Chương 317: Shinobi ở dị giới (tiếp theo)
Kakuranger và Hurricanger chỉ biết trố mắt nhìn, còn nhóm Ninninger thì… hai mắt sáng như sao, hò reo nhỏ:
“Trời ơi, thật bá đạo!”
“Ngầu quá chừng luôn!”
Madara liếc qua đám trẻ con ấy, khẽ hừ một tiếng.
Khi hắn vừa định rời đi, Yousuke Shina – Hurricane Red bước lên, nở nụ cười tươi rói, giơ tay vẫy:
“Khoan đã, Madara-senpai! Hay là ngài về căn cứ của bọn tôi đi? Còn nhiều chuyện muốn hỏi, và cũng để nghỉ ngơi.”
Madara lắc đầu, giọng trầm thấp:
“Bổn tọa không rảnh. Ta muốn đi tìm cái gì đó ăn. Trước khi bị quấy rầy, ta đang dang dở một bữa ăn tuyệt vời.”
Yousuke gãi đầu cười:
“Vậy thì ngài gặp đúng người rồi đấy. Tôi là đầu bếp ramen bán thời gian. Để tôi đãi ngài một tô ramen do chính tay tôi làm, bảo đảm không hối hận!”
Madara khựng người, mắt nheo lại.
“Ramen…?”
Một thoáng im lặng, rồi hắn gật đầu:
“Được. Dẫn đường đi.”
Một tiếng sau.
Cả nhóm Hurricanger, Gouraiger, Shurikenger, cùng Ninninger và Kakuranger, đã có mặt tại căn cứ của Oboro-san – một ngôi nhà cổ kiểu Nhật nằm giữa rừng, bên dưới là trung tâm điều hành chiến đấu.
Khi Madara bước vào, luồng khí từ hắn khiến mọi bóng đèn trong căn cứ nhấp nháy vài lần. Oboro-san, người phụ nữ điều hành đội Hurricanger, trố mắt nhìn, khẽ thốt lên:
“Ông ta….”
Bên cạnh bà là Mugensai Hinata – cha của Oboro, cũng là người từng chỉ đạo đội Hurricanger năm xưa, ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe đầy tò mò.
“Thật là… một luồng năng lượng không thể phân tích được. Chẳng lẽ nào… chakra.”
Madara ngồi xuống chiếu tatami, hai tay khoanh lại, vẻ mặt điềm tĩnh, chờ đợi. Chỉ vài phút sau, Yousuke bước ra từ nhà bếp, tay bưng tô ramen nóng hổi, khói nghi ngút bốc lên cùng hương thơm ngào ngạt.
“Đây! Ramen đặc biệt! Làm bằng cả trái tim của tôi!”
Hắn đặt tô trước mặt Madara. Mọi ánh mắt đều dồn về phía người đàn ông tóc đen ngồi giữa căn phòng.
Madara nhìn tô ramen, mùi thơm lan đến mũi, gợi lại trong tâm trí hắn hình ảnh của Ichiraku Ramen ở Konoha xa xưa…
Hắn gắp một miếng, chậm rãi đưa lên miệng.
“Nhóp.”
Cả căn phòng im phăng phắc. Rồi đột nhiên —
“Thật ngon!!!”
Khí thế chakra bùng lên như vụ nổ. Căn phòng rung nhẹ, mấy tấm cửa giấy tatami xào xạc trong gió. Hai mắt Madara sáng rực, Rinnegan và Sharingan lóe lên cùng lúc — chỉ vì… mì ngon.
Cả Oboro-san và Mugensai cùng giật mình, còn Yousuke thì suýt đánh rơi muôi.
Madara gắp thêm, ăn liên tục, tiếng mì sột soạt vang lên như khúc nhạc chiến thắng. Giữa mỗi lần ăn, hắn vẫn không quên khen:
“Mùi vị tuyệt vời…! Tay nghề của ngươi, Yousuke, không thua gì Ichiraku Teuchi của Konoha.”
Mugensai khẽ nghiêng đầu, giọng run run:
“Konoha…?”
Ông nhìn sang Oboro, rồi lại nhìn Madara, giọng hèn mọn nhưng tò mò:
“Xin thứ lỗi, thưa ngài… Konoha là nơi nào vậy? Tôi từng nghiên cứu ninja khắp thế giới này, nhưng chưa nghe thấy cái tên ấy.”
Madara đặt đũa xuống, thở dài một hơi, vẻ mãn nguyện hiếm thấy:
“Hừm… bữa ăn tuyệt vời. Được rồi, để ta nói ngắn gọn: Ta là một shinobi đến từ Làng Lá – Konoha.
Nhưng… nó không phải là ở thế giới này.”
Căn phòng im bặt. Tất cả mọi người, từ Ninninger đến Kakuranger, đều trố mắt nhìn.
Akaninger ngây người, miệng há to:
“Cái gì!? Dị thế giới!?”
Fuka reo lên:
“Ngầu quá đi!”
Nagi chống cằm:
“Vậy tức là… ngài đến từ một chiều không gian khác?”
Madara gật đầu chậm rãi:
“Phải. Ta chỉ định tránh một đứa học trò phiền phức cứ bám theo đòi huấn luyện, nên tiện thể… đi du lịch qua thế giới khác.”
Star Ninger cười sảng khoái, giơ tay cái rụp:
“Yee-haw! Du lịch xuyên vũ trụ à? Đó mới là phong cách đích thực, partner!”
Madara nhìn hắn nửa giây, rồi hờ hững:
“Ta không hiểu nửa câu ngươi nói.”
Mọi người bật cười. Không khí trong căn cứ trở nên ấm áp và nhẹ nhàng hơn, khác hẳn sự căng thẳng trước đó.
Hurricane Red nghiêm túc hỏi:
“Vậy Madara-senpai, ngài có dự định gì khi ở thế giới này?”
Madara đứng dậy, ánh mắt xa xăm:
“Ta chưa biết. Có lẽ… sẽ đi ngắm thế giới này thêm một chút, tiện thể du lịch nghỉ dưỡng..”
Hắn quay lại, khẽ cười nhạt:
“Nhưng trước mắt… Yousuke, thêm một tô ramen nữa.”
Yousuke bật cười, chạy ngay vào bếp:
“Có ngay!”
————————————
Madara đang thong thả uống trà, còn đám Sentai thì vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả.
Bỗng —
Bíp! Bíp! Bíp!
Âm thanh cảnh báo vang lên từ hệ thống máy tính của Oboro-san. Cả phòng lập tức sáng đỏ, màn hình chiếu lên hàng loạt tín hiệu năng lượng bất thường.
Oboro quay người, nhanh chóng gõ lệnh, giọng nghiêm trọng:
“Không ổn rồi! Tôi vừa phát hiện tín hiệu năng lượng lớn ở khu công nghiệp phía nam! Là cùng tần số với bọn Furabeejo vừa rồi!”
Mugensai Hinata quay sang cả nhóm, giọng vang rõ ràng:
“Tất cả, xuất phát ngay lập tức!”
Ba đội Kakuranger, Hurricanger, Ninninger cùng đồng loạt đứng dậy. Sasuke siết chặt nắm đấm, đôi mắt nghiêm nghị:
“Hiểu rồi. Mọi người, sẵn sàng chưa?”
Từng giọng đồng thanh vang lên, mạnh mẽ, dứt khoát:
“Sẵn sàng!!!”
Madara đặt chén trà xuống, nhướn mày nhìn họ:
“Lại định phun khói và đổi màu nữa sao…”
Nhưng rồi hắn cũng đứng dậy, khoanh tay:
“Thôi được. Dù sao cũng đang rảnh. Xem thử lần này thế nào.”
Khu công nghiệp phía nam – 10 phút sau.
Khói đen phủ kín bầu trời. Giữa bãi container đổ nát, năm tướng lĩnh quái vật đang dẫn theo đội quân đông đảo: Yokai gào rú, Hitokarage đứng hàng ngũ, Jakanja lượn trên không trung như bầy ong độc.
Furabeejo cười the thé:
“Hehe~ lần này, ta sẽ nghiền nát mấy con ninja nhiều màu đó!”
Satarakura nhào lộn, cười điên dại:
“Lần này, ta sẽ khiến chúng nổ tung như pháo hoa ngày hội!”
Kyuemon và Gashadokuro đứng lặng, tỏa sát khí ngùn ngụt.
Từ xa, những tiếng bước chân vang dội. Ba đội ninja xuất hiện, đứng thành hàng dài đối diện, ánh hoàng hôn chiếu lên gương mặt họ.
Sasuke (Kakuranger) bước lên một bước, giơ tay ra hiệu.
“Mọi người, sẵn sàng chưa!?”
Cả ba đội đồng thanh, tiếng hô vang như sấm:
“Sẵn sàng!!!”
Khí thế bùng lên.
Và rồi —
Kakuranger biến hình!
Sasuke giơ tay, hô vang:
“Super Henge! Doron Changer!”
Từng người giơ cánh tay và Shuriken của họ lên:
“Ninja Red! Sasuke!”
“Ninja White! Tsuruhime!”
“Ninja Black! Jiraiya!”
“Ninja Blue! Saizou!”
“Ninja Yellow! Seikai!”
Ánh sáng bùng nổ. Năm màu sắc hòa quyện, tạo thành vòng tròn ninja. Họ xoay người, giáp ninja biến đổi bao trùm lên người họ thành năm màu riêng biệt.
“Shinobi Sentai – Kakuranger!!!”
Hurricanger và Gouraiger biến hình!
Yousuke giơ Hurricane Gyro lên cao, hô lớn:
“Ninpuu! Shinobi Change!!!”
Ikkou và Isshu cũng giơ Jinrai Changer của họ
“Jinrai! Shinobi Change!!!”
Cả ba Hurricanger xoay người, luồng gió xoáy xanh – đỏ – vàng bùng phát:
“Gió gào thét! Trời Phẫn Nộ! Thiên Không Nhẫn – Hurricane Red!”
“Nước nhảy múa, sóng lăn tăn! Thủy Nhẫn – Hurricane Blue!”
“Đất rung chuyển, Hoa ca hát! Lục Nhẫn – Hurricane Yellow!”
Hurricane Red: “Người đời không biết!”
Hurricane Blue: “Thế gian chẳng hay!”
Hurricane Yellow: “Hoá thành ảo ảnh đả kích tà gian!”
“Nhẫn phong Chiến đội Hurricaneger, Tham thượng!”
Ngay sau đó, hai anh em Ikkou và Isshu giơ Raiger Morpher lên, sấm sét giáng xuống đất:
“Jinrai! Shinobi Change!!!”
“Ánh Chớp Đỏ Rực! Giác Nhẫn – Kabuto Raiger!”
“Sấm Sét Trời Xanh. Nha Nhẫn – Kuwaga Raiger!”
Sau đó, hai anh em quay lưng lại:
Kabuto Raiger: “Đối mặt bóng tối, chém đứt bóng tối!”
Kuwaga Raiger: “Đối mặt ánh sáng, chém đứt ánh sáng!”
“Điện Quang Thạch Hỏa Gouraiger, Kiến giám!”
Sau cùng, Tenku Shurikenger đáp xuống từ trên cao, xoay vòng trong làn gió xoáy xanh lục, giọng vang trầm hùng xen chút hài hước:
“I am Ninja of Ninja! Lục Quang đạn! Thiên Không Nhẫn Giả Shurikenger!”
Tia chớp bao quanh cả sáu người, hợp lại thành Ninpū Sentai Hurricanger với khí thế rền vang.
Gió thổi mạnh, khói tung bay.
Ninninger biến hình!
Akaninger giơ Shuriken Changer lên cao, hét lớn:
“Shuriken Sentai… Ninninger!”
Tiếng nhạc chủ đề “Nin! Nin! Nin Nin Nin Nin!” vang lên hoành tráng, phá tan cả tiếng gió.
Cả sau người cùng xoay Shuriken trên tay, ánh sáng đỏ, trắng, lam, vàng, hồng tỏa rực.
“Ánh dương chói lọi – Aka Ninger!”
“Mây mù cuồn cuộn – Ao Ninger!”
“Khoảng lặng rạng ngời – Ki Ninger!”
“Gió thắm sắc hoa – Shiro Ninger!”
“Khói sương hư ảo – Momo Ninger!”
“Ngôi sao rực sắc – Star Ninger!”
“Những Shinobi không thích ẩn mình! – Chiến đội Thủ Lý Kiếm – Ninninger!”
Sau cùng ba Shinobi đỏ giơ tay hô hào:
“Chúng ta là – Super Sentai!”
ẦM!!!!
Phía sau lưng các Sentai, một vụ nổ lớn bùng phát.
Madara đứng ở đằng xa nhìn, chỉ thấy trên đầu có con quạ bay ngang, sắc mặt đen thui.
“Cái trò hề gì đang diễn ra thế này…”