Chương 126: Kênh Thông Tin
Quán net tầng một, ồn ào huyên náo, tầng hai lại tĩnh lặng như mặt nước.
Lăng Vũ một mình ngồi ở tầng hai, lặng lẽ thất thần.
Tiếng ồn ào ở tầng một truyền thẳng lên tầng hai, nhưng lại khó mà phá vỡ bức tường kiên cố của tai, âm thanh âm thanh tan biến không còn dấu vết.
An Nhược sơ dương tĩnh như sen, tự có gió mát qua tâm điền.
Cối xay của Thượng Đế quay rất chậm, nhưng lại nghiền nát mọi thứ rất kỹ, núi sông biển cả, một cọng cỏ một cái cây, đều là tinh tế, vĩnh hằng.
Lăng Vũ cũng cần chậm lại.
Hắn đang suy nghĩ.
Hiện tại biện pháp tốt nhất, là tìm ra chân hung, mới có thể cứu Hoa Ẩm Sương ra.
Nhưng vạn nhất, chân hung chính là nàng ta thì sao?
Không, không nên, nếu thật sự là Hoa Ẩm Sương giết, nàng ta hẳn là sẽ tìm ta thương lượng, ít nhất sẽ tiết lộ một ít thông tin, nhưng nàng ta không có.
Nàng ta đích thân phủ nhận.
Theo tính cách của nàng ta, hẳn là không thèm nói dối loại này.
Giết thì giết, cùng lắm là liều một phen ngươi chết ta sống, đây mới là Hoa Ẩm Sương.
Nhưng nàng ta tối hôm qua đi đâu? Vì sao không hề nhắc tới? Ngay cả một cái lý do cũng không bịa?
Lăng Vũ nghĩ đến đau đầu, vì vậy hít sâu một hơi, xoa xoa thái dương.
Chậm lại, ta phải chậm lại.
Vụ án này ngàn đầu mối, vô cùng phức tạp lại quỷ dị, ta phải tìm được một điểm đột phá.
Thương Bạc Viêm không rõ tính cách của Hoa Ẩm Sương, cho nên hắn bị mê hoặc, ta lại có thể loại trừ Hoa Ẩm Sương, nhất là ưu thế của ta.
Vậy thì, người có khả năng là hung thủ nhất là ai?
Lăng Vũ nghĩ nghĩ, lấy giấy bút, ở trên cùng viết một cái tên “1, Hàn Mai”.
Con gái của Hàn Mai, tám năm trước bị cưỡng hiếp giết chết, nàng ta vẫn luôn nghi ngờ là Trương Du Kiểm. Mãi cho đến sau này nha môn bắt được Lý Ma Tử, lúc này mới kết thúc vụ án.
Lăng Vũ hồi tưởng lời nói của Hàn Mai——“Lúc đó chúng ta vừa mới mất đi nữ nhi yêu, tâm tình phiền muộn, cho nên không phân biệt được phải trái. Sau này bình tĩnh lại, mới biết là đã hiểu lầm người tốt, hung thủ quả thật không phải Trương Du Kiểm.”
Có lẽ, Hàn Mai đang nói dối! Kỳ thật nàng ta vẫn luôn cho rằng hung thủ là Trương Du Kiểm, chưa từng thay đổi, vì vậy báo thù.
Nhưng nàng ta một nữ tử yếu đuối, là làm như thế nào? Vì sao lại phải đợi tám năm?
Phải biết, tám năm trước, Trương Du Kiểm cũng mới 16 tuổi, thanh thiếu niên là càng lớn càng tráng kiện, nàng ta hà tất phải đợi lâu như vậy?
Hung khí lại ở đâu? Mật thất là chuyện gì xảy ra?
Lăng Vũ thở dài một hơi, viết xuống cái tên thứ hai “2, Triệu Thiết Ngưu”
Đây là đối tượng thứ hai hắn nghi ngờ.
Chuyện tối hôm qua quá mức quỷ dị, hắn không thể không phá vỡ quy tắc, dùng tư duy khác thường để suy nghĩ vụ án mê hoặc này.
Dù sao, thế giới này có quy tắc vận hành khác nhau, người ta tu hành luyện khí, là chuyện trước khi xuyên không cũng không tồn tại.
Vậy thì, đạo sĩ lợi dụng pháp thuật, cách không giết người, cũng có cơ sở hiện thực.
Hơn nữa cũng có thể giải thích điểm nghi ngờ của mật thất và hung khí.
Đạo sĩ không cần mở cửa, cũng không cần tự mình cầm đao, chỉ cần ở ngoài cửa nhắm vào mục tiêu thi triển pháp thuật, tất cả liền OK.
Những ký hiệu cổ quái trên giường đạo sĩ, có lẽ là dấu hiệu định vị, dùng để neo lại giường của Trương Du Kiểm.
Những người giấy kia, có lẽ cũng là đạo cụ thi triển pháp thuật.
Mẹ kiếp, mặc dù rất xàm, nhưng chỉ có thể nghĩ như vậy.
Nhưng động cơ của hắn thì sao? Động cơ giết người rốt cuộc là cái gì?
Triệu Thiết Ngưu…… Triệu….. Triệu đại thiện nhân….. Triệu Gia thôn, 58 mạng người, 58 người giấy……
Lăng Vũ linh quang lóe lên, nhảy dựng lên, ở trong nhà lật tung rương đổ tủ, sau đó tìm ra một phong thư.
Đó là ở Phong Pha trấn, Bách Lý Hội từ trong lòng Trương Du Kiểm trộm được thư.
Lăng Vũ mở thư, lại cẩn thận xem một lần:
“Triệu đương gia thân khải:
Cho ngươi thêm năm thành.
Ngoài ra, chuyện Triệu Gia thôn, ta biết là ai, ngươi nếu đồng ý hợp tác, ba tháng sau, ta sẽ dâng đầu người của họa thủ lên.
Mong ngươi thỏa đáng bảo quản lá thư này, coi như thành ý của ta.
Trương Kỳ Niên thân bút
”
Phía dưới lạc khoản, còn ấn dấu tay.
Lăng Vũ ngẩng đầu, tự nói tự rằng: “Trương Kỳ Niên là cha của Trương Du Kiểm, Triệu Gia thôn… Triệu Gia thôn…. Ta phải tìm một người địa phương giúp một tay!”
Trong đầu hắn lập tức hiện lên một cái tên——
Mã Đông Mai!
Mã Đông Mai là người mà hắn từng thấy nhất, lại thường tự khoe khoang Mã gia thần thông quảng đại. Loại gia tộc thổ hào này, nhất định giao du rộng rãi, tin tức linh thông, nếu nói thăm dò tin tức người thích hợp nhất, không ai qua Mã Đông Mai.
Lăng Vũ xẹt xẹt xẹt xuống lầu, liếc mắt liền thấy Mã Đông Mai đang chơi game, hắn một phát gỡ mũ bảo hiểm của Mã Đông Mai, nói: “Thật ngại, Mã tiểu thư, có một chuyện rất khẩn cấp, liên quan đến tính mạng con người, xin ngươi nhất định giúp một tay!”
Mã Đông Mai hỏi: “Là chuyện Chấn Nam tiêu cục sao?”
“Ngươi cũng biết rồi?”
Mã Đông Mai cười hì hì nói: “Biết đại khái. Mã tỷ của ngươi tin tức linh thông lắm, Trương đại thiếu gia chết ở Vô Tâm Uyển, chuyện này muốn giấu cũng giấu không được, sớm muộn gì cũng phải gió thổi mây bay khắp thành.”
“Ừm, lúc đó ta cũng ở hiện trường, Hoa Ẩm Sương càng bị coi là hung phạm bắt giữ.”
“Khó trách hôm nay không thấy nàng ta.” Mã Đông Mai giật mình, sắc mặt nghiêm túc lên: “Như vậy thì phiền toái rồi, chọc tới đầu lão gia tử Trương, chỉ sợ không ổn.”
“Đúng vậy, cho nên muốn nhờ ngươi giúp một tay.”
Mã Đông Mai nói: “Mặc dù Hoa Ẩm Sương xinh đẹp như vậy làm ta rất khó chịu, nhưng nàng ta cũng cho rằng đậu hũ não nhất định phải là ngọt, đây là tôn nghiêm và giới hạn cuối cùng của con người. Ta không giúp nàng ta thì không được, nói đi, muốn ta làm gì?”
Lăng Vũ rõ ràng nghẹn lời một chút, sau đó mới nói: “Ngươi có biết thảm án Triệu Gia thôn không?”
Mã Đông Mai nheo mắt, một hồi lâu mới nói: “Có chút ấn tượng, bất quá là chuyện đã lâu rồi, có quan hệ với hiện tại không?”
“Có lẽ có, có lẽ không, ngươi phải giúp ta tra, càng chi tiết càng tốt. Còn có những người này, bọn họ tối hôm qua ở cùng tầng với Trương Du Kiểm, ngươi cũng giúp ta tra.” Lăng Vũ đưa ra một tờ giấy, bên trên viết đầy tên.
“Ta cố gắng vậy.” Mã Đông Mai thu dọn giấy.
“Đúng rồi Đông Mai tỷ, ngươi có nghe nói qua, đạo sĩ có thể cách không giết người không?”
“Cách không giết người?”
“Đúng, ví dụ như đạo thuật gì đó, có thể giống như phi đao, ở xa xa đâm chết người.”
Mã Đông Mai suy tư một trận, lắc đầu nói: “Không có, ngươi đừng tin những đạo sĩ thối, phần lớn là trò bịp bợm, ta chưa từng nghe nói qua đạo thuật như vậy.”
“Vậy… tương tự có không? Ví dụ như có thể cách một bức tường, giết chết người trong phòng, có pháp thuật này không?”
“Không có, chỉ có thể dùng độc thôi.”
“Hắn không bị trúng độc chết, là bị đao đâm chết. Thôi, ngươi cứ giúp ta tra Triệu Gia thôn trước đi, còn có lai lịch của những người này, lai lịch có thể tra được đều phải tra.”
Triệu Đông Mai cười nói: “Cái này tra cũng khá là tốn sức, vì sao ta phải giúp ngươi?”
Lăng Vũ gật đầu: “Được, ngươi ra giá đi.”
“Ngươi xem ta giống người thiếu tiền sao?” Triệu Đông Mai giống như nhìn kẻ ngốc nhìn Lăng Vũ.
“Vậy ta cũng không có gì cho ngươi.”
“Có.” Mã Đông Mai nheo mắt: “Ta muốn tình báo, tình báo của ngươi. Vụ án này hình như rất có ý tứ, ta không thể chỉ cung cấp tình báo, lại không thể tham gia.”
“Cứ như vậy?” Lăng Vũ có chút ngoài ý muốn.
Yêu cầu này ngoài ý muốn thật là nhẹ nhàng.
“Đương nhiên rồi, nếu không thì còn muốn thế nào?” Mã Đông Mai hắc hắc cười lạnh, nói: “Ngay cả vụ án mà Thần bộ hai tay không cũng không phá được, nếu ta có thể phá, chẳng phải có thể khoe khoang cả đời?”