy nhiên Lục Đông Trấn lại là một ngoại lệ. Lục Đông Trấn xưa nay nổi tiếng với việc buôn bán tơ lụa, trong trấn cửa hàng tơ lụa nhiều như sao trên trời, buôn bán vô cùng phồn vinh, dân cư so với nơi khác theo đó cũng giàu có hơn rất nhiều.
Lý An trải qua một phen chém giết cùng với Tam Đầu Lang, toàn thân trên người tuy không có thương thế gì nghiêm trọng nhưng cũng không khỏi có chút mệt mỏi. Dù đã tắm rửa kỹ càng cùng thay một bộ y phục mới tuy nhiên cảm giác máu tươi sền sệt đông lại bám vào da thịt cùng với mùi bùn đất thối rữa hôi thối giống như vẫn hiện diện ngay trước mắt.
Hắn được một thiếu nữ trẻ tuổi dẫn vào trong một căn phòng diện tích không nhỏ, trang trí xa hoa, trên bàn có ba cây nến thơm đang cháy lách tách cùng với một đĩa nho lớn. Trang trí ở trong phòng cũng rất có phong vị, đặc biệt là tấm rèm lụa treo trước giường được làm từ lụa hoàng kim, bên trên thêu long phụng bay lượn sinh động như thật, giá cả chắc chắn không rẻ chút nào.
Sau khi đóng lại cửa phòng Lý An đi tới ngồi trên chiếc giường lớn, cũng không trực tiếp nghỉ ngơi ngược lại khoanh chân ngồi xếp bằng xuống, hai mắt khép hờ, tay đặt lên đầu gối, bắt đầu cẩn thận cảm nhận linh lực chảy xuôi trong cơ thể.
Hôm qua một hồi chiến đấu tuy hắn chỉ sử dụng pháp thuật bản mệnh không được mấy lần tuy nhiên linh lực bên trong đan điền gần như đã chạm đáy. Bình thường linh lực tổn hào cần Lý An chậm rãi hấp thu linh khí trôi nổi trong thiên địa để bổ sung vào, đây là một cái dài dằng dặc quá trình nhàm chán.
Giữa thiên địa nơi đâu cũng có linh khí trôi nổi khắp nơi, mắt thường cơ bản không thể nào nhìn thấy được. Nồng độ linh khí mỗi nơi tuy cũng có chút khác biệt nhau nhưng chung quy lại đều vô cùng mỏng manh, đừng nói là tu luyện cái gì chỉ riêng việc hồi phục lại linh lực tổn thất trong quá trình chiến đấu thôi cũng tiêu tốn thời gian tính bằng đơn vị tuần lễ.
Chẳng hạn như lúc này bên trong đan điền của Lý An đã trống rỗng không còn bao nhiêu linh lực, nếu muốn dựa vào hấp thu linh khí trôi nổi trong không gian để hồi phục chỉ sợ không có mười ngày nửa tháng cũng đừng mong hoàn thành.
Linh lực tiêu hao quá nhiều khiến cho Lý An cảm giác hơi có chút mệt mỏi, hắn suy nghĩ một lúc rồi lật tay lấy ra một viên tinh thạch màu đỏ lớn chỉ bằng ngón tay cái.
Tinh thạch hình dạng thô ráp, toàn thân óng ánh màu đỏ đậm giống như pha lê, lờ mờ có thể nhìn thấy bên trong trôi nổi từng sợi khí rất mảnh. Đây là Lý An năm đó dưới sự chỉ dẫn của Bạch Hầu tìm thấy ở bên trong một hang động, trải qua hơn một năm không ngừng tìm tòi nghiên cứu hắn đã phát hiện bên trong những viên tinh thạch này vậy mà cất chứa cực kỳ tinh thuần linh khí, luyện khí sĩ có thể trực tiếp hấp thu linh khí ẩn chứa bên trong chuyển hoá làm bản thân linh lực.
Lý An dưới cơ duyên xảo hợp trở thành Luyện Khí Sĩ, tuy nhiên trong tay lại không có bộ công pháp tu hành nào cho nên trước mắt không thể tu luyện. Dù vậy tinh thạch có thể giúp hắn nhanh chóng hồi phục linh lực, trong lúc nguy cấp nói không chừng có thể cứu hắn một mạng.
Tuy nhiên tinh thạch số lượng có hạn, cho nên hắn bình thường đều tiết kiệm không nỡ lấy ra dùng cho nên đến hiện tại trong tay vẫn còn 6 viên tinh thạch như vậy.
Có lẽ bởi vì đang ở một nơi xa lạ nguyên nhân cho nên Lý An thủy chung trong lòng đều có chút bất an không thoải mái, do dự một chút hắn vẫn là quyết định sử dụng tinh thạch để mau chóng hồi phục linh lực. Dù sao lúc nào cũng cần phải đảm bảo thể trạng tốt nhất để đối phó với tình huống bất ngờ, cẩn tắc vô áy náy.